Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…

Chương 118: Nó không nổ đâu!

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… “Nổ!”“Nổ cho tôi!”Trong lòng Tư Đồ Hạo hoảng sợ.“Nó không nổ đâu!”Lâm Phong vừa nói vừa cất linh thạch.Định trở về sẽ nghiên cứu kỹ càng, xem thử liệu có thể xóa được những phù văn bên ngoài bề mặt hay không!Dùng linh thạch để làm mấy thứ vô dụng này quả thực là lãng phí của trời, khiến anh có chút tức giận.“Không thể nào! Sao đá linh bạo lại có thể hư được chứ!” Sắc mặt Tư Đồ Hạo tái nhợt.Đột nhiên, hắn ta tựa hồ nghĩ ra được điều gì đó, khuôn mặt thất kinh nhìn Lâm Phong nói:“Là mày! Mày cũng biết loại kỳ môn dị thuật này! Cho nên mới ra tay phá hoại những phù văn trên bề mặt của đá linh bộc?”“Ông biết nhiều quá rồi!”Lâm Phong lười nói nhảm, đi tới trước mặt Tư Đồ Hạo, trực tiếp thi triển thuật soát hồn.Rất nhanh, hai mắt Tư Đồ Hạo trắng bệch, miệng sùi bọt mép, nằm trên mặt đất không ngừng co giật.Lâm Phong vẫy mạnh tay, khiến hắn chết hoàn toàn, toàn bộ thân thể đều hóa thành tro bụi.Từ trong ký ức của Tư Đồ Hạo, Lâm Phong không những biết được nơi ở của hai vị đường chủ, mà còn biết được lai lịch của linh thạch.Loại đá linh bộc này cũng được coi như là một vật tương đối hiếm thấy trong giới võ đạo, vô cùng giá trị.Còn Tư Đồ Hạo thì vô tình có được nó trong một cuộc đấu giá lớn. “Đúng là đáng tiếc mà!”Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất  (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website

“Nổ!”

“Nổ cho tôi!”

Trong lòng Tư Đồ Hạo hoảng sợ.

“Nó không nổ đâu!”

Lâm Phong vừa nói vừa cất linh thạch.

Định trở về sẽ nghiên cứu kỹ càng, xem thử liệu có thể xóa được những phù văn bên ngoài bề mặt hay không!

Dùng linh thạch để làm mấy thứ vô dụng này quả thực là lãng phí của trời, khiến anh có chút tức giận.

“Không thể nào! Sao đá linh bạo lại có thể hư được chứ!” Sắc mặt Tư Đồ Hạo tái nhợt.

Đột nhiên, hắn ta tựa hồ nghĩ ra được điều gì đó, khuôn mặt thất kinh nhìn Lâm Phong nói:

“Là mày! Mày cũng biết loại kỳ môn dị thuật này! Cho nên mới ra tay phá hoại những phù văn trên bề mặt của đá linh bộc?”

“Ông biết nhiều quá rồi!”

Lâm Phong lười nói nhảm, đi tới trước mặt Tư Đồ Hạo, trực tiếp thi triển thuật soát hồn.

Rất nhanh, hai mắt Tư Đồ Hạo trắng bệch, miệng sùi bọt mép, nằm trên mặt đất không ngừng co giật.

Lâm Phong vẫy mạnh tay, khiến hắn chết hoàn toàn, toàn bộ thân thể đều hóa thành tro bụi.

Từ trong ký ức của Tư Đồ Hạo, Lâm Phong không những biết được nơi ở của hai vị đường chủ, mà còn biết được lai lịch của linh thạch.

Loại đá linh bộc này cũng được coi như là một vật tương đối hiếm thấy trong giới võ đạo, vô cùng giá trị.

Còn Tư Đồ Hạo thì vô tình có được nó trong một cuộc đấu giá lớn. “Đúng là đáng tiếc mà!”

Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất  (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… “Nổ!”“Nổ cho tôi!”Trong lòng Tư Đồ Hạo hoảng sợ.“Nó không nổ đâu!”Lâm Phong vừa nói vừa cất linh thạch.Định trở về sẽ nghiên cứu kỹ càng, xem thử liệu có thể xóa được những phù văn bên ngoài bề mặt hay không!Dùng linh thạch để làm mấy thứ vô dụng này quả thực là lãng phí của trời, khiến anh có chút tức giận.“Không thể nào! Sao đá linh bạo lại có thể hư được chứ!” Sắc mặt Tư Đồ Hạo tái nhợt.Đột nhiên, hắn ta tựa hồ nghĩ ra được điều gì đó, khuôn mặt thất kinh nhìn Lâm Phong nói:“Là mày! Mày cũng biết loại kỳ môn dị thuật này! Cho nên mới ra tay phá hoại những phù văn trên bề mặt của đá linh bộc?”“Ông biết nhiều quá rồi!”Lâm Phong lười nói nhảm, đi tới trước mặt Tư Đồ Hạo, trực tiếp thi triển thuật soát hồn.Rất nhanh, hai mắt Tư Đồ Hạo trắng bệch, miệng sùi bọt mép, nằm trên mặt đất không ngừng co giật.Lâm Phong vẫy mạnh tay, khiến hắn chết hoàn toàn, toàn bộ thân thể đều hóa thành tro bụi.Từ trong ký ức của Tư Đồ Hạo, Lâm Phong không những biết được nơi ở của hai vị đường chủ, mà còn biết được lai lịch của linh thạch.Loại đá linh bộc này cũng được coi như là một vật tương đối hiếm thấy trong giới võ đạo, vô cùng giá trị.Còn Tư Đồ Hạo thì vô tình có được nó trong một cuộc đấu giá lớn. “Đúng là đáng tiếc mà!”Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất  (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website

Chương 118: Nó không nổ đâu!