Sáng sớm tinh mơ, ánh mặt trời bao phủ toàn bộ Thành phố Ninh. Trên một con phố, Sở Vĩnh Du đứng bất động dưới tán cây. Nhìn đám người rải rác qua lại, trong lòng nhất thời cảm thấy xúc động. Bốn năm chinh chiến, Sở Vĩnh Du tôi cuối cùng cũng trở về, bà xã, không biết em có khỏe không...... Một vài người qua đường dừng lại nhìn, cảm thấy người thanh niên này hơi kì lạ. Dáng người cao ráo nhưng không thô kệch, giống như chim ưng trong đêm tối, bên trong chứa đựng đôi mắt sắc bén, sâu xa, như muốn chiếm đoạt tất cả tia nắng đầu tiên vào buổi sáng sớm. Đột nhiên một bóng người đến gần, khom người và nói. “Thưa ngài, đã điều tra rõ rồi, Đồng Ý Yên chưa thay đổi chỗ ở, hơn nữa, còn có một tin khác.” Mã Trạch, một trong bốn người bảo vệ Sở Vĩnh Du, là người mạnh mẽ vang dội, lúc này lại có một chút do dự. “Nói.” Nhìn thấy Sở Vĩnh Du cau mày, Mã Trạch bừng tỉnh và vô cùng lo sợ. “Nhà họ Đồng kén rể ở khách sạn Tứ Thủy Đại lúc mười giờ hôm nay.” Lại kén rể? Sở Vĩnh Du cau mày, nghĩ lại bốn…

Chương 797

Bản Lĩnh Ngông ThầnTác giả: Ngự Dụng Cuồng ThầnTruyện Ngôn TìnhSáng sớm tinh mơ, ánh mặt trời bao phủ toàn bộ Thành phố Ninh. Trên một con phố, Sở Vĩnh Du đứng bất động dưới tán cây. Nhìn đám người rải rác qua lại, trong lòng nhất thời cảm thấy xúc động. Bốn năm chinh chiến, Sở Vĩnh Du tôi cuối cùng cũng trở về, bà xã, không biết em có khỏe không...... Một vài người qua đường dừng lại nhìn, cảm thấy người thanh niên này hơi kì lạ. Dáng người cao ráo nhưng không thô kệch, giống như chim ưng trong đêm tối, bên trong chứa đựng đôi mắt sắc bén, sâu xa, như muốn chiếm đoạt tất cả tia nắng đầu tiên vào buổi sáng sớm. Đột nhiên một bóng người đến gần, khom người và nói. “Thưa ngài, đã điều tra rõ rồi, Đồng Ý Yên chưa thay đổi chỗ ở, hơn nữa, còn có một tin khác.” Mã Trạch, một trong bốn người bảo vệ Sở Vĩnh Du, là người mạnh mẽ vang dội, lúc này lại có một chút do dự. “Nói.” Nhìn thấy Sở Vĩnh Du cau mày, Mã Trạch bừng tỉnh và vô cùng lo sợ. “Nhà họ Đồng kén rể ở khách sạn Tứ Thủy Đại lúc mười giờ hôm nay.” Lại kén rể? Sở Vĩnh Du cau mày, nghĩ lại bốn… CHƯƠNG 797Đúng vào lúc này thì Lý Tư từ bên trong trường mẫu giáo đi ra, tay phải đang nắm tay Hữu Hữu. Còn Hữu Hữu thì không ngừng khóc, trên mặt còn có dấu của năm ngón tay.Ngay lập tức Sở Vĩnh Du liền lao tới, sắc mặt vô cùng khó coi.“Ba, đau quá.”Nhìn thấy Sở Vĩnh Du, Hữu Hữu liền chạy tới ôm, nước mắt nước mũi lại càng tèm lem.“Đừng sợ, có ba ở đây rồi.”Anh an ủi con gái một câu rồi nhìn về phía Lý Tư.“Tốt nhất là cậu cho tôi một lời giải thích hợp lý.”Chỉ một ánh mắt của anh mà đã khiến Lý Tư vô cùng sợ hãi, anh ta lập tức lắp ba lắp bắp.“Là… là một đứa bé cùng lớp với Hữu Hữu có vấn đề, đứa bé đó tên là Tàng Tiểu Thiên, tự nhiên vô duyên vô cớ lại tát Hữu Hữu một cái. Anh Sở, nhà họ Tàng có thế lực mạnh, tôi… tôi thật sự không làm gì được nó, cũng vì đứa bé đó mà trường mẫu giáo của chúng tôi sắp không mở được nữa rồi.”Tàng Tiểu Thiên? Vừa nãy anh còn nghe Kim Đào nói, không ngờ bây giờ con gái anh là người phải chịu khổ.“Ba ơi, Tàng Tiểu Thiên xấu quá, bạn ấy đánh con, con không chơi với bạn ấy nữa, hu hu, con muốn về nhà.”Hữu Hữu dựa vào vai của Sở Vĩnh Du, nước mắt không ngừng tuôn ra.Bên ngoài cổng đang có rất nhiều phụ huynh đang đợi, rõ ràng bọn họ đều đã nghe đến Tàng Tiểu Thiên, ánh mắt lộ ra vẻ thương cảm nhưng không có ai dám nói gì, dù sao các gia tộc lớn cũng không động vào được nhà họ Tàng chứ nói gì đến những người bình thường như bọn họ.“Hữu Hữu, con có nhớ là ba đã nói với con như thế nào không? Có người đánh con thì con nhớ đánh trả.”Hữu Hữu nhìn Sở Vĩnh Du rồi lau nước mắt.“Ba, nhưng con không đánh lại bạn ấy, Tàng Tiểu Thiên khỏe lắm.”“Không sao, có ba ở đây, con nhất định sẽ đánh lại được, phải cho đứa bé đó biết con cũng là người không dễ động vào.”Trong xã hội này, bạo lực trường học là chuyện rất hay gặp, mà những đối tượng bị bắt nạt thường nhẫn nhịn chịu đựng, càng như vậy thì đối phương càng được huênh hoang và được nước lấn tới.Vậy nên việc dám đánh vẫn rất có hiệu quả.Kim Đào cũng đi tới an ủi Hữu Hữu vài câu rồi liên tục thở dài.Lúc này bọn trẻ đã đi ra, Sở Vĩnh Du chau mày nói.“Đứa bé nào là Tàng Tiểu Thiên?”Lý Tư nghiến răng, Sở Vĩnh Du quả nhiên là một người ghê gớm, anh ta cũng hi vọng có người trị được Tàng Tiểu Thiên, mặc dù khả năng này không lớn bởi vì nhà họ Tàng quá đáng sợ nhưng ít nhất thì Sở Vĩnh Du cũng có một chút khả năng đó, còn những người khác thì gần như tỉ lệ bằng không.“Anh Sở, chính là đứa bé đang đi tới kia, nó chính là Tàng Tiểu Thiên.”Những đứa trẻ khác đều xếp hàng ngoan ngoãn, đợi phụ huynh lần lượt đến đón, chỉ có Tàng Tiểu Thiên ngông nghênh đi thẳng ra cổng, khuôn mặt vô cùng kiêu căng, biểu cảm này đúng là không phải thứ mà một đứa trẻ bốn tuổi nên có.“Tàng Tiểu Thiên, là cháu đánh con gái chú đúng không?”Không đợi Tàng Tiểu Thiên đi ra, Sở Vĩnh Du đã đứng chặn phía trước.Tàng Tiểu Thiên nhìn anh đầy khinh bỉ rồi đứa bé đó cười một tiếng.“Đúng vậy, thì làm sao? Còn muốn tôi tát cái nữa sao?”

CHƯƠNG 797

Đúng vào lúc này thì Lý Tư từ bên trong trường mẫu giáo đi ra, tay phải đang nắm tay Hữu Hữu. Còn Hữu Hữu thì không ngừng khóc, trên mặt còn có dấu của năm ngón tay.

Ngay lập tức Sở Vĩnh Du liền lao tới, sắc mặt vô cùng khó coi.

“Ba, đau quá.”

Nhìn thấy Sở Vĩnh Du, Hữu Hữu liền chạy tới ôm, nước mắt nước mũi lại càng tèm lem.

“Đừng sợ, có ba ở đây rồi.”

Anh an ủi con gái một câu rồi nhìn về phía Lý Tư.

“Tốt nhất là cậu cho tôi một lời giải thích hợp lý.”

Chỉ một ánh mắt của anh mà đã khiến Lý Tư vô cùng sợ hãi, anh ta lập tức lắp ba lắp bắp.

“Là… là một đứa bé cùng lớp với Hữu Hữu có vấn đề, đứa bé đó tên là Tàng Tiểu Thiên, tự nhiên vô duyên vô cớ lại tát Hữu Hữu một cái. Anh Sở, nhà họ Tàng có thế lực mạnh, tôi… tôi thật sự không làm gì được nó, cũng vì đứa bé đó mà trường mẫu giáo của chúng tôi sắp không mở được nữa rồi.”

Tàng Tiểu Thiên? Vừa nãy anh còn nghe Kim Đào nói, không ngờ bây giờ con gái anh là người phải chịu khổ.

“Ba ơi, Tàng Tiểu Thiên xấu quá, bạn ấy đánh con, con không chơi với bạn ấy nữa, hu hu, con muốn về nhà.”

Hữu Hữu dựa vào vai của Sở Vĩnh Du, nước mắt không ngừng tuôn ra.

Bên ngoài cổng đang có rất nhiều phụ huynh đang đợi, rõ ràng bọn họ đều đã nghe đến Tàng Tiểu Thiên, ánh mắt lộ ra vẻ thương cảm nhưng không có ai dám nói gì, dù sao các gia tộc lớn cũng không động vào được nhà họ Tàng chứ nói gì đến những người bình thường như bọn họ.

“Hữu Hữu, con có nhớ là ba đã nói với con như thế nào không? Có người đánh con thì con nhớ đánh trả.”

Hữu Hữu nhìn Sở Vĩnh Du rồi lau nước mắt.

“Ba, nhưng con không đánh lại bạn ấy, Tàng Tiểu Thiên khỏe lắm.”

“Không sao, có ba ở đây, con nhất định sẽ đánh lại được, phải cho đứa bé đó biết con cũng là người không dễ động vào.”

Trong xã hội này, bạo lực trường học là chuyện rất hay gặp, mà những đối tượng bị bắt nạt thường nhẫn nhịn chịu đựng, càng như vậy thì đối phương càng được huênh hoang và được nước lấn tới.

Vậy nên việc dám đánh vẫn rất có hiệu quả.

Kim Đào cũng đi tới an ủi Hữu Hữu vài câu rồi liên tục thở dài.

Lúc này bọn trẻ đã đi ra, Sở Vĩnh Du chau mày nói.

“Đứa bé nào là Tàng Tiểu Thiên?”

Lý Tư nghiến răng, Sở Vĩnh Du quả nhiên là một người ghê gớm, anh ta cũng hi vọng có người trị được Tàng Tiểu Thiên, mặc dù khả năng này không lớn bởi vì nhà họ Tàng quá đáng sợ nhưng ít nhất thì Sở Vĩnh Du cũng có một chút khả năng đó, còn những người khác thì gần như tỉ lệ bằng không.

“Anh Sở, chính là đứa bé đang đi tới kia, nó chính là Tàng Tiểu Thiên.”

Những đứa trẻ khác đều xếp hàng ngoan ngoãn, đợi phụ huynh lần lượt đến đón, chỉ có Tàng Tiểu Thiên ngông nghênh đi thẳng ra cổng, khuôn mặt vô cùng kiêu căng, biểu cảm này đúng là không phải thứ mà một đứa trẻ bốn tuổi nên có.

“Tàng Tiểu Thiên, là cháu đánh con gái chú đúng không?”

Không đợi Tàng Tiểu Thiên đi ra, Sở Vĩnh Du đã đứng chặn phía trước.

Tàng Tiểu Thiên nhìn anh đầy khinh bỉ rồi đứa bé đó cười một tiếng.

“Đúng vậy, thì làm sao? Còn muốn tôi tát cái nữa sao?”

Bản Lĩnh Ngông ThầnTác giả: Ngự Dụng Cuồng ThầnTruyện Ngôn TìnhSáng sớm tinh mơ, ánh mặt trời bao phủ toàn bộ Thành phố Ninh. Trên một con phố, Sở Vĩnh Du đứng bất động dưới tán cây. Nhìn đám người rải rác qua lại, trong lòng nhất thời cảm thấy xúc động. Bốn năm chinh chiến, Sở Vĩnh Du tôi cuối cùng cũng trở về, bà xã, không biết em có khỏe không...... Một vài người qua đường dừng lại nhìn, cảm thấy người thanh niên này hơi kì lạ. Dáng người cao ráo nhưng không thô kệch, giống như chim ưng trong đêm tối, bên trong chứa đựng đôi mắt sắc bén, sâu xa, như muốn chiếm đoạt tất cả tia nắng đầu tiên vào buổi sáng sớm. Đột nhiên một bóng người đến gần, khom người và nói. “Thưa ngài, đã điều tra rõ rồi, Đồng Ý Yên chưa thay đổi chỗ ở, hơn nữa, còn có một tin khác.” Mã Trạch, một trong bốn người bảo vệ Sở Vĩnh Du, là người mạnh mẽ vang dội, lúc này lại có một chút do dự. “Nói.” Nhìn thấy Sở Vĩnh Du cau mày, Mã Trạch bừng tỉnh và vô cùng lo sợ. “Nhà họ Đồng kén rể ở khách sạn Tứ Thủy Đại lúc mười giờ hôm nay.” Lại kén rể? Sở Vĩnh Du cau mày, nghĩ lại bốn… CHƯƠNG 797Đúng vào lúc này thì Lý Tư từ bên trong trường mẫu giáo đi ra, tay phải đang nắm tay Hữu Hữu. Còn Hữu Hữu thì không ngừng khóc, trên mặt còn có dấu của năm ngón tay.Ngay lập tức Sở Vĩnh Du liền lao tới, sắc mặt vô cùng khó coi.“Ba, đau quá.”Nhìn thấy Sở Vĩnh Du, Hữu Hữu liền chạy tới ôm, nước mắt nước mũi lại càng tèm lem.“Đừng sợ, có ba ở đây rồi.”Anh an ủi con gái một câu rồi nhìn về phía Lý Tư.“Tốt nhất là cậu cho tôi một lời giải thích hợp lý.”Chỉ một ánh mắt của anh mà đã khiến Lý Tư vô cùng sợ hãi, anh ta lập tức lắp ba lắp bắp.“Là… là một đứa bé cùng lớp với Hữu Hữu có vấn đề, đứa bé đó tên là Tàng Tiểu Thiên, tự nhiên vô duyên vô cớ lại tát Hữu Hữu một cái. Anh Sở, nhà họ Tàng có thế lực mạnh, tôi… tôi thật sự không làm gì được nó, cũng vì đứa bé đó mà trường mẫu giáo của chúng tôi sắp không mở được nữa rồi.”Tàng Tiểu Thiên? Vừa nãy anh còn nghe Kim Đào nói, không ngờ bây giờ con gái anh là người phải chịu khổ.“Ba ơi, Tàng Tiểu Thiên xấu quá, bạn ấy đánh con, con không chơi với bạn ấy nữa, hu hu, con muốn về nhà.”Hữu Hữu dựa vào vai của Sở Vĩnh Du, nước mắt không ngừng tuôn ra.Bên ngoài cổng đang có rất nhiều phụ huynh đang đợi, rõ ràng bọn họ đều đã nghe đến Tàng Tiểu Thiên, ánh mắt lộ ra vẻ thương cảm nhưng không có ai dám nói gì, dù sao các gia tộc lớn cũng không động vào được nhà họ Tàng chứ nói gì đến những người bình thường như bọn họ.“Hữu Hữu, con có nhớ là ba đã nói với con như thế nào không? Có người đánh con thì con nhớ đánh trả.”Hữu Hữu nhìn Sở Vĩnh Du rồi lau nước mắt.“Ba, nhưng con không đánh lại bạn ấy, Tàng Tiểu Thiên khỏe lắm.”“Không sao, có ba ở đây, con nhất định sẽ đánh lại được, phải cho đứa bé đó biết con cũng là người không dễ động vào.”Trong xã hội này, bạo lực trường học là chuyện rất hay gặp, mà những đối tượng bị bắt nạt thường nhẫn nhịn chịu đựng, càng như vậy thì đối phương càng được huênh hoang và được nước lấn tới.Vậy nên việc dám đánh vẫn rất có hiệu quả.Kim Đào cũng đi tới an ủi Hữu Hữu vài câu rồi liên tục thở dài.Lúc này bọn trẻ đã đi ra, Sở Vĩnh Du chau mày nói.“Đứa bé nào là Tàng Tiểu Thiên?”Lý Tư nghiến răng, Sở Vĩnh Du quả nhiên là một người ghê gớm, anh ta cũng hi vọng có người trị được Tàng Tiểu Thiên, mặc dù khả năng này không lớn bởi vì nhà họ Tàng quá đáng sợ nhưng ít nhất thì Sở Vĩnh Du cũng có một chút khả năng đó, còn những người khác thì gần như tỉ lệ bằng không.“Anh Sở, chính là đứa bé đang đi tới kia, nó chính là Tàng Tiểu Thiên.”Những đứa trẻ khác đều xếp hàng ngoan ngoãn, đợi phụ huynh lần lượt đến đón, chỉ có Tàng Tiểu Thiên ngông nghênh đi thẳng ra cổng, khuôn mặt vô cùng kiêu căng, biểu cảm này đúng là không phải thứ mà một đứa trẻ bốn tuổi nên có.“Tàng Tiểu Thiên, là cháu đánh con gái chú đúng không?”Không đợi Tàng Tiểu Thiên đi ra, Sở Vĩnh Du đã đứng chặn phía trước.Tàng Tiểu Thiên nhìn anh đầy khinh bỉ rồi đứa bé đó cười một tiếng.“Đúng vậy, thì làm sao? Còn muốn tôi tát cái nữa sao?”

Chương 797