Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…

Chương 119: Không phải trùng hợp thế chứ?

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Người phụ nữ này là một võ giả trung kỳ Địa cảnh.Còn về mười mấy người đằng sau hai người này, đều là mấy tên tay sai Huyền Cảnh, Hoàng Cảnh, không đáng lo sợ.Không phải trùng hợp thế chứ? Lâm Phong vẻ mặt ngơ ngác.Bản thân đang chuẩn bị đi tìm hai vị đường chủ, cuối cùng đối phương lại từ Tìm tới cửa rồi!“Gậu là ai? Những người khác đâu?” Đệ nhất đường chủ Đàm Thiên Hồng khế cau mày.Cách đây không lâu, ông ta nhận được thông tin từ một người thần bí, nói răng Tư Đồ Hạo câu kết với Giang gia, có ý định lật đổ Tam Khẩu Đường!Về tính cách của của thằng em Tư Đồ Hạo này, người làm anh cả như hắn tất nhiên là hiểu rõ mồn một.Căn bản không hề nghỉ ngờ gì cả!Cho nên sau khi chuẩn bị xong thì đưa người đi ngay trong đêm, định ra tay trước để chiếm lợi thế.Kết quả không ngờ trong biệt thự ngày thường ồn ào náo nhiệt này giờ lại chỉ có một người!“Những người khác đều chết rồi!” “Hì hì hì....”Đệ tam đường chủ Chu Vân Mai nghe vậy, không nhịn được che miệng cười khúc khích.Thân thể uyển chuyển như hoa đang đung đưa, những ánh sáng chói lóa làm cho đầu óc người ta choáng váng.“Này cậu em đẹp trai, không được nói dối đâu đấy! Đệ nhị Đường Khẩu có vô số cao thủ, Tư Đồ Hạo là võ giả trung kỳ Địa Cảnh, cậu nói bọn họ đều chết hết rồi sao”?Lời này vừa nói ra, những người khác đều bật cười, cảm thấy thằng nhãi trước mặt giống như một kẻ thiểu năng vậy.“Haha” Thấy vậy, Lâm Phong cũng nhẹ nhàng mỉm cười. Hai bên cứ thế mà cười một lúc lâu.“Cậu nói những người khác đều chết rồi, vậy thi thể bọn họ đâu? Còn cậu là ai? Sao lại xuất hiện ở đây?”Trong lòng vốn đã coi Lâm Phong như một kẻ ngốc rồi.Dù sao thì trong mắt ông ta, căn bản không nhìn thấy bất kỳ một khí tức võ đạo nào trên người Lâm Phong cả, lại nói ra những lời vô tri như vậy, không phải kẻ ngốc thì là gì nữa?Chỉ là điều khiến ông ta tò mò chính là, người của đệ nhị Đường Khẩu, đều đi đâu hết rồi?Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Người phụ nữ này là một võ giả trung kỳ Địa cảnh.

Còn về mười mấy người đằng sau hai người này, đều là mấy tên tay sai Huyền Cảnh, Hoàng Cảnh, không đáng lo sợ.

Không phải trùng hợp thế chứ? Lâm Phong vẻ mặt ngơ ngác.

Bản thân đang chuẩn bị đi tìm hai vị đường chủ, cuối cùng đối phương lại từ Tìm tới cửa rồi!

“Gậu là ai? Những người khác đâu?” Đệ nhất đường chủ Đàm Thiên Hồng khế cau mày.

Cách đây không lâu, ông ta nhận được thông tin từ một người thần bí, nói răng Tư Đồ Hạo câu kết với Giang gia, có ý định lật đổ Tam Khẩu Đường!

Về tính cách của của thằng em Tư Đồ Hạo này, người làm anh cả như hắn tất nhiên là hiểu rõ mồn một.

Căn bản không hề nghỉ ngờ gì cả!

Cho nên sau khi chuẩn bị xong thì đưa người đi ngay trong đêm, định ra tay trước để chiếm lợi thế.

Kết quả không ngờ trong biệt thự ngày thường ồn ào náo nhiệt này giờ lại chỉ có một người!

“Những người khác đều chết rồi!” “Hì hì hì....”

Đệ tam đường chủ Chu Vân Mai nghe vậy, không nhịn được che miệng cười khúc khích.

Thân thể uyển chuyển như hoa đang đung đưa, những ánh sáng chói lóa làm cho đầu óc người ta choáng váng.

“Này cậu em đẹp trai, không được nói dối đâu đấy! Đệ nhị Đường Khẩu có vô số cao thủ, Tư Đồ Hạo là võ giả trung kỳ Địa Cảnh, cậu nói bọn họ đều chết hết rồi sao”?

Lời này vừa nói ra, những người khác đều bật cười, cảm thấy thằng nhãi trước mặt giống như một kẻ thiểu năng vậy.

“Haha” Thấy vậy, Lâm Phong cũng nhẹ nhàng mỉm cười. Hai bên cứ thế mà cười một lúc lâu.

“Cậu nói những người khác đều chết rồi, vậy thi thể bọn họ đâu? Còn cậu là ai? Sao lại xuất hiện ở đây?”

Trong lòng vốn đã coi Lâm Phong như một kẻ ngốc rồi.

Dù sao thì trong mắt ông ta, căn bản không nhìn thấy bất kỳ một khí tức võ đạo nào trên người Lâm Phong cả, lại nói ra những lời vô tri như vậy, không phải kẻ ngốc thì là gì nữa?

Chỉ là điều khiến ông ta tò mò chính là, người của đệ nhị Đường Khẩu, đều đi đâu hết rồi?

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Người phụ nữ này là một võ giả trung kỳ Địa cảnh.Còn về mười mấy người đằng sau hai người này, đều là mấy tên tay sai Huyền Cảnh, Hoàng Cảnh, không đáng lo sợ.Không phải trùng hợp thế chứ? Lâm Phong vẻ mặt ngơ ngác.Bản thân đang chuẩn bị đi tìm hai vị đường chủ, cuối cùng đối phương lại từ Tìm tới cửa rồi!“Gậu là ai? Những người khác đâu?” Đệ nhất đường chủ Đàm Thiên Hồng khế cau mày.Cách đây không lâu, ông ta nhận được thông tin từ một người thần bí, nói răng Tư Đồ Hạo câu kết với Giang gia, có ý định lật đổ Tam Khẩu Đường!Về tính cách của của thằng em Tư Đồ Hạo này, người làm anh cả như hắn tất nhiên là hiểu rõ mồn một.Căn bản không hề nghỉ ngờ gì cả!Cho nên sau khi chuẩn bị xong thì đưa người đi ngay trong đêm, định ra tay trước để chiếm lợi thế.Kết quả không ngờ trong biệt thự ngày thường ồn ào náo nhiệt này giờ lại chỉ có một người!“Những người khác đều chết rồi!” “Hì hì hì....”Đệ tam đường chủ Chu Vân Mai nghe vậy, không nhịn được che miệng cười khúc khích.Thân thể uyển chuyển như hoa đang đung đưa, những ánh sáng chói lóa làm cho đầu óc người ta choáng váng.“Này cậu em đẹp trai, không được nói dối đâu đấy! Đệ nhị Đường Khẩu có vô số cao thủ, Tư Đồ Hạo là võ giả trung kỳ Địa Cảnh, cậu nói bọn họ đều chết hết rồi sao”?Lời này vừa nói ra, những người khác đều bật cười, cảm thấy thằng nhãi trước mặt giống như một kẻ thiểu năng vậy.“Haha” Thấy vậy, Lâm Phong cũng nhẹ nhàng mỉm cười. Hai bên cứ thế mà cười một lúc lâu.“Cậu nói những người khác đều chết rồi, vậy thi thể bọn họ đâu? Còn cậu là ai? Sao lại xuất hiện ở đây?”Trong lòng vốn đã coi Lâm Phong như một kẻ ngốc rồi.Dù sao thì trong mắt ông ta, căn bản không nhìn thấy bất kỳ một khí tức võ đạo nào trên người Lâm Phong cả, lại nói ra những lời vô tri như vậy, không phải kẻ ngốc thì là gì nữa?Chỉ là điều khiến ông ta tò mò chính là, người của đệ nhị Đường Khẩu, đều đi đâu hết rồi?Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Chương 119: Không phải trùng hợp thế chứ?