Sáng sớm tinh mơ, ánh mặt trời bao phủ toàn bộ Thành phố Ninh. Trên một con phố, Sở Vĩnh Du đứng bất động dưới tán cây. Nhìn đám người rải rác qua lại, trong lòng nhất thời cảm thấy xúc động. Bốn năm chinh chiến, Sở Vĩnh Du tôi cuối cùng cũng trở về, bà xã, không biết em có khỏe không...... Một vài người qua đường dừng lại nhìn, cảm thấy người thanh niên này hơi kì lạ. Dáng người cao ráo nhưng không thô kệch, giống như chim ưng trong đêm tối, bên trong chứa đựng đôi mắt sắc bén, sâu xa, như muốn chiếm đoạt tất cả tia nắng đầu tiên vào buổi sáng sớm. Đột nhiên một bóng người đến gần, khom người và nói. “Thưa ngài, đã điều tra rõ rồi, Đồng Ý Yên chưa thay đổi chỗ ở, hơn nữa, còn có một tin khác.” Mã Trạch, một trong bốn người bảo vệ Sở Vĩnh Du, là người mạnh mẽ vang dội, lúc này lại có một chút do dự. “Nói.” Nhìn thấy Sở Vĩnh Du cau mày, Mã Trạch bừng tỉnh và vô cùng lo sợ. “Nhà họ Đồng kén rể ở khách sạn Tứ Thủy Đại lúc mười giờ hôm nay.” Lại kén rể? Sở Vĩnh Du cau mày, nghĩ lại bốn…

Chương 798

Bản Lĩnh Ngông ThầnTác giả: Ngự Dụng Cuồng ThầnTruyện Ngôn TìnhSáng sớm tinh mơ, ánh mặt trời bao phủ toàn bộ Thành phố Ninh. Trên một con phố, Sở Vĩnh Du đứng bất động dưới tán cây. Nhìn đám người rải rác qua lại, trong lòng nhất thời cảm thấy xúc động. Bốn năm chinh chiến, Sở Vĩnh Du tôi cuối cùng cũng trở về, bà xã, không biết em có khỏe không...... Một vài người qua đường dừng lại nhìn, cảm thấy người thanh niên này hơi kì lạ. Dáng người cao ráo nhưng không thô kệch, giống như chim ưng trong đêm tối, bên trong chứa đựng đôi mắt sắc bén, sâu xa, như muốn chiếm đoạt tất cả tia nắng đầu tiên vào buổi sáng sớm. Đột nhiên một bóng người đến gần, khom người và nói. “Thưa ngài, đã điều tra rõ rồi, Đồng Ý Yên chưa thay đổi chỗ ở, hơn nữa, còn có một tin khác.” Mã Trạch, một trong bốn người bảo vệ Sở Vĩnh Du, là người mạnh mẽ vang dội, lúc này lại có một chút do dự. “Nói.” Nhìn thấy Sở Vĩnh Du cau mày, Mã Trạch bừng tỉnh và vô cùng lo sợ. “Nhà họ Đồng kén rể ở khách sạn Tứ Thủy Đại lúc mười giờ hôm nay.” Lại kén rể? Sở Vĩnh Du cau mày, nghĩ lại bốn… CHƯƠNG 798Vừa dứt lời, các phụ huynh xem náo nhiệt ở xung quanh đều có loại cảm giác trợn mắt há hốc mồm.“Đù, đây là lời mà một đứa trẻ bốn tuổi nói ra sao? Nếu không phải nghe tận tai, đánh chết tôi cũng không tin.”“Đây chính là một tiểu ác ma Tàng Tiểu Thiên, may mà con của tôi không có học cùng lớp với nó.”“Ài, phụ huynh như nào mới có thể dạy dỗ đứa trẻ như vậy, thật là cạn lời.”Nhìn Tàng Tiểu Thiên, Sở Vĩnh Du đã cảm nhận được sự sợ hãi của con gái, cơ thể đang hơi run rẩy, cho nên chuyện lần này nếu xử lý không tốt, chắc chắn sẽ để lại bóng ma tâm lý.Mấu chốt là giống như những gia tộc khác nói, đây căn bản không phải là biểu hiện và lời nói mà một đứa trẻ bốn tuổi nên có.“Tốt, xem ra cơ thể non ớt của nhóc, bên trong sớm đã ẩn giấu một ác ma.”Nói xong, Sở Vĩnh Du để Hữu Hữu xuống, dịu giọng nói.“Hữu Hữu, con đánh lại, nó không dám nhúc nhích, có ba ở đây.”Loại phương thức dạy dỗ này khiến một vài phụ huynh nhíu mày, nhưng cũng có rất nhiều gia tộc, ánh mắt thể hiện sự tán thành, bọn họ cũng dạy con cái như vậy, người không phạm ta, ta không phạm người.Có người đánh bạn thì đánh trả, người lớn còn chú trọng một cái chính là phòng vệ, dựa vào đâu mà muốn bắt con của mình ngoan ngoãn đứng ở đó để bị đánh, sau đó cái chờ đợi cũng chẳng qua chỉ là sự trừng phạt không đau không ngứa mà thôi, rồi người nằm viện, cuối cùng sẽ là con của mình.“Ba, con… con không dám.”Nhìn dáng vẻ bức người của Tàng Tiểu Thiên, Hữu Hữu sợ hãi ôm lấy đùi của Sở Vĩnh Du.“Ha ha, con gái của chú dám đánh tôi sao? Cậu ta có thể đánh lại tôi sao?”Tàng Tiểu Thiên cảm thấy rất nực cười, khoanh hai tay, mang vẻ xem trò hay.“Không sao đâu Hữu Hữu, ba ở đây, con cứ buông tay đi làm, không tin ba sao?”Nghe thấy lời này, Hữu Hữu thật sự do dự một chút, từ bé ba chính là anh hùng trong lòng cô bé, có ba ở đây, cô bé cái gì cũng không sợ, thật sự đi về phía Tàng Tiểu Thiên.Thấy vậy, nụ cười của Tàng Tiểu Thiên càng sâu, không thèm nghĩ ngợi muốn đá một cước, tuy nhiên ngay sau đó, cậu nhóc lại kinh sợ phát hiện, cơ thể của cậu bé không thể nhúc nhích.“Chú… chú đã làm cái gì?”Cậu bé rất thông minh, tới từ Huyền Hoàng Tinh, IQ hơn xa những đứa trẻ cùng độ tuổi, lập tức biết là Sở Vĩnh Du làm.Sở Vĩnh Du hiện nay là người có thực lực Hóa Long đỉnh phong, một đứa nhỏ cỏn con, tùy tiện một chút thủ đoạn khiến cậu bé không thể cử động, đó không phải giống như đang chơi hay sao.Nhìn thấy Sở Vĩnh Du không mở miệng, Hữu Hữu cũng dừng bước, tay phải giơ lên, Tàng Tiểu Thiên tức giận rồi.“Đáng chết! Mau thả tôi ra, nếu không ba mẹ tôi tới sẽ lấy mạng của chú!”Lời này vừa dứt, người xung quanh đều hít ngược một ngụm khí lạnh, đây thật sự là một đứa trẻ sao? Vậy mà có thể nói ra lời nói ác độc như vậy.“Bốp!”Một âm thanh giòn rã vang lên, Hữu Hữu tát một cái vào mặt của Tàng Tiểu Thiên, trẻ con dù sao không có bao nhiêu sức, cho nên Tàng Tiểu Thiên hoàn toàn không đau không ngứa, nhưng cậu bé lại cảm thấy tôn nghiêm của mình hoàn toàn mất hết.

CHƯƠNG 798

Vừa dứt lời, các phụ huynh xem náo nhiệt ở xung quanh đều có loại cảm giác trợn mắt há hốc mồm.

“Đù, đây là lời mà một đứa trẻ bốn tuổi nói ra sao? Nếu không phải nghe tận tai, đánh chết tôi cũng không tin.”

“Đây chính là một tiểu ác ma Tàng Tiểu Thiên, may mà con của tôi không có học cùng lớp với nó.”

“Ài, phụ huynh như nào mới có thể dạy dỗ đứa trẻ như vậy, thật là cạn lời.”

Nhìn Tàng Tiểu Thiên, Sở Vĩnh Du đã cảm nhận được sự sợ hãi của con gái, cơ thể đang hơi run rẩy, cho nên chuyện lần này nếu xử lý không tốt, chắc chắn sẽ để lại bóng ma tâm lý.

Mấu chốt là giống như những gia tộc khác nói, đây căn bản không phải là biểu hiện và lời nói mà một đứa trẻ bốn tuổi nên có.

“Tốt, xem ra cơ thể non ớt của nhóc, bên trong sớm đã ẩn giấu một ác ma.”

Nói xong, Sở Vĩnh Du để Hữu Hữu xuống, dịu giọng nói.

“Hữu Hữu, con đánh lại, nó không dám nhúc nhích, có ba ở đây.”

Loại phương thức dạy dỗ này khiến một vài phụ huynh nhíu mày, nhưng cũng có rất nhiều gia tộc, ánh mắt thể hiện sự tán thành, bọn họ cũng dạy con cái như vậy, người không phạm ta, ta không phạm người.

Có người đánh bạn thì đánh trả, người lớn còn chú trọng một cái chính là phòng vệ, dựa vào đâu mà muốn bắt con của mình ngoan ngoãn đứng ở đó để bị đánh, sau đó cái chờ đợi cũng chẳng qua chỉ là sự trừng phạt không đau không ngứa mà thôi, rồi người nằm viện, cuối cùng sẽ là con của mình.

“Ba, con… con không dám.”

Nhìn dáng vẻ bức người của Tàng Tiểu Thiên, Hữu Hữu sợ hãi ôm lấy đùi của Sở Vĩnh Du.

“Ha ha, con gái của chú dám đánh tôi sao? Cậu ta có thể đánh lại tôi sao?”

Tàng Tiểu Thiên cảm thấy rất nực cười, khoanh hai tay, mang vẻ xem trò hay.

“Không sao đâu Hữu Hữu, ba ở đây, con cứ buông tay đi làm, không tin ba sao?”

Nghe thấy lời này, Hữu Hữu thật sự do dự một chút, từ bé ba chính là anh hùng trong lòng cô bé, có ba ở đây, cô bé cái gì cũng không sợ, thật sự đi về phía Tàng Tiểu Thiên.

Thấy vậy, nụ cười của Tàng Tiểu Thiên càng sâu, không thèm nghĩ ngợi muốn đá một cước, tuy nhiên ngay sau đó, cậu nhóc lại kinh sợ phát hiện, cơ thể của cậu bé không thể nhúc nhích.

“Chú… chú đã làm cái gì?”

Cậu bé rất thông minh, tới từ Huyền Hoàng Tinh, IQ hơn xa những đứa trẻ cùng độ tuổi, lập tức biết là Sở Vĩnh Du làm.

Sở Vĩnh Du hiện nay là người có thực lực Hóa Long đỉnh phong, một đứa nhỏ cỏn con, tùy tiện một chút thủ đoạn khiến cậu bé không thể cử động, đó không phải giống như đang chơi hay sao.

Nhìn thấy Sở Vĩnh Du không mở miệng, Hữu Hữu cũng dừng bước, tay phải giơ lên, Tàng Tiểu Thiên tức giận rồi.

“Đáng chết! Mau thả tôi ra, nếu không ba mẹ tôi tới sẽ lấy mạng của chú!”

Lời này vừa dứt, người xung quanh đều hít ngược một ngụm khí lạnh, đây thật sự là một đứa trẻ sao? Vậy mà có thể nói ra lời nói ác độc như vậy.

“Bốp!”

Một âm thanh giòn rã vang lên, Hữu Hữu tát một cái vào mặt của Tàng Tiểu Thiên, trẻ con dù sao không có bao nhiêu sức, cho nên Tàng Tiểu Thiên hoàn toàn không đau không ngứa, nhưng cậu bé lại cảm thấy tôn nghiêm của mình hoàn toàn mất hết.

Bản Lĩnh Ngông ThầnTác giả: Ngự Dụng Cuồng ThầnTruyện Ngôn TìnhSáng sớm tinh mơ, ánh mặt trời bao phủ toàn bộ Thành phố Ninh. Trên một con phố, Sở Vĩnh Du đứng bất động dưới tán cây. Nhìn đám người rải rác qua lại, trong lòng nhất thời cảm thấy xúc động. Bốn năm chinh chiến, Sở Vĩnh Du tôi cuối cùng cũng trở về, bà xã, không biết em có khỏe không...... Một vài người qua đường dừng lại nhìn, cảm thấy người thanh niên này hơi kì lạ. Dáng người cao ráo nhưng không thô kệch, giống như chim ưng trong đêm tối, bên trong chứa đựng đôi mắt sắc bén, sâu xa, như muốn chiếm đoạt tất cả tia nắng đầu tiên vào buổi sáng sớm. Đột nhiên một bóng người đến gần, khom người và nói. “Thưa ngài, đã điều tra rõ rồi, Đồng Ý Yên chưa thay đổi chỗ ở, hơn nữa, còn có một tin khác.” Mã Trạch, một trong bốn người bảo vệ Sở Vĩnh Du, là người mạnh mẽ vang dội, lúc này lại có một chút do dự. “Nói.” Nhìn thấy Sở Vĩnh Du cau mày, Mã Trạch bừng tỉnh và vô cùng lo sợ. “Nhà họ Đồng kén rể ở khách sạn Tứ Thủy Đại lúc mười giờ hôm nay.” Lại kén rể? Sở Vĩnh Du cau mày, nghĩ lại bốn… CHƯƠNG 798Vừa dứt lời, các phụ huynh xem náo nhiệt ở xung quanh đều có loại cảm giác trợn mắt há hốc mồm.“Đù, đây là lời mà một đứa trẻ bốn tuổi nói ra sao? Nếu không phải nghe tận tai, đánh chết tôi cũng không tin.”“Đây chính là một tiểu ác ma Tàng Tiểu Thiên, may mà con của tôi không có học cùng lớp với nó.”“Ài, phụ huynh như nào mới có thể dạy dỗ đứa trẻ như vậy, thật là cạn lời.”Nhìn Tàng Tiểu Thiên, Sở Vĩnh Du đã cảm nhận được sự sợ hãi của con gái, cơ thể đang hơi run rẩy, cho nên chuyện lần này nếu xử lý không tốt, chắc chắn sẽ để lại bóng ma tâm lý.Mấu chốt là giống như những gia tộc khác nói, đây căn bản không phải là biểu hiện và lời nói mà một đứa trẻ bốn tuổi nên có.“Tốt, xem ra cơ thể non ớt của nhóc, bên trong sớm đã ẩn giấu một ác ma.”Nói xong, Sở Vĩnh Du để Hữu Hữu xuống, dịu giọng nói.“Hữu Hữu, con đánh lại, nó không dám nhúc nhích, có ba ở đây.”Loại phương thức dạy dỗ này khiến một vài phụ huynh nhíu mày, nhưng cũng có rất nhiều gia tộc, ánh mắt thể hiện sự tán thành, bọn họ cũng dạy con cái như vậy, người không phạm ta, ta không phạm người.Có người đánh bạn thì đánh trả, người lớn còn chú trọng một cái chính là phòng vệ, dựa vào đâu mà muốn bắt con của mình ngoan ngoãn đứng ở đó để bị đánh, sau đó cái chờ đợi cũng chẳng qua chỉ là sự trừng phạt không đau không ngứa mà thôi, rồi người nằm viện, cuối cùng sẽ là con của mình.“Ba, con… con không dám.”Nhìn dáng vẻ bức người của Tàng Tiểu Thiên, Hữu Hữu sợ hãi ôm lấy đùi của Sở Vĩnh Du.“Ha ha, con gái của chú dám đánh tôi sao? Cậu ta có thể đánh lại tôi sao?”Tàng Tiểu Thiên cảm thấy rất nực cười, khoanh hai tay, mang vẻ xem trò hay.“Không sao đâu Hữu Hữu, ba ở đây, con cứ buông tay đi làm, không tin ba sao?”Nghe thấy lời này, Hữu Hữu thật sự do dự một chút, từ bé ba chính là anh hùng trong lòng cô bé, có ba ở đây, cô bé cái gì cũng không sợ, thật sự đi về phía Tàng Tiểu Thiên.Thấy vậy, nụ cười của Tàng Tiểu Thiên càng sâu, không thèm nghĩ ngợi muốn đá một cước, tuy nhiên ngay sau đó, cậu nhóc lại kinh sợ phát hiện, cơ thể của cậu bé không thể nhúc nhích.“Chú… chú đã làm cái gì?”Cậu bé rất thông minh, tới từ Huyền Hoàng Tinh, IQ hơn xa những đứa trẻ cùng độ tuổi, lập tức biết là Sở Vĩnh Du làm.Sở Vĩnh Du hiện nay là người có thực lực Hóa Long đỉnh phong, một đứa nhỏ cỏn con, tùy tiện một chút thủ đoạn khiến cậu bé không thể cử động, đó không phải giống như đang chơi hay sao.Nhìn thấy Sở Vĩnh Du không mở miệng, Hữu Hữu cũng dừng bước, tay phải giơ lên, Tàng Tiểu Thiên tức giận rồi.“Đáng chết! Mau thả tôi ra, nếu không ba mẹ tôi tới sẽ lấy mạng của chú!”Lời này vừa dứt, người xung quanh đều hít ngược một ngụm khí lạnh, đây thật sự là một đứa trẻ sao? Vậy mà có thể nói ra lời nói ác độc như vậy.“Bốp!”Một âm thanh giòn rã vang lên, Hữu Hữu tát một cái vào mặt của Tàng Tiểu Thiên, trẻ con dù sao không có bao nhiêu sức, cho nên Tàng Tiểu Thiên hoàn toàn không đau không ngứa, nhưng cậu bé lại cảm thấy tôn nghiêm của mình hoàn toàn mất hết.

Chương 798