Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…

Chương 309

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…  Thời khắc mấu chốt, Diệp Phàm hừ lạnh một tiếng, vỗ một chưởng lên mấy con sói.    “Rầm!”    Sói bị đánh bay hơn ba mươi mét, nặng nề đập xuống đất, khiến nền xi măng cũng nứt ra mấy cái rãnh.    Nhưng nó lại như không bị thương, lại đứng dậy.    Nhìn thấy vậy, trái tim Diệp Phàm nặng trĩu!   Adv Một chưởng vừa rồi anh ta đã muốn đánh chết nó, dùng tới tám phần lực, coi như là mãnh hổ cũng bị vỗ nát! Nhưng con sói này lại không sứt mẻ gì?    “Grào!”    Có lẽ là vì Diệp Phàm ra tay nên chín con sói nổi giận gầm lên, lập tức quay đầu vọt tới chỗ Diệp Phàm.    AdvVẻ mặt Diệp Phàm thay đổi, khó mà giữ được bình tĩnh nữa!    “Không muốn chết thì mau rời khỏi đây!” Anh ta quát lên một tiếng, chủ động nghênh chiến, đánh nhau với chín con sói.    Một cuộc đại chiến xảy ra!    Đám người vây xem thấy vậy cũng không dám ở lại, vội vàng rời đi.    Cả nhân viên bảo vệ cũng chạy!    Bọn họ cầm tiền lương, không thể liều mạng với đám thú biến dị này được, không đáng!    “Vũ Tình, chúng ta cũng mau rời khỏi đây đi!”    Ba cô bạn thân run rẩy nói.    Vương Vũ Tình do dự chốc lát, lắc đầu nói:    “Tớ ở lại chỗ này chờ anh ấy… Anh ấy đã cứu tớ, sao tớ bỏ mặc anh ấy mà chạy một mình được!”    “Vũ Tình, cậu điên rồi à? Rõ ràng chín con sói đã biến dị! Bây giờ chúng ta cần rút lui, sau đó báo cảnh sát!”    Một cô bạn thân kích động nói.    “Á Thanh, tớ mãi mới động lòng với một người đàn ông, tớ sẽ không đi đâu! Các cậu mau đi đi.” Vẻ mặt Vương Vũ Tình rất kiên quyết!    Ba cô bạn thân nghe vậy, cắn răng không khuyên nữa, đều rời khỏi hiện trường, chạy khỏi vườn bách thú. Rất nhanh, những người ở hiện trường chỉ còn lại Diệp Phàm và Vương Vũ Tình cùng với chín con thi lang biến dị!   Diệp Phàm biết Vương Vũ Tình không đi, nhưng lúc này anh ta cũng không lo nổi cho người phụ nữ ngốc nghếch này.    Bởi vì anh ta đã rơi vào một trận chiến cam go, dường như nguy hiểm rình rập khắp mọi nơi!    Chín con thi lang kia giống như thép tinh luyện, quyền thuật của anh ta đánh lên người chúng, phát ra tiếng vang ầm ầm, không chỉ khó gây ra được chút tổn hại gì cho chúng, thậm chí tay chân của bản thân đều bị phản ngược lại đau âm ỉ!    “Thiên Cảnh!!!”    “Chí ít cũng phải võ giả Hậu Thiên Cảnh dùng tới sức mạnh trời đất mới có thể giải quyết được chín con sói biến dị này!”    Diệp Phàm vẻ mặt ngưng trọng.    Anh ta không ngờ rằng mình sẽ gặp phải mối nguy lớn như vậy ở một nơi như thành phố Kim Lăng!    Xem ra phải dùng chiêu đó thôi!    “Bát Cực Quyền!!”    Diệp Phàm lạnh lùng hét lên một tiếng, cả người nhảy vọt lên, hung hãn săn đuổi một trong số những con thi lang.   Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

 Thời khắc mấu chốt, Diệp Phàm hừ lạnh một tiếng, vỗ một chưởng lên mấy con sói.  

 

 

“Rầm!”  

 

 

Sói bị đánh bay hơn ba mươi mét, nặng nề đập xuống đất, khiến nền xi măng cũng nứt ra mấy cái rãnh.  

 

 

Nhưng nó lại như không bị thương, lại đứng dậy.  

 

 

Nhìn thấy vậy, trái tim Diệp Phàm nặng trĩu!  

 

Adv

 

Một chưởng vừa rồi anh ta đã muốn đánh chết nó, dùng tới tám phần lực, coi như là mãnh hổ cũng bị vỗ nát! Nhưng con sói này lại không sứt mẻ gì?  

 

 

“Grào!”  

 

 

Có lẽ là vì Diệp Phàm ra tay nên chín con sói nổi giận gầm lên, lập tức quay đầu vọt tới chỗ Diệp Phàm.  

 

 

Adv

Vẻ mặt Diệp Phàm thay đổi, khó mà giữ được bình tĩnh nữa!  

 

 

“Không muốn chết thì mau rời khỏi đây!” Anh ta quát lên một tiếng, chủ động nghênh chiến, đánh nhau với chín con sói.  

 

 

Một cuộc đại chiến xảy ra!  

 

 

Đám người vây xem thấy vậy cũng không dám ở lại, vội vàng rời đi.  

 

 

Cả nhân viên bảo vệ cũng chạy!  

 

 

Bọn họ cầm tiền lương, không thể liều mạng với đám thú biến dị này được, không đáng!  

 

 

“Vũ Tình, chúng ta cũng mau rời khỏi đây đi!”  

 

 

Ba cô bạn thân run rẩy nói.  

 

 

Vương Vũ Tình do dự chốc lát, lắc đầu nói:  

 

 

“Tớ ở lại chỗ này chờ anh ấy… Anh ấy đã cứu tớ, sao tớ bỏ mặc anh ấy mà chạy một mình được!”  

 

 

“Vũ Tình, cậu điên rồi à? Rõ ràng chín con sói đã biến dị! Bây giờ chúng ta cần rút lui, sau đó báo cảnh sát!”  

 

 

Một cô bạn thân kích động nói.  

 

 

“Á Thanh, tớ mãi mới động lòng với một người đàn ông, tớ sẽ không đi đâu! Các cậu mau đi đi.” Vẻ mặt Vương Vũ Tình rất kiên quyết!  

 

 

Ba cô bạn thân nghe vậy, cắn răng không khuyên nữa, đều rời khỏi hiện trường, chạy khỏi vườn bách thú.

 

Rất nhanh, những người ở hiện trường chỉ còn lại Diệp Phàm và Vương Vũ Tình cùng với chín con thi lang biến dị!  

 

Diệp Phàm biết Vương Vũ Tình không đi, nhưng lúc này anh ta cũng không lo nổi cho người phụ nữ ngốc nghếch này.  

 

 

Bởi vì anh ta đã rơi vào một trận chiến cam go, dường như nguy hiểm rình rập khắp mọi nơi!  

 

 

Chín con thi lang kia giống như thép tinh luyện, quyền thuật của anh ta đánh lên người chúng, phát ra tiếng vang ầm ầm, không chỉ khó gây ra được chút tổn hại gì cho chúng, thậm chí tay chân của bản thân đều bị phản ngược lại đau âm ỉ!  

 

 

“Thiên Cảnh!!!”  

 

 

“Chí ít cũng phải võ giả Hậu Thiên Cảnh dùng tới sức mạnh trời đất mới có thể giải quyết được chín con sói biến dị này!”  

 

 

Diệp Phàm vẻ mặt ngưng trọng.  

 

 

Anh ta không ngờ rằng mình sẽ gặp phải mối nguy lớn như vậy ở một nơi như thành phố Kim Lăng!  

 

 

Xem ra phải dùng chiêu đó thôi!  

 

 

“Bát Cực Quyền!!”  

 

 

Diệp Phàm lạnh lùng hét lên một tiếng, cả người nhảy vọt lên, hung hãn săn đuổi một trong số những con thi lang.  

 

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…  Thời khắc mấu chốt, Diệp Phàm hừ lạnh một tiếng, vỗ một chưởng lên mấy con sói.    “Rầm!”    Sói bị đánh bay hơn ba mươi mét, nặng nề đập xuống đất, khiến nền xi măng cũng nứt ra mấy cái rãnh.    Nhưng nó lại như không bị thương, lại đứng dậy.    Nhìn thấy vậy, trái tim Diệp Phàm nặng trĩu!   Adv Một chưởng vừa rồi anh ta đã muốn đánh chết nó, dùng tới tám phần lực, coi như là mãnh hổ cũng bị vỗ nát! Nhưng con sói này lại không sứt mẻ gì?    “Grào!”    Có lẽ là vì Diệp Phàm ra tay nên chín con sói nổi giận gầm lên, lập tức quay đầu vọt tới chỗ Diệp Phàm.    AdvVẻ mặt Diệp Phàm thay đổi, khó mà giữ được bình tĩnh nữa!    “Không muốn chết thì mau rời khỏi đây!” Anh ta quát lên một tiếng, chủ động nghênh chiến, đánh nhau với chín con sói.    Một cuộc đại chiến xảy ra!    Đám người vây xem thấy vậy cũng không dám ở lại, vội vàng rời đi.    Cả nhân viên bảo vệ cũng chạy!    Bọn họ cầm tiền lương, không thể liều mạng với đám thú biến dị này được, không đáng!    “Vũ Tình, chúng ta cũng mau rời khỏi đây đi!”    Ba cô bạn thân run rẩy nói.    Vương Vũ Tình do dự chốc lát, lắc đầu nói:    “Tớ ở lại chỗ này chờ anh ấy… Anh ấy đã cứu tớ, sao tớ bỏ mặc anh ấy mà chạy một mình được!”    “Vũ Tình, cậu điên rồi à? Rõ ràng chín con sói đã biến dị! Bây giờ chúng ta cần rút lui, sau đó báo cảnh sát!”    Một cô bạn thân kích động nói.    “Á Thanh, tớ mãi mới động lòng với một người đàn ông, tớ sẽ không đi đâu! Các cậu mau đi đi.” Vẻ mặt Vương Vũ Tình rất kiên quyết!    Ba cô bạn thân nghe vậy, cắn răng không khuyên nữa, đều rời khỏi hiện trường, chạy khỏi vườn bách thú. Rất nhanh, những người ở hiện trường chỉ còn lại Diệp Phàm và Vương Vũ Tình cùng với chín con thi lang biến dị!   Diệp Phàm biết Vương Vũ Tình không đi, nhưng lúc này anh ta cũng không lo nổi cho người phụ nữ ngốc nghếch này.    Bởi vì anh ta đã rơi vào một trận chiến cam go, dường như nguy hiểm rình rập khắp mọi nơi!    Chín con thi lang kia giống như thép tinh luyện, quyền thuật của anh ta đánh lên người chúng, phát ra tiếng vang ầm ầm, không chỉ khó gây ra được chút tổn hại gì cho chúng, thậm chí tay chân của bản thân đều bị phản ngược lại đau âm ỉ!    “Thiên Cảnh!!!”    “Chí ít cũng phải võ giả Hậu Thiên Cảnh dùng tới sức mạnh trời đất mới có thể giải quyết được chín con sói biến dị này!”    Diệp Phàm vẻ mặt ngưng trọng.    Anh ta không ngờ rằng mình sẽ gặp phải mối nguy lớn như vậy ở một nơi như thành phố Kim Lăng!    Xem ra phải dùng chiêu đó thôi!    “Bát Cực Quyền!!”    Diệp Phàm lạnh lùng hét lên một tiếng, cả người nhảy vọt lên, hung hãn săn đuổi một trong số những con thi lang.   Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Chương 309