Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 402

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 404Ngô Bình cũng mỉm cười, như thể đã thực sự tin hắn. Thế nhưng chỉ một giây sau, con ngươi của Ngô Bình không chuyển động, anh đang sử dụng Thần Quang để phá thuật thôi miên của Bruce.Bruce đột nhiên bịchoáng, Ngô Bình đưa tay chạm vào mặt hắn, kích động thần ý rồi khẽ hô lên: “Phá!”Bruce lảo đảo, mắt trố ra, chết lặng nhìn tay Ngô Bình trên mặt mình. Thuật thôi miên của hắn bị phá khiến chính chủ bị phản phệ, giờ hắn lại bị Ngô Bình kiểm soát ngược lại.Ngô Bình nhìn hắn chằm chằm, nói: “Bruce, bao nhiêu năm nay anh dùng thuật thôi miên để đi lừa tiền của không ít người phải không?”Bruce mặt không cảm xúc, đáp: “Đúng vậy, tôi đã lừa được hơn chục tỷ tệ rồi”.Ngô Bình: “Ồ? Nhiều vậy sao! Vậy giờ trong tay anh có khoảng bao nhiêu tiền?”Bruce:“Khoảng hơn năm tỷ”.“Được lắm, vậy thì giờ chuyển hết số tiền đó vào tài khoản của tôi nhé”, Ngô Bình ra lệnh. Vừa hay đúng lúc anh đang thiếu tiền thì lại gặp con cá lớn thế này thì tội gì mà không chặt chém!Bruce: “Vâng, tất cả sẽ chuyển hết vào tài khoản của anh”.Bruce lập tức rút điện thoại ra, gọi điện cho ngân hàng. Sau đó hắn đăng nhập tài khoản, chuyển khoản online. Với tên siêu lừa đảo tầm cỡ quốc tế như Bruce thì hạn mức chuyển khoản ngân hàng vô cùng lớn. Chẳng mấy chốc, số tiền hơn năm tỷ đã được chuyển vào tài khoản của Ngô Bình.Sau khi nhận được tiền, Ngô Bình hài lòng hỏi tiếp: “Bruce, anh còn tài sản nào khác không?”Bruce: “Những tài sản khác tôi đều quyên góp hết cho giáo hội rồi”.Ngô Bình: “Rất tốt, giờ anh có thể đi rồi, về nước đi”.Bruce quay lưng đi thẳng, sau khi ra khỏi nhà họ Lãnh thì lên một chiếc xe rồi đi mất hút.Lãnh Như Yên cảm thấy khó hiểu: “Sao lại thả hắn đi?”Ngô Bình: “Đã lấy tiền của hắn rồi thì không cần lấy cả mạng hắn nữa. Việc gì bỏ qua được thì vẫn nên bỏ qua”.Sau đó anh nhìn Quách Bảo Hưng đang nằm sõng soài trên mặt đất, chất độc đã tấn công vào tim nên giờ hắn chỉ còn là một cái xác tím ngắt. Còn hai người kia cũng bị Lãnh Kình Phong đánh cho vỡ đầu, không sống nổi.Ngô Bình: “Nên dọn dẹp mấy thi thể này đi”.Lãnh Như Yên gọi người kéo những thi thể đó ra ngoài.Lãnh Kình Phong bước lên phía trước, chắp tay nói: “Ngô Bình, cháu lại cứu chú một lần nữa! Ơn này không thể nào cảm tạ bằng lời!”Ngô Bình cười đáp: “Chú à, chú đừng khách sáo. Chuyện của Như Yên cũng chính là chuyện của cháu”.Lãnh Kình Phong cười ha ha đáp: “Nếu cháu đã là bạn trai của Như Yên thì những lời cảm ơn khách sáo chú sẽ không nói nữa”.Lãnh Như Yên đỏ bừng mặt, vội vã chuyển chủ đề: “Bố, Ngô Bình là kỳ tài võ thuật. Anh ấy chỉ cần nhìn con luyện Niêm Hoa Chỉ vài lần là đã nhận ra điểm còn thiếu sót để sửa giúp con”.

Chương 404

Ngô Bình cũng mỉm cười, như thể đã thực sự tin hắn. Thế nhưng chỉ một giây sau, con ngươi của Ngô Bình không chuyển động, anh đang sử dụng Thần Quang để phá thuật thôi miên của Bruce.

Bruce đột nhiên bịchoáng, Ngô Bình đưa tay chạm vào mặt hắn, kích động thần ý rồi khẽ hô lên: “Phá!”

Bruce lảo đảo, mắt trố ra, chết lặng nhìn tay Ngô Bình trên mặt mình. Thuật thôi miên của hắn bị phá khiến chính chủ bị phản phệ, giờ hắn lại bị Ngô Bình kiểm soát ngược lại.

Ngô Bình nhìn hắn chằm chằm, nói: “Bruce, bao nhiêu năm nay anh dùng thuật thôi miên để đi lừa tiền của không ít người phải không?”

Bruce mặt không cảm xúc, đáp: “Đúng vậy, tôi đã lừa được hơn chục tỷ tệ rồi”.

Ngô Bình: “Ồ? Nhiều vậy sao! Vậy giờ trong tay anh có khoảng bao nhiêu tiền?”

Bruce:“Khoảng hơn năm tỷ”.

“Được lắm, vậy thì giờ chuyển hết số tiền đó vào tài khoản của tôi nhé”, Ngô Bình ra lệnh. Vừa hay đúng lúc anh đang thiếu tiền thì lại gặp con cá lớn thế này thì tội gì mà không chặt chém!

Bruce: “Vâng, tất cả sẽ chuyển hết vào tài khoản của anh”.

Bruce lập tức rút điện thoại ra, gọi điện cho ngân hàng. Sau đó hắn đăng nhập tài khoản, chuyển khoản online. Với tên siêu lừa đảo tầm cỡ quốc tế như Bruce thì hạn mức chuyển khoản ngân hàng vô cùng lớn. Chẳng mấy chốc, số tiền hơn năm tỷ đã được chuyển vào tài khoản của Ngô Bình.

Sau khi nhận được tiền, Ngô Bình hài lòng hỏi tiếp: “Bruce, anh còn tài sản nào khác không?”

Bruce: “Những tài sản khác tôi đều quyên góp hết cho giáo hội rồi”.

Ngô Bình: “Rất tốt, giờ anh có thể đi rồi, về nước đi”.

Bruce quay lưng đi thẳng, sau khi ra khỏi nhà họ Lãnh thì lên một chiếc xe rồi đi mất hút.

Lãnh Như Yên cảm thấy khó hiểu: “Sao lại thả hắn đi?”

Ngô Bình: “Đã lấy tiền của hắn rồi thì không cần lấy cả mạng hắn nữa. Việc gì bỏ qua được thì vẫn nên bỏ qua”.

Sau đó anh nhìn Quách Bảo Hưng đang nằm sõng soài trên mặt đất, chất độc đã tấn công vào tim nên giờ hắn chỉ còn là một cái xác tím ngắt. Còn hai người kia cũng bị Lãnh Kình Phong đánh cho vỡ đầu, không sống nổi.

Ngô Bình: “Nên dọn dẹp mấy thi thể này đi”.

Lãnh Như Yên gọi người kéo những thi thể đó ra ngoài.

Lãnh Kình Phong bước lên phía trước, chắp tay nói: “Ngô Bình, cháu lại cứu chú một lần nữa! Ơn này không thể nào cảm tạ bằng lời!”

Ngô Bình cười đáp: “Chú à, chú đừng khách sáo. Chuyện của Như Yên cũng chính là chuyện của cháu”.

Lãnh Kình Phong cười ha ha đáp: “Nếu cháu đã là bạn trai của Như Yên thì những lời cảm ơn khách sáo chú sẽ không nói nữa”.

Lãnh Như Yên đỏ bừng mặt, vội vã chuyển chủ đề: “Bố, Ngô Bình là kỳ tài võ thuật. Anh ấy chỉ cần nhìn con luyện Niêm Hoa Chỉ vài lần là đã nhận ra điểm còn thiếu sót để sửa giúp con”.

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 404Ngô Bình cũng mỉm cười, như thể đã thực sự tin hắn. Thế nhưng chỉ một giây sau, con ngươi của Ngô Bình không chuyển động, anh đang sử dụng Thần Quang để phá thuật thôi miên của Bruce.Bruce đột nhiên bịchoáng, Ngô Bình đưa tay chạm vào mặt hắn, kích động thần ý rồi khẽ hô lên: “Phá!”Bruce lảo đảo, mắt trố ra, chết lặng nhìn tay Ngô Bình trên mặt mình. Thuật thôi miên của hắn bị phá khiến chính chủ bị phản phệ, giờ hắn lại bị Ngô Bình kiểm soát ngược lại.Ngô Bình nhìn hắn chằm chằm, nói: “Bruce, bao nhiêu năm nay anh dùng thuật thôi miên để đi lừa tiền của không ít người phải không?”Bruce mặt không cảm xúc, đáp: “Đúng vậy, tôi đã lừa được hơn chục tỷ tệ rồi”.Ngô Bình: “Ồ? Nhiều vậy sao! Vậy giờ trong tay anh có khoảng bao nhiêu tiền?”Bruce:“Khoảng hơn năm tỷ”.“Được lắm, vậy thì giờ chuyển hết số tiền đó vào tài khoản của tôi nhé”, Ngô Bình ra lệnh. Vừa hay đúng lúc anh đang thiếu tiền thì lại gặp con cá lớn thế này thì tội gì mà không chặt chém!Bruce: “Vâng, tất cả sẽ chuyển hết vào tài khoản của anh”.Bruce lập tức rút điện thoại ra, gọi điện cho ngân hàng. Sau đó hắn đăng nhập tài khoản, chuyển khoản online. Với tên siêu lừa đảo tầm cỡ quốc tế như Bruce thì hạn mức chuyển khoản ngân hàng vô cùng lớn. Chẳng mấy chốc, số tiền hơn năm tỷ đã được chuyển vào tài khoản của Ngô Bình.Sau khi nhận được tiền, Ngô Bình hài lòng hỏi tiếp: “Bruce, anh còn tài sản nào khác không?”Bruce: “Những tài sản khác tôi đều quyên góp hết cho giáo hội rồi”.Ngô Bình: “Rất tốt, giờ anh có thể đi rồi, về nước đi”.Bruce quay lưng đi thẳng, sau khi ra khỏi nhà họ Lãnh thì lên một chiếc xe rồi đi mất hút.Lãnh Như Yên cảm thấy khó hiểu: “Sao lại thả hắn đi?”Ngô Bình: “Đã lấy tiền của hắn rồi thì không cần lấy cả mạng hắn nữa. Việc gì bỏ qua được thì vẫn nên bỏ qua”.Sau đó anh nhìn Quách Bảo Hưng đang nằm sõng soài trên mặt đất, chất độc đã tấn công vào tim nên giờ hắn chỉ còn là một cái xác tím ngắt. Còn hai người kia cũng bị Lãnh Kình Phong đánh cho vỡ đầu, không sống nổi.Ngô Bình: “Nên dọn dẹp mấy thi thể này đi”.Lãnh Như Yên gọi người kéo những thi thể đó ra ngoài.Lãnh Kình Phong bước lên phía trước, chắp tay nói: “Ngô Bình, cháu lại cứu chú một lần nữa! Ơn này không thể nào cảm tạ bằng lời!”Ngô Bình cười đáp: “Chú à, chú đừng khách sáo. Chuyện của Như Yên cũng chính là chuyện của cháu”.Lãnh Kình Phong cười ha ha đáp: “Nếu cháu đã là bạn trai của Như Yên thì những lời cảm ơn khách sáo chú sẽ không nói nữa”.Lãnh Như Yên đỏ bừng mặt, vội vã chuyển chủ đề: “Bố, Ngô Bình là kỳ tài võ thuật. Anh ấy chỉ cần nhìn con luyện Niêm Hoa Chỉ vài lần là đã nhận ra điểm còn thiếu sót để sửa giúp con”.

Chương 402