Tác giả:

Chương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số…

Chương 403

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 405Lãnh Kình Phong suy nghĩ một lát rồi lấy ra một chiếc hộp gỗ. Bên trong chiếc hộp là một cuốn sách bìa da trông vô cùng cũ kỹ.Lãnh Kình Phong nâng niu cuốn sách trong tay rồi đưa cho Ngô Bình, nói: “Ngô Bình, Niêm Hoa Chỉ của chú học từ cuốn sách này. Trong này không chỉ có Niêm Hoa Chỉ mà còn có các tuyệt kỹ võ công khác nữa. Có điều, những tuyệt kỹ đó chỉ có tông sư cảnh giới Thần mới luyện được. Cháu mang về nghiên cứu đi”.Ngô Bình kinh ngạc: “Chú à, cuốn sách này quá quý giá”.Lãnh Kình Phong xua tay: “Thứ này có ở trong tay chú cũng vô dụng, chẳng thà tặng lại cho cháu nghiên cứu”.Ngô Bình chắp tay: “Vậy cháu xin cảm tạ”.Sau khi nhận chiếc hộp gỗ, Ngô Bình nói: “Chú cứ tiếp tục vận công thải độc, sau đó uống thuốc đúng giờ. Nếu duy trì như vậy thì chỉ cần vài ngày là sẽ hoàn toàn hồi phục”.Ngô Bình còn có việc nên nói chuyện thêm vài câu là anh xin phép rời khỏi nhà họ Lãnh. Lãnh Như Yên tiễn anh ra đến tận ngoài cổng biệt thự.Hôm qua Lãnh Như Yên đưa Ngô Bình tới bằng xe của cô, hôm nay thì cô cho Ngô Bình mượn một chiếc Lamborghini đứng tên em trai mình.Đó là một chiếc xe màu xanh nhạt dùng động cơ hút khí tự động 6.5 lít, có thể tăng tốc lên 100km/h trong hơn hai giây, công năng vô cùng vượt trội.Ngô Bình ngồi lên xe xong, Lãnh Như Yên cười nói: “Đợi khi bố em hoàn toàn khoẻ lại, em sẽ tới tìm anh”.Ngô Bình: “Được, đợi khi anh học xong tuyệt kỹ trong cuốn sách da kia, anh sẽ dạy lại cho em”.Lãnh Như Yên đột nhiên thò đầu vào trong, thơm lên má Ngô Bình một cái vô cùng dịu dàng.Ngô Bình sững người, Lãnh Như Yên thì vẫy tay chào anh: “Tạm biệt”.Ngô Bình đưa tay sờ lên mặt, sau đó đạp ga. Chiếc xe lao vút đi, chớp mắt đã không thấy đâu nữa.Hơn mười giờ, anh trở lại Vân Kinh trị liệu cho Trần Lăng Sương. Buổi trưa anh ở lại đó luyện thần ý, buổi chiều lại tiếp tục trị liệu.Sau khi có thần ý, tốc độ trị liệu của anh cũng nhanh hơn trước nhiều, thị lực cũng tốt hơn. Cho nên chỉ sau hai lần trị liệu là Trần Lăng Sương cơ bản đã hồi phục, còn lại chỉ cần chăm chỉ luyện tập để tăng cường sức mạnh của các chi.Khi Ngô Bình rút cây kim châm cuối cùng ra, Trần Lăng Sương cảm giác trước giờ chưa từng thoải mái đến vậy, giống như đã hoàn toàn bình phục như lúc chưa bị thương.Trần Lăng Sương vô cùng vui mừng, đột nhiên ôm chầm lấy Ngô Bình rồi nói: “Cảm ơn!”Ngô Bình mỉm cười vỗ vỗ lưng cô: “Sau lần trị liệu này là cô sẽ hồi phục, không cần phải ở lại Vân Kinh này nữa”.

Chương 405

Lãnh Kình Phong suy nghĩ một lát rồi lấy ra một chiếc hộp gỗ. Bên trong chiếc hộp là một cuốn sách bìa da trông vô cùng cũ kỹ.

Lãnh Kình Phong nâng niu cuốn sách trong tay rồi đưa cho Ngô Bình, nói: “Ngô Bình, Niêm Hoa Chỉ của chú học từ cuốn sách này. Trong này không chỉ có Niêm Hoa Chỉ mà còn có các tuyệt kỹ võ công khác nữa. Có điều, những tuyệt kỹ đó chỉ có tông sư cảnh giới Thần mới luyện được. Cháu mang về nghiên cứu đi”.

Ngô Bình kinh ngạc: “Chú à, cuốn sách này quá quý giá”.

Lãnh Kình Phong xua tay: “Thứ này có ở trong tay chú cũng vô dụng, chẳng thà tặng lại cho cháu nghiên cứu”.

Ngô Bình chắp tay: “Vậy cháu xin cảm tạ”.

Sau khi nhận chiếc hộp gỗ, Ngô Bình nói: “Chú cứ tiếp tục vận công thải độc, sau đó uống thuốc đúng giờ. Nếu duy trì như vậy thì chỉ cần vài ngày là sẽ hoàn toàn hồi phục”.

Ngô Bình còn có việc nên nói chuyện thêm vài câu là anh xin phép rời khỏi nhà họ Lãnh. Lãnh Như Yên tiễn anh ra đến tận ngoài cổng biệt thự.

Hôm qua Lãnh Như Yên đưa Ngô Bình tới bằng xe của cô, hôm nay thì cô cho Ngô Bình mượn một chiếc Lamborghini đứng tên em trai mình.

Đó là một chiếc xe màu xanh nhạt dùng động cơ hút khí tự động 6.5 lít, có thể tăng tốc lên 100km/h trong hơn hai giây, công năng vô cùng vượt trội.

Ngô Bình ngồi lên xe xong, Lãnh Như Yên cười nói: “Đợi khi bố em hoàn toàn khoẻ lại, em sẽ tới tìm anh”.

Ngô Bình: “Được, đợi khi anh học xong tuyệt kỹ trong cuốn sách da kia, anh sẽ dạy lại cho em”.

Lãnh Như Yên đột nhiên thò đầu vào trong, thơm lên má Ngô Bình một cái vô cùng dịu dàng.

Ngô Bình sững người, Lãnh Như Yên thì vẫy tay chào anh: “Tạm biệt”.

Ngô Bình đưa tay sờ lên mặt, sau đó đạp ga. Chiếc xe lao vút đi, chớp mắt đã không thấy đâu nữa.

Hơn mười giờ, anh trở lại Vân Kinh trị liệu cho Trần Lăng Sương. Buổi trưa anh ở lại đó luyện thần ý, buổi chiều lại tiếp tục trị liệu.

Sau khi có thần ý, tốc độ trị liệu của anh cũng nhanh hơn trước nhiều, thị lực cũng tốt hơn. Cho nên chỉ sau hai lần trị liệu là Trần Lăng Sương cơ bản đã hồi phục, còn lại chỉ cần chăm chỉ luyện tập để tăng cường sức mạnh của các chi.

Khi Ngô Bình rút cây kim châm cuối cùng ra, Trần Lăng Sương cảm giác trước giờ chưa từng thoải mái đến vậy, giống như đã hoàn toàn bình phục như lúc chưa bị thương.

Trần Lăng Sương vô cùng vui mừng, đột nhiên ôm chầm lấy Ngô Bình rồi nói: “Cảm ơn!”

Ngô Bình mỉm cười vỗ vỗ lưng cô: “Sau lần trị liệu này là cô sẽ hồi phục, không cần phải ở lại Vân Kinh này nữa”.

Thần Y Trở LạiTác giả: Tiểu TinhTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhChương 1 Trưởng ngục và những người phụ trách của nhà tù Long Hồ đang nhìn chăm chú vào lối ra ở phía trước, như đang chờ một nhân vật lớn nào đó. Một lát sau, một người thanh niên mặc đồ tù nhân đã bước ra, anh khoảng 21, 22 tuổi, tướng mạo bình thường, nhưng khí thế thì như rồng như hổ, còn đôi mắt thì lạnh băng khiến không ai dám nhìn thẳng. Anh là Ngô Bình, một phạm nhân chuẩn bị ra tù. Ngô Bình vừa xuất hiện, trưởng ngục Lý Thịnh Quốc đã vội vàng bước tới rồi cười nói: “Chú em, chúc mừng chú cuối cùng cũng được ra tù rồi!” Những người khác cũng đồng thanh nói: “Chúc mừng bác sĩ Ngô ra tù!” Ngô Bình chắp tay với mọi người rồi đáp: “Hẹn ngày tái ngộ!” Dứt lời, anh lại nói với Lý Thịnh Quốc: “Anh Lý, cảm ơn anh! Không có anh giúp thì em không thể ra tù sớm vậy được”. Lý Thịnh Quốc cười đáp: “Mạng anh còn do chú cứu mà giờ lại nói khách sáo gì thế! Đi thôi, tạm biệt bọn họ một chút!” Người Ngô Bình muốn chào từ biệt là hơn một nghìn phạm nhân ở nhà tù này, ít nhất phải có hơn nửa số… Chương 405Lãnh Kình Phong suy nghĩ một lát rồi lấy ra một chiếc hộp gỗ. Bên trong chiếc hộp là một cuốn sách bìa da trông vô cùng cũ kỹ.Lãnh Kình Phong nâng niu cuốn sách trong tay rồi đưa cho Ngô Bình, nói: “Ngô Bình, Niêm Hoa Chỉ của chú học từ cuốn sách này. Trong này không chỉ có Niêm Hoa Chỉ mà còn có các tuyệt kỹ võ công khác nữa. Có điều, những tuyệt kỹ đó chỉ có tông sư cảnh giới Thần mới luyện được. Cháu mang về nghiên cứu đi”.Ngô Bình kinh ngạc: “Chú à, cuốn sách này quá quý giá”.Lãnh Kình Phong xua tay: “Thứ này có ở trong tay chú cũng vô dụng, chẳng thà tặng lại cho cháu nghiên cứu”.Ngô Bình chắp tay: “Vậy cháu xin cảm tạ”.Sau khi nhận chiếc hộp gỗ, Ngô Bình nói: “Chú cứ tiếp tục vận công thải độc, sau đó uống thuốc đúng giờ. Nếu duy trì như vậy thì chỉ cần vài ngày là sẽ hoàn toàn hồi phục”.Ngô Bình còn có việc nên nói chuyện thêm vài câu là anh xin phép rời khỏi nhà họ Lãnh. Lãnh Như Yên tiễn anh ra đến tận ngoài cổng biệt thự.Hôm qua Lãnh Như Yên đưa Ngô Bình tới bằng xe của cô, hôm nay thì cô cho Ngô Bình mượn một chiếc Lamborghini đứng tên em trai mình.Đó là một chiếc xe màu xanh nhạt dùng động cơ hút khí tự động 6.5 lít, có thể tăng tốc lên 100km/h trong hơn hai giây, công năng vô cùng vượt trội.Ngô Bình ngồi lên xe xong, Lãnh Như Yên cười nói: “Đợi khi bố em hoàn toàn khoẻ lại, em sẽ tới tìm anh”.Ngô Bình: “Được, đợi khi anh học xong tuyệt kỹ trong cuốn sách da kia, anh sẽ dạy lại cho em”.Lãnh Như Yên đột nhiên thò đầu vào trong, thơm lên má Ngô Bình một cái vô cùng dịu dàng.Ngô Bình sững người, Lãnh Như Yên thì vẫy tay chào anh: “Tạm biệt”.Ngô Bình đưa tay sờ lên mặt, sau đó đạp ga. Chiếc xe lao vút đi, chớp mắt đã không thấy đâu nữa.Hơn mười giờ, anh trở lại Vân Kinh trị liệu cho Trần Lăng Sương. Buổi trưa anh ở lại đó luyện thần ý, buổi chiều lại tiếp tục trị liệu.Sau khi có thần ý, tốc độ trị liệu của anh cũng nhanh hơn trước nhiều, thị lực cũng tốt hơn. Cho nên chỉ sau hai lần trị liệu là Trần Lăng Sương cơ bản đã hồi phục, còn lại chỉ cần chăm chỉ luyện tập để tăng cường sức mạnh của các chi.Khi Ngô Bình rút cây kim châm cuối cùng ra, Trần Lăng Sương cảm giác trước giờ chưa từng thoải mái đến vậy, giống như đã hoàn toàn bình phục như lúc chưa bị thương.Trần Lăng Sương vô cùng vui mừng, đột nhiên ôm chầm lấy Ngô Bình rồi nói: “Cảm ơn!”Ngô Bình mỉm cười vỗ vỗ lưng cô: “Sau lần trị liệu này là cô sẽ hồi phục, không cần phải ở lại Vân Kinh này nữa”.

Chương 403