Tác giả:

Chương 1: Thời gian mang thai: Sáu tuần. Lúc nhìn thấy kết quả kiểm tra siêu âm B, tôi đã bị mấy chữ này làm cho sững sờ tại chỗ, mới một lần, sao lại có thai? Bây giờ phải làm sao đây? cho Phó Thắng Nam biết, không ly hôn ư? Không đâu Dằn nỗi phiền muộn trong lòng xuống, tôi nhét giấy kiểm tra siêu âm B vào túi xách, sau đó rời khỏi bệnh viện. Bên ngoài tòa nhà bệnh viện, trong chiếc xe Maybach màu đen, cửa sổ xe mở một phần ba, từ bên ngoài có thể mơ hồ trông thấy gương mặt tuấn tú lạnh lùng của người đàn ông trên ghế lái. Xe sang trai đẹp, tất nhiên thu không ít ánh mắt của người tới Phó Thắng Nam, nhiều năm như vậy, tôi đã nhìn đến quen rồi, mặc kệ ánh mắt của người đi đường, tôi ngồi vào ghế lái phụ. Người đàn ông vốn đang nhắm mắt nghỉ ngơi, phát hiện động tĩnh chỉ hơi nhíu mày, không mở mắt mà trầm giọng hỏi: “Xử lý xong chưa?” “Ừ” Tôi gật đầu, đưa bản hợp đồng đã ký với bệnh viện cho Phó Thắng Nam, mở miệng nói: “Viện trưởng Lâm nhờ em chào hỏi anh.” “Cô sẽ chịu trách nhiệm…

Chương 62

Vợ Yêu Anh Muốn Tái HônTác giả: Ngọc HoanTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcChương 1: Thời gian mang thai: Sáu tuần. Lúc nhìn thấy kết quả kiểm tra siêu âm B, tôi đã bị mấy chữ này làm cho sững sờ tại chỗ, mới một lần, sao lại có thai? Bây giờ phải làm sao đây? cho Phó Thắng Nam biết, không ly hôn ư? Không đâu Dằn nỗi phiền muộn trong lòng xuống, tôi nhét giấy kiểm tra siêu âm B vào túi xách, sau đó rời khỏi bệnh viện. Bên ngoài tòa nhà bệnh viện, trong chiếc xe Maybach màu đen, cửa sổ xe mở một phần ba, từ bên ngoài có thể mơ hồ trông thấy gương mặt tuấn tú lạnh lùng của người đàn ông trên ghế lái. Xe sang trai đẹp, tất nhiên thu không ít ánh mắt của người tới Phó Thắng Nam, nhiều năm như vậy, tôi đã nhìn đến quen rồi, mặc kệ ánh mắt của người đi đường, tôi ngồi vào ghế lái phụ. Người đàn ông vốn đang nhắm mắt nghỉ ngơi, phát hiện động tĩnh chỉ hơi nhíu mày, không mở mắt mà trầm giọng hỏi: “Xử lý xong chưa?” “Ừ” Tôi gật đầu, đưa bản hợp đồng đã ký với bệnh viện cho Phó Thắng Nam, mở miệng nói: “Viện trưởng Lâm nhờ em chào hỏi anh.” “Cô sẽ chịu trách nhiệm… Chương 62: Nói xin lỗi Phó Thắng NamNhưng mà, tôi đã đợi gần mộttiếng đồng hồ, xe trong ga ra đã láiđi hết, còn không có thấy PhóThắng Nam ra ngoài. Tôi còn tườnganh ấy vẫn đang làm thêm giờ ởcông ty.Tôi không ngờ Trần Văn Nghĩalà người lái chiếc xe cuối cùng.Trần Văn Nghĩa sững sờ khinhìn thấy tôi, nhưng anh ta vẫn tỏra lịch sự và xa cách như cũ: “Giámđốc Thẩm, cô làm gì vậy?”“Phó Thắng Nam đâu?” Tôinói, và đi thằng vào chủ đề.“Vừa rồi anh ấy đi với anhKiều.” Trần Văn Nghĩa nói xong, lấychìa khóa xe từ trong cặp ra.Tôi há miệng, trong lúc nhấtthời cũng không phải biết nói gì rồi.Anh ta cười nói: “Tôi còn cóviệc đi trước.”Phó Thắng Nam nói rằng đó làsự thật.Tôi vội vàng lái xe trờ về biệtthự, bấm chuông cửa mấy lần. Tôithấy dì Triệu vừa mờ cửa vừa lautay, vừa nhìn thấy tôi thì dì nhếchmiệng cười nói: “Cô về rồi!” Nói lờinày thì dì dùng ánh mắt báo chobiết.Tôi bỏ qua dì ấy, ngược lại vừađúng lúc nhìn thấy người đàn ôngngồi ð sảnh đọc báo, khí chất caongạo và lạnh lùng.Tôi thay giày xong, dì Triệubước vào tiếp tục làm việc. Tôibước đến ngồi xuống bên cạnhPhó Thắng Nam. Tôi không vội nóichuyện với anh mà chỉ lặng lẽ đợianh đọc xong báo.Một lúc lâu sau, Phó ThắngNam đặt tờ báo xuống, tôi đẩy lynước trái cây do dì Triệu mang đếntới bên cạnh anh ấy, nói: “PhóThắng Nam, bây giờ chúng ta cóthể trò chuyện một chút đượckhông?”Anh nhìn lướt qua ly nước tráicây cũng không chạm vào, đôi mắtđen hơi trầm xuống, giọng nói trầmthấp lạnh lùng: “Cô Thẩm nóichuyện với tôi với tư cách nào?”Anh ấy quá mức bình tĩnh, nêntôi thực sự không thể đoán đượcthái độ của anh ấy.Sau khi do dự một chút, tôinói: “Phó Thắng Nam, trước khichúng ta chưa lấy giấy chứng nhậnly hôn, tôi vẫn là bà Phó như cũ.”“Ha!” Anh cười giễu cợt: “Côcũng biết là cô mang danh nghĩabà Phó đấy.”Tôi biết rằng chuyện bê bốikhiến anh cảm thấy không vui,giọng tôi dịu đi một chút: “Tôi thựcsự không có gì với Trần Húc Diệu.Họ đều là những tay săn ảnh đangtheo đuổi. Phó Thắng Nam, anhhiểu hoàn cảnh của tôi hơn ai hết.Tôi không thề có bất cứ điều gì với“Vậy sao?” Anh đứng dậy,xung quanh là sự lạnh lẽo: “ThẩmXuân Hinh, cô thật sự cho là cô cóthể ÿ vào đứa nhỏ trong bụng rồimuốn làm gì thì làm sao?Tôi không thể chịu nồi nhữnglời nói lạnh lùng của anh ấy.Chuyện tôi và Trần Húc Diệu, tronglòng anh biết rằng anh oán tráchtôi như thế này, chỉ vì muốn nhìnthấy tôi khó chịu mà thôi.Trong lòng tôi cảm thấy xót xa,nhìn bóng lưng anh lên lầu, tôinâng cao đề-xi-ben lên: “Em muốnlàm gì thì làm sao? Vậy anh và LâmHạnh Nguyên thì sao? Anh và côấy đã qua lại trong hai năm qua,em sợ nó còn tệ hơn cả em. Quáđáng!”Thấy anh ta dừng lại, tôi tiếptục nói: “Nếu không phải đứa trẻcủa Lâm Hạnh Nguyên vô tình mấtđi, e rằng em còn không có tư cáchđứng nói chuyện với anh. Rốt cuộcbây giờ có thề tiến dần từng bướclà Lâm Hạnh Nguyên, không phảiThẩm Xuân Hinh em rồi.”Anh nhìn tôi, sự lạnh lùngtrong mắt xâm chiếm tôi. Mấy lầnđối đầu, tôi không còn sợ anh lạnhlùng, trong lòng tôi có chút thôngsuốt. Anh chưa kịp nói thì mắt tôiđã đỏ và sưng lên, nước mắt lưngtròng rớt xuống.“Anh nhìn em chằm chằm làmgì? Tất cả những gì em nói đềukhông phải là sự thật sao? Rõ ràngem mới là người vợ mà anh cưới hỏiđàng hoàng trở về. Chỉ vì em thíchanh, em yêu anh, cho nên em phảichịu ấm ức trong tòa nhà lạnh lẽonày sao?”Nhìn thấy tôi đang khóc cựckỳ bi ai, đôi mày tuấn tú của anh ấykhẽ cau lại, thân hình cao lớn đi vềphía tôi, môi mỏng khẽ mờ: “Ấm ứcsao?”Anh đưa tay lên lau nước mắtcho tôi. Tôi lùi lại một bước, tránhtay anh ra, tiếp tục nói: “Em cũng làcon người, em không thể làm saiđược sao? Phó Thắng Nam,chuyện giữa em và Trần Húc Diệuvốn do người khác cố tình đơmđặt.” Anh biết rõ hơn em, biết rất rõràng em chịu ấm ức. Anh đã thaykhóa biệt thự và đã kéo đen emtrong điện thoại.”Tôi vừa nói vừa nhìn vào mặtanh, thấy sắc mặt anh hơi dãn ra.Tôi nói tiếp: “Ý anh là gì? Anhmuốn đuổi em ra khỏi nhà họ Phósao? Chỉ cần chụp cho em chiếcmũ không rõ ràng này sao? Hay làanh cảm thấy rằng nếu em tái hônvới một người khác kèm với đứacon trong bụng, và đề đứa trẻ gọingười khác là cha. Anh cũng khôngnghĩ điều đó quan trọng sao?”Mặt anh sa sầm xuống, giọngđiệu tức giận: “Em thử xem?”Tôi cắn môi, giọng điệu cóchút cứng rắn nói: “Là anh buộcem thử! Anh không hối hận là được.”Nói xong tôi bước ra khỏi biệtthự. Tất cả những gì nên nói và làmtôi cũng đã làm, vừa đấm vừa xoa.Nếu không được thì tôi thực sựkhông có cách nào rồi.Cổ tay tôi bị kéo lại, giọng anhnói có chút trầm thấp: “Ăn cơmxong chúng ta sẽ rời đi!”Trong giọng nói nghe khôngra tức giận, dì Triệu ð bên liếc mắtcười nói: “Bữa cơm đã chuẩn bịxong, các người mau tới dùng cơm đi”Phó Thắng Nam kéo tôi đếnbàn ăn, thanh lịch đưa cho tôi bộđồ ăn, sau đó bắt đầu ăn uống mộtcách lịch sự.Nhà họ Phó nuôi dạy rất tốt,trong lúc dùng cơm anh sẽ khôngnói nhiều!Dì Triệu múc đầy canh cho tôi,cười nói: “Bụng cô được hơn haitháng rồi phải không? Cô đếnbệnh viện chuẩn bị chưa? Đã bắtđầu kiểm tra thai sản rồi chưa? Làphụ nữ có thai, cô đừng tức giậnkhóc lóc hoài. Đừng chán ghét dìdài dòng, dì đây là người từng trải.Phụ nữ đã trải qua sinh nở, dì đã điqua một lần đó, có kinh nghiệm.”Tôi gật đầu, vừa ăn canh vừanghe dì càu nhàu.Ánh mắt tôi quét qua PhóThắng Nam, thấy anh vẫn ăn uốngđiềm đạm nho nhã như cũ, vẻ tứcgiận trên mặt biến mất rất nhiều.Sau khi ăn xong, dì Triệunghiêm túc nhìn tôi nói: “XuânHinh, mấy ngày nay bắp chân củacô có bị chuột rút không?”Tôi sửng sốt muốn lắc đầutheo bản năng, nhưng thấy dì nháymắt với tôi. Sau đó dì tiếp tục nói:“Phụ nữ có thai bị chuột rút đaunhất là ba tháng đầu, nhất là khôngđược chạy lung tung. Nếu độngthai khí thì rất dễ bị sảy thai.”Phó Thắng Nam đang địnhcầm đống giấy tờ đi lên lầu, dì Triệumỉm cười ngăn anh lại nói: “Thưangài, phụ nữ có thai đau nhất là bịchuột rút. Ngài giúp cô ấy xoa bópmột hồi. Buồi trưa tôi đã mua tỉnhdầu về để trong phòng ngủ củacác người rồi.”Phải nói rằng dì Triệu chắcchắn là một trợ thủ đắc lực.Phó Thắng Nam đặt lại đốnggiấy tờ định mang lên lầu, dùngánh mắt trong veo nhìn tôi: “Đaukhông?”Tôi sửng sốt khi nhận ra anhấy hỏi bị chuột rút có đau không?Trong lúc nhất thời, tôi nhìn dìTriệu một hồi, thấy dì Triệu gật đầuvới tôi, tôi không khỏi nhìn về phíaPhó Thắng Nam. Anh ta gật đầumột cái, tôi cười có chút xa cáchnói: “ÙI”Phó Thắng Nam nhíu mày,bình tĩnh nói: “Đi!”Thấy anh đi thẳng trờ lạiphòng ngủ, tôi nhìn dì Triệu, đầnđộn nói: “Dì Triệu, tôi không bịchuột rút!”Mặc dù sẽ có nhiều phản ứng,nhưng chuột rút thực sự là không.Dì Triệu đỡ trán, nhìn tôi chỉtiếc rèn sắt không thành thép: “Cóbị chuột rút hay không cũng khôngquan trọng. Khi bụng cô đến thángnăm hay tháng sáu, cô sẽ có tất cảtriệu chứng cần có. Cô nên nhanhchóng trở về phòng ngủ.”Tôi quay trở lại phòng ngủ,trong phòng tắm truyền đến tiếngnước chảy. Phó Thắng Nam đang tắm.Tôi thoáng nhìn thấy một lọtinh dầu lớn trên bàn đầu giường,tôi phải thờ dài rằng dì Triệu thật lợihại, thậm chí có thể nghĩ ra chuyệnnày.Mấy ngày nay tôi không vềbiệt thự. Cũng may, Phó ThắngNam không quá đáng vứt bỏ hếtquần áo của tôi.Phó Thắng Nam tắm rấtnhanh, cũng không mất nhiều thờigian. Khi anh bước ra khỏi phòngtắm, anh chỉ buộc một chiếc khăntắm quanh eo, nước từ trên tóc nhỏgiọt, giọt nước chảy xuống khuônngực rắn chắc của anh…Truyen.one luôn cố gắng cập nhật nhiều truyện hay

Chương 62: Nói xin lỗi Phó Thắng Nam

Nhưng mà, tôi đã đợi gần một

tiếng đồng hồ, xe trong ga ra đã lái

đi hết, còn không có thấy Phó

Thắng Nam ra ngoài. Tôi còn tường

anh ấy vẫn đang làm thêm giờ ở

công ty.

Tôi không ngờ Trần Văn Nghĩa

là người lái chiếc xe cuối cùng.

Trần Văn Nghĩa sững sờ khi

nhìn thấy tôi, nhưng anh ta vẫn tỏ

ra lịch sự và xa cách như cũ: “Giám

đốc Thẩm, cô làm gì vậy?”

“Phó Thắng Nam đâu?” Tôi

nói, và đi thằng vào chủ đề.

“Vừa rồi anh ấy đi với anh

Kiều.” Trần Văn Nghĩa nói xong, lấy

chìa khóa xe từ trong cặp ra.

Tôi há miệng, trong lúc nhất

thời cũng không phải biết nói gì rồi.

Anh ta cười nói: “Tôi còn có

việc đi trước.”

Phó Thắng Nam nói rằng đó là

sự thật.

Tôi vội vàng lái xe trờ về biệt

thự, bấm chuông cửa mấy lần. Tôi

thấy dì Triệu vừa mờ cửa vừa lau

tay, vừa nhìn thấy tôi thì dì nhếch

miệng cười nói: “Cô về rồi!” Nói lời

này thì dì dùng ánh mắt báo cho

biết.

Tôi bỏ qua dì ấy, ngược lại vừa

đúng lúc nhìn thấy người đàn ông

ngồi ð sảnh đọc báo, khí chất cao

ngạo và lạnh lùng.

Tôi thay giày xong, dì Triệu

bước vào tiếp tục làm việc. Tôi

bước đến ngồi xuống bên cạnh

Phó Thắng Nam. Tôi không vội nói

chuyện với anh mà chỉ lặng lẽ đợi

anh đọc xong báo.

Một lúc lâu sau, Phó Thắng

Nam đặt tờ báo xuống, tôi đẩy ly

nước trái cây do dì Triệu mang đến

tới bên cạnh anh ấy, nói: “Phó

Thắng Nam, bây giờ chúng ta có

thể trò chuyện một chút được

không?”

Anh nhìn lướt qua ly nước trái

cây cũng không chạm vào, đôi mắt

đen hơi trầm xuống, giọng nói trầm

thấp lạnh lùng: “Cô Thẩm nói

chuyện với tôi với tư cách nào?”

Anh ấy quá mức bình tĩnh, nên

tôi thực sự không thể đoán được

thái độ của anh ấy.

Sau khi do dự một chút, tôi

nói: “Phó Thắng Nam, trước khi

chúng ta chưa lấy giấy chứng nhận

ly hôn, tôi vẫn là bà Phó như cũ.”

“Ha!” Anh cười giễu cợt: “Cô

cũng biết là cô mang danh nghĩa

bà Phó đấy.”

Tôi biết rằng chuyện bê bối

khiến anh cảm thấy không vui,

giọng tôi dịu đi một chút: “Tôi thực

sự không có gì với Trần Húc Diệu.

Họ đều là những tay săn ảnh đang

theo đuổi. Phó Thắng Nam, anh

hiểu hoàn cảnh của tôi hơn ai hết.

Tôi không thề có bất cứ điều gì với

“Vậy sao?” Anh đứng dậy,

xung quanh là sự lạnh lẽo: “Thẩm

Xuân Hinh, cô thật sự cho là cô có

thể ÿ vào đứa nhỏ trong bụng rồi

muốn làm gì thì làm sao?

Tôi không thể chịu nồi những

lời nói lạnh lùng của anh ấy.

Chuyện tôi và Trần Húc Diệu, trong

lòng anh biết rằng anh oán trách

tôi như thế này, chỉ vì muốn nhìn

thấy tôi khó chịu mà thôi.

Trong lòng tôi cảm thấy xót xa,

nhìn bóng lưng anh lên lầu, tôi

nâng cao đề-xi-ben lên: “Em muốn

làm gì thì làm sao? Vậy anh và Lâm

Hạnh Nguyên thì sao? Anh và cô

ấy đã qua lại trong hai năm qua,

em sợ nó còn tệ hơn cả em. Quá

đáng!”

Thấy anh ta dừng lại, tôi tiếp

tục nói: “Nếu không phải đứa trẻ

của Lâm Hạnh Nguyên vô tình mất

đi, e rằng em còn không có tư cách

đứng nói chuyện với anh. Rốt cuộc

bây giờ có thề tiến dần từng bước

là Lâm Hạnh Nguyên, không phải

Thẩm Xuân Hinh em rồi.”

Anh nhìn tôi, sự lạnh lùng

trong mắt xâm chiếm tôi. Mấy lần

đối đầu, tôi không còn sợ anh lạnh

lùng, trong lòng tôi có chút thông

suốt. Anh chưa kịp nói thì mắt tôi

đã đỏ và sưng lên, nước mắt lưng

tròng rớt xuống.

“Anh nhìn em chằm chằm làm

gì? Tất cả những gì em nói đều

không phải là sự thật sao? Rõ ràng

em mới là người vợ mà anh cưới hỏi

đàng hoàng trở về. Chỉ vì em thích

anh, em yêu anh, cho nên em phải

chịu ấm ức trong tòa nhà lạnh lẽo

này sao?”

Nhìn thấy tôi đang khóc cực

kỳ bi ai, đôi mày tuấn tú của anh ấy

khẽ cau lại, thân hình cao lớn đi về

phía tôi, môi mỏng khẽ mờ: “Ấm ức

sao?”

Anh đưa tay lên lau nước mắt

cho tôi. Tôi lùi lại một bước, tránh

tay anh ra, tiếp tục nói: “Em cũng là

con người, em không thể làm sai

được sao? Phó Thắng Nam,

chuyện giữa em và Trần Húc Diệu

vốn do người khác cố tình đơm

đặt.” Anh biết rõ hơn em, biết rất rõ

ràng em chịu ấm ức. Anh đã thay

khóa biệt thự và đã kéo đen em

trong điện thoại.”

Tôi vừa nói vừa nhìn vào mặt

anh, thấy sắc mặt anh hơi dãn ra.

Tôi nói tiếp: “Ý anh là gì? Anh

muốn đuổi em ra khỏi nhà họ Phó

sao? Chỉ cần chụp cho em chiếc

mũ không rõ ràng này sao? Hay là

anh cảm thấy rằng nếu em tái hôn

với một người khác kèm với đứa

con trong bụng, và đề đứa trẻ gọi

người khác là cha. Anh cũng không

nghĩ điều đó quan trọng sao?”

Mặt anh sa sầm xuống, giọng

điệu tức giận: “Em thử xem?”

Tôi cắn môi, giọng điệu có

chút cứng rắn nói: “Là anh buộc

em thử! Anh không hối hận là được.”

Nói xong tôi bước ra khỏi biệt

thự. Tất cả những gì nên nói và làm

tôi cũng đã làm, vừa đấm vừa xoa.

Nếu không được thì tôi thực sự

không có cách nào rồi.

Cổ tay tôi bị kéo lại, giọng anh

nói có chút trầm thấp: “Ăn cơm

xong chúng ta sẽ rời đi!”

Trong giọng nói nghe không

ra tức giận, dì Triệu ð bên liếc mắt

cười nói: “Bữa cơm đã chuẩn bị

xong, các người mau tới dùng cơm đi”

Phó Thắng Nam kéo tôi đến

bàn ăn, thanh lịch đưa cho tôi bộ

đồ ăn, sau đó bắt đầu ăn uống một

cách lịch sự.

Nhà họ Phó nuôi dạy rất tốt,

trong lúc dùng cơm anh sẽ không

nói nhiều!

Dì Triệu múc đầy canh cho tôi,

cười nói: “Bụng cô được hơn hai

tháng rồi phải không? Cô đến

bệnh viện chuẩn bị chưa? Đã bắt

đầu kiểm tra thai sản rồi chưa? Là

phụ nữ có thai, cô đừng tức giận

khóc lóc hoài. Đừng chán ghét dì

dài dòng, dì đây là người từng trải.

Phụ nữ đã trải qua sinh nở, dì đã đi

qua một lần đó, có kinh nghiệm.”

Tôi gật đầu, vừa ăn canh vừa

nghe dì càu nhàu.

Ánh mắt tôi quét qua Phó

Thắng Nam, thấy anh vẫn ăn uống

điềm đạm nho nhã như cũ, vẻ tức

giận trên mặt biến mất rất nhiều.

Sau khi ăn xong, dì Triệu

nghiêm túc nhìn tôi nói: “Xuân

Hinh, mấy ngày nay bắp chân của

cô có bị chuột rút không?”

Tôi sửng sốt muốn lắc đầu

theo bản năng, nhưng thấy dì nháy

mắt với tôi. Sau đó dì tiếp tục nói:

“Phụ nữ có thai bị chuột rút đau

nhất là ba tháng đầu, nhất là không

được chạy lung tung. Nếu động

thai khí thì rất dễ bị sảy thai.”

Phó Thắng Nam đang định

cầm đống giấy tờ đi lên lầu, dì Triệu

mỉm cười ngăn anh lại nói: “Thưa

ngài, phụ nữ có thai đau nhất là bị

chuột rút. Ngài giúp cô ấy xoa bóp

một hồi. Buồi trưa tôi đã mua tỉnh

dầu về để trong phòng ngủ của

các người rồi.”

Phải nói rằng dì Triệu chắc

chắn là một trợ thủ đắc lực.

Phó Thắng Nam đặt lại đống

giấy tờ định mang lên lầu, dùng

ánh mắt trong veo nhìn tôi: “Đau

không?”

Tôi sửng sốt khi nhận ra anh

ấy hỏi bị chuột rút có đau không?

Trong lúc nhất thời, tôi nhìn dì

Triệu một hồi, thấy dì Triệu gật đầu

với tôi, tôi không khỏi nhìn về phía

Phó Thắng Nam. Anh ta gật đầu

một cái, tôi cười có chút xa cách

nói: “ÙI”

Phó Thắng Nam nhíu mày,

bình tĩnh nói: “Đi!”

Thấy anh đi thẳng trờ lại

phòng ngủ, tôi nhìn dì Triệu, đần

độn nói: “Dì Triệu, tôi không bị

chuột rút!”

Mặc dù sẽ có nhiều phản ứng,

nhưng chuột rút thực sự là không.

Dì Triệu đỡ trán, nhìn tôi chỉ

tiếc rèn sắt không thành thép: “Có

bị chuột rút hay không cũng không

quan trọng. Khi bụng cô đến tháng

năm hay tháng sáu, cô sẽ có tất cả

triệu chứng cần có. Cô nên nhanh

chóng trở về phòng ngủ.”

Tôi quay trở lại phòng ngủ,

trong phòng tắm truyền đến tiếng

nước chảy. Phó Thắng Nam đang tắm.

Tôi thoáng nhìn thấy một lọ

tinh dầu lớn trên bàn đầu giường,

tôi phải thờ dài rằng dì Triệu thật lợi

hại, thậm chí có thể nghĩ ra chuyện

này.

Mấy ngày nay tôi không về

biệt thự. Cũng may, Phó Thắng

Nam không quá đáng vứt bỏ hết

quần áo của tôi.

Phó Thắng Nam tắm rất

nhanh, cũng không mất nhiều thời

gian. Khi anh bước ra khỏi phòng

tắm, anh chỉ buộc một chiếc khăn

tắm quanh eo, nước từ trên tóc nhỏ

giọt, giọt nước chảy xuống khuôn

ngực rắn chắc của anh…

Truyen.one luôn cố gắng cập nhật nhiều truyện hay

Vợ Yêu Anh Muốn Tái HônTác giả: Ngọc HoanTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcChương 1: Thời gian mang thai: Sáu tuần. Lúc nhìn thấy kết quả kiểm tra siêu âm B, tôi đã bị mấy chữ này làm cho sững sờ tại chỗ, mới một lần, sao lại có thai? Bây giờ phải làm sao đây? cho Phó Thắng Nam biết, không ly hôn ư? Không đâu Dằn nỗi phiền muộn trong lòng xuống, tôi nhét giấy kiểm tra siêu âm B vào túi xách, sau đó rời khỏi bệnh viện. Bên ngoài tòa nhà bệnh viện, trong chiếc xe Maybach màu đen, cửa sổ xe mở một phần ba, từ bên ngoài có thể mơ hồ trông thấy gương mặt tuấn tú lạnh lùng của người đàn ông trên ghế lái. Xe sang trai đẹp, tất nhiên thu không ít ánh mắt của người tới Phó Thắng Nam, nhiều năm như vậy, tôi đã nhìn đến quen rồi, mặc kệ ánh mắt của người đi đường, tôi ngồi vào ghế lái phụ. Người đàn ông vốn đang nhắm mắt nghỉ ngơi, phát hiện động tĩnh chỉ hơi nhíu mày, không mở mắt mà trầm giọng hỏi: “Xử lý xong chưa?” “Ừ” Tôi gật đầu, đưa bản hợp đồng đã ký với bệnh viện cho Phó Thắng Nam, mở miệng nói: “Viện trưởng Lâm nhờ em chào hỏi anh.” “Cô sẽ chịu trách nhiệm… Chương 62: Nói xin lỗi Phó Thắng NamNhưng mà, tôi đã đợi gần mộttiếng đồng hồ, xe trong ga ra đã láiđi hết, còn không có thấy PhóThắng Nam ra ngoài. Tôi còn tườnganh ấy vẫn đang làm thêm giờ ởcông ty.Tôi không ngờ Trần Văn Nghĩalà người lái chiếc xe cuối cùng.Trần Văn Nghĩa sững sờ khinhìn thấy tôi, nhưng anh ta vẫn tỏra lịch sự và xa cách như cũ: “Giámđốc Thẩm, cô làm gì vậy?”“Phó Thắng Nam đâu?” Tôinói, và đi thằng vào chủ đề.“Vừa rồi anh ấy đi với anhKiều.” Trần Văn Nghĩa nói xong, lấychìa khóa xe từ trong cặp ra.Tôi há miệng, trong lúc nhấtthời cũng không phải biết nói gì rồi.Anh ta cười nói: “Tôi còn cóviệc đi trước.”Phó Thắng Nam nói rằng đó làsự thật.Tôi vội vàng lái xe trờ về biệtthự, bấm chuông cửa mấy lần. Tôithấy dì Triệu vừa mờ cửa vừa lautay, vừa nhìn thấy tôi thì dì nhếchmiệng cười nói: “Cô về rồi!” Nói lờinày thì dì dùng ánh mắt báo chobiết.Tôi bỏ qua dì ấy, ngược lại vừađúng lúc nhìn thấy người đàn ôngngồi ð sảnh đọc báo, khí chất caongạo và lạnh lùng.Tôi thay giày xong, dì Triệubước vào tiếp tục làm việc. Tôibước đến ngồi xuống bên cạnhPhó Thắng Nam. Tôi không vội nóichuyện với anh mà chỉ lặng lẽ đợianh đọc xong báo.Một lúc lâu sau, Phó ThắngNam đặt tờ báo xuống, tôi đẩy lynước trái cây do dì Triệu mang đếntới bên cạnh anh ấy, nói: “PhóThắng Nam, bây giờ chúng ta cóthể trò chuyện một chút đượckhông?”Anh nhìn lướt qua ly nước tráicây cũng không chạm vào, đôi mắtđen hơi trầm xuống, giọng nói trầmthấp lạnh lùng: “Cô Thẩm nóichuyện với tôi với tư cách nào?”Anh ấy quá mức bình tĩnh, nêntôi thực sự không thể đoán đượcthái độ của anh ấy.Sau khi do dự một chút, tôinói: “Phó Thắng Nam, trước khichúng ta chưa lấy giấy chứng nhậnly hôn, tôi vẫn là bà Phó như cũ.”“Ha!” Anh cười giễu cợt: “Côcũng biết là cô mang danh nghĩabà Phó đấy.”Tôi biết rằng chuyện bê bốikhiến anh cảm thấy không vui,giọng tôi dịu đi một chút: “Tôi thựcsự không có gì với Trần Húc Diệu.Họ đều là những tay săn ảnh đangtheo đuổi. Phó Thắng Nam, anhhiểu hoàn cảnh của tôi hơn ai hết.Tôi không thề có bất cứ điều gì với“Vậy sao?” Anh đứng dậy,xung quanh là sự lạnh lẽo: “ThẩmXuân Hinh, cô thật sự cho là cô cóthể ÿ vào đứa nhỏ trong bụng rồimuốn làm gì thì làm sao?Tôi không thể chịu nồi nhữnglời nói lạnh lùng của anh ấy.Chuyện tôi và Trần Húc Diệu, tronglòng anh biết rằng anh oán tráchtôi như thế này, chỉ vì muốn nhìnthấy tôi khó chịu mà thôi.Trong lòng tôi cảm thấy xót xa,nhìn bóng lưng anh lên lầu, tôinâng cao đề-xi-ben lên: “Em muốnlàm gì thì làm sao? Vậy anh và LâmHạnh Nguyên thì sao? Anh và côấy đã qua lại trong hai năm qua,em sợ nó còn tệ hơn cả em. Quáđáng!”Thấy anh ta dừng lại, tôi tiếptục nói: “Nếu không phải đứa trẻcủa Lâm Hạnh Nguyên vô tình mấtđi, e rằng em còn không có tư cáchđứng nói chuyện với anh. Rốt cuộcbây giờ có thề tiến dần từng bướclà Lâm Hạnh Nguyên, không phảiThẩm Xuân Hinh em rồi.”Anh nhìn tôi, sự lạnh lùngtrong mắt xâm chiếm tôi. Mấy lầnđối đầu, tôi không còn sợ anh lạnhlùng, trong lòng tôi có chút thôngsuốt. Anh chưa kịp nói thì mắt tôiđã đỏ và sưng lên, nước mắt lưngtròng rớt xuống.“Anh nhìn em chằm chằm làmgì? Tất cả những gì em nói đềukhông phải là sự thật sao? Rõ ràngem mới là người vợ mà anh cưới hỏiđàng hoàng trở về. Chỉ vì em thíchanh, em yêu anh, cho nên em phảichịu ấm ức trong tòa nhà lạnh lẽonày sao?”Nhìn thấy tôi đang khóc cựckỳ bi ai, đôi mày tuấn tú của anh ấykhẽ cau lại, thân hình cao lớn đi vềphía tôi, môi mỏng khẽ mờ: “Ấm ứcsao?”Anh đưa tay lên lau nước mắtcho tôi. Tôi lùi lại một bước, tránhtay anh ra, tiếp tục nói: “Em cũng làcon người, em không thể làm saiđược sao? Phó Thắng Nam,chuyện giữa em và Trần Húc Diệuvốn do người khác cố tình đơmđặt.” Anh biết rõ hơn em, biết rất rõràng em chịu ấm ức. Anh đã thaykhóa biệt thự và đã kéo đen emtrong điện thoại.”Tôi vừa nói vừa nhìn vào mặtanh, thấy sắc mặt anh hơi dãn ra.Tôi nói tiếp: “Ý anh là gì? Anhmuốn đuổi em ra khỏi nhà họ Phósao? Chỉ cần chụp cho em chiếcmũ không rõ ràng này sao? Hay làanh cảm thấy rằng nếu em tái hônvới một người khác kèm với đứacon trong bụng, và đề đứa trẻ gọingười khác là cha. Anh cũng khôngnghĩ điều đó quan trọng sao?”Mặt anh sa sầm xuống, giọngđiệu tức giận: “Em thử xem?”Tôi cắn môi, giọng điệu cóchút cứng rắn nói: “Là anh buộcem thử! Anh không hối hận là được.”Nói xong tôi bước ra khỏi biệtthự. Tất cả những gì nên nói và làmtôi cũng đã làm, vừa đấm vừa xoa.Nếu không được thì tôi thực sựkhông có cách nào rồi.Cổ tay tôi bị kéo lại, giọng anhnói có chút trầm thấp: “Ăn cơmxong chúng ta sẽ rời đi!”Trong giọng nói nghe khôngra tức giận, dì Triệu ð bên liếc mắtcười nói: “Bữa cơm đã chuẩn bịxong, các người mau tới dùng cơm đi”Phó Thắng Nam kéo tôi đếnbàn ăn, thanh lịch đưa cho tôi bộđồ ăn, sau đó bắt đầu ăn uống mộtcách lịch sự.Nhà họ Phó nuôi dạy rất tốt,trong lúc dùng cơm anh sẽ khôngnói nhiều!Dì Triệu múc đầy canh cho tôi,cười nói: “Bụng cô được hơn haitháng rồi phải không? Cô đếnbệnh viện chuẩn bị chưa? Đã bắtđầu kiểm tra thai sản rồi chưa? Làphụ nữ có thai, cô đừng tức giậnkhóc lóc hoài. Đừng chán ghét dìdài dòng, dì đây là người từng trải.Phụ nữ đã trải qua sinh nở, dì đã điqua một lần đó, có kinh nghiệm.”Tôi gật đầu, vừa ăn canh vừanghe dì càu nhàu.Ánh mắt tôi quét qua PhóThắng Nam, thấy anh vẫn ăn uốngđiềm đạm nho nhã như cũ, vẻ tứcgiận trên mặt biến mất rất nhiều.Sau khi ăn xong, dì Triệunghiêm túc nhìn tôi nói: “XuânHinh, mấy ngày nay bắp chân củacô có bị chuột rút không?”Tôi sửng sốt muốn lắc đầutheo bản năng, nhưng thấy dì nháymắt với tôi. Sau đó dì tiếp tục nói:“Phụ nữ có thai bị chuột rút đaunhất là ba tháng đầu, nhất là khôngđược chạy lung tung. Nếu độngthai khí thì rất dễ bị sảy thai.”Phó Thắng Nam đang địnhcầm đống giấy tờ đi lên lầu, dì Triệumỉm cười ngăn anh lại nói: “Thưangài, phụ nữ có thai đau nhất là bịchuột rút. Ngài giúp cô ấy xoa bópmột hồi. Buồi trưa tôi đã mua tỉnhdầu về để trong phòng ngủ củacác người rồi.”Phải nói rằng dì Triệu chắcchắn là một trợ thủ đắc lực.Phó Thắng Nam đặt lại đốnggiấy tờ định mang lên lầu, dùngánh mắt trong veo nhìn tôi: “Đaukhông?”Tôi sửng sốt khi nhận ra anhấy hỏi bị chuột rút có đau không?Trong lúc nhất thời, tôi nhìn dìTriệu một hồi, thấy dì Triệu gật đầuvới tôi, tôi không khỏi nhìn về phíaPhó Thắng Nam. Anh ta gật đầumột cái, tôi cười có chút xa cáchnói: “ÙI”Phó Thắng Nam nhíu mày,bình tĩnh nói: “Đi!”Thấy anh đi thẳng trờ lạiphòng ngủ, tôi nhìn dì Triệu, đầnđộn nói: “Dì Triệu, tôi không bịchuột rút!”Mặc dù sẽ có nhiều phản ứng,nhưng chuột rút thực sự là không.Dì Triệu đỡ trán, nhìn tôi chỉtiếc rèn sắt không thành thép: “Cóbị chuột rút hay không cũng khôngquan trọng. Khi bụng cô đến thángnăm hay tháng sáu, cô sẽ có tất cảtriệu chứng cần có. Cô nên nhanhchóng trở về phòng ngủ.”Tôi quay trở lại phòng ngủ,trong phòng tắm truyền đến tiếngnước chảy. Phó Thắng Nam đang tắm.Tôi thoáng nhìn thấy một lọtinh dầu lớn trên bàn đầu giường,tôi phải thờ dài rằng dì Triệu thật lợihại, thậm chí có thể nghĩ ra chuyệnnày.Mấy ngày nay tôi không vềbiệt thự. Cũng may, Phó ThắngNam không quá đáng vứt bỏ hếtquần áo của tôi.Phó Thắng Nam tắm rấtnhanh, cũng không mất nhiều thờigian. Khi anh bước ra khỏi phòngtắm, anh chỉ buộc một chiếc khăntắm quanh eo, nước từ trên tóc nhỏgiọt, giọt nước chảy xuống khuônngực rắn chắc của anh…Truyen.one luôn cố gắng cập nhật nhiều truyện hay

Chương 62