Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…

Chương 310

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…  “Ầm!”    Nắm đấm Diệp Phàm nện mạnh vào eo của thi lang.    Anh ta biết rằng, các loài chó đều có đầu đồng đuôi sắt nhưng eo đậu phụ, đây chính là một điểm đột phá tuyệt đối!    “Húuuu~”    Thi lang hú lên đau đớn, trong chốc lát bay ra xa mấy chục mét.    Cuối cùng đập mạnh vào vách núi trong vườn thú, tạo ra một lỗ lớn trên vách núi đá hoa cương!   Adv “Khụ khụ khụ~”    Diệp Phàm nặng nề *****.    Lần này chắc là chết rồi nhỉ?    Chỉ cần có thể giết được một con, thì anh ta có thể nghĩ cách giết hết tám con còn lại!   Adv Nhưng giây tiếp theo.    “Gàoooo~”    Con thi lang bị ném vào trong núi kia không ngờ lại nhảy ra ngoài trở lại!    Eo của nó đã bị vặn vẹo biến dạng, nhưng vẫn đững vững y như trước, khí tức giết chóc càng trở nên nồng nặc hơn.    “Sao…sao có thể chứ!”    Diệp Phàm như bị sét đánh, sừng sờ tại chỗ!    Anh ta trước giờ chưa bao giờ cảm thấy tuyệt vọng như thời khắc này!    Đến cả con át chủ bài của bản thân cũng đã lấy ra, dù chỉ là một con thi lang vẫn không thể giết được!    “Gào~”    Chính vào lúc này, một con thi lang đánh lén từ phía sau, cái đầu như thép tinh luyện của nó đập mạnh vào eo của Diệp Phàm.    “Ầm~”    Diệp Phàm không kịp né tránh, trong nháy mắt đã bay ra ngoài, trong miệng phun ra một ngụm máu tươi, trông vô cùng thê thảm.    “Anh đẹp trai…”    Vương Vũ Tình gắng chịu cơn đau dữ dội ở hai chân và bước qua đó một cách khó khăn.    Cô ta đỡ Diệp Phàm đứng dậy, khuôn mặt xinh đẹp khóc đến đẫm cả nước mắt.    “Anh…anh không sao chứ.”    “Cô có bị ngốc không vậy, một mình ở lại đây làm gì.”    Diệp Phàm lau máu trên khóe miệng, nói.    “Anh đã cứu tôi, làm sao tôi có thể bỏ anh lại chứ!”    Vương Vũ Tình nghẹn ngào nói.    Diệp Phàm đang chuẩn bị trả lời, thì chính vào lúc này, chín con thi lang kia lại xông tới.    Bây giờ chúng cũng không cắn người nữa, mà chúng sẽ dựa vào cơ thể không gì địch nổi này mà đâm vào người thật mạnh….    “Tránh ra!”    Diệp Phàm đẩy mạnh Vương Vũ Tình ra, một mình đối đầu với mấy con thi lang.    “Ầm!”    Diệp Phàm lại bị hất văng ra xa mười mấy mét, cuối cùng va vào bậc thềm thì mới dừng lại.    Lần này, anh ta bị thương nặng hơn, gần như không thể đứng lên nổi.   Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

 “Ầm!”  

 

 

Nắm đấm Diệp Phàm nện mạnh vào eo của thi lang.  

 

 

Anh ta biết rằng, các loài chó đều có đầu đồng đuôi sắt nhưng eo đậu phụ, đây chính là một điểm đột phá tuyệt đối!  

 

 

“Húuuu~”  

 

 

Thi lang hú lên đau đớn, trong chốc lát bay ra xa mấy chục mét.  

 

 

Cuối cùng đập mạnh vào vách núi trong vườn thú, tạo ra một lỗ lớn trên vách núi đá hoa cương!  

 

Adv

 

“Khụ khụ khụ~”  

 

 

Diệp Phàm nặng nề *****.  

 

 

Lần này chắc là chết rồi nhỉ?  

 

 

Chỉ cần có thể giết được một con, thì anh ta có thể nghĩ cách giết hết tám con còn lại!  

 

Adv

 

Nhưng giây tiếp theo.  

 

 

“Gàoooo~”  

 

 

Con thi lang bị ném vào trong núi kia không ngờ lại nhảy ra ngoài trở lại!  

 

 

Eo của nó đã bị vặn vẹo biến dạng, nhưng vẫn đững vững y như trước, khí tức giết chóc càng trở nên nồng nặc hơn.  

 

 

“Sao…sao có thể chứ!”  

 

 

Diệp Phàm như bị sét đánh, sừng sờ tại chỗ!  

 

 

Anh ta trước giờ chưa bao giờ cảm thấy tuyệt vọng như thời khắc này!  

 

 

Đến cả con át chủ bài của bản thân cũng đã lấy ra, dù chỉ là một con thi lang vẫn không thể giết được!  

 

 

“Gào~”  

 

 

Chính vào lúc này, một con thi lang đánh lén từ phía sau, cái đầu như thép tinh luyện của nó đập mạnh vào eo của Diệp Phàm.  

 

 

“Ầm~”  

 

 

Diệp Phàm không kịp né tránh, trong nháy mắt đã bay ra ngoài, trong miệng phun ra một ngụm máu tươi, trông vô cùng thê thảm.  

 

 

“Anh đẹp trai…”  

 

 

Vương Vũ Tình gắng chịu cơn đau dữ dội ở hai chân và bước qua đó một cách khó khăn.  

 

 

Cô ta đỡ Diệp Phàm đứng dậy, khuôn mặt xinh đẹp khóc đến đẫm cả nước mắt.  

 

 

“Anh…anh không sao chứ.”  

 

 

“Cô có bị ngốc không vậy, một mình ở lại đây làm gì.”  

 

 

Diệp Phàm lau máu trên khóe miệng, nói.  

 

 

“Anh đã cứu tôi, làm sao tôi có thể bỏ anh lại chứ!”  

 

 

Vương Vũ Tình nghẹn ngào nói.  

 

 

Diệp Phàm đang chuẩn bị trả lời, thì chính vào lúc này, chín con thi lang kia lại xông tới.  

 

 

Bây giờ chúng cũng không cắn người nữa, mà chúng sẽ dựa vào cơ thể không gì địch nổi này mà đâm vào người thật mạnh….  

 

 

“Tránh ra!”  

 

 

Diệp Phàm đẩy mạnh Vương Vũ Tình ra, một mình đối đầu với mấy con thi lang.  

 

 

“Ầm!”  

 

 

Diệp Phàm lại bị hất văng ra xa mười mấy mét, cuối cùng va vào bậc thềm thì mới dừng lại.  

 

 

Lần này, anh ta bị thương nặng hơn, gần như không thể đứng lên nổi.  

 

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…  “Ầm!”    Nắm đấm Diệp Phàm nện mạnh vào eo của thi lang.    Anh ta biết rằng, các loài chó đều có đầu đồng đuôi sắt nhưng eo đậu phụ, đây chính là một điểm đột phá tuyệt đối!    “Húuuu~”    Thi lang hú lên đau đớn, trong chốc lát bay ra xa mấy chục mét.    Cuối cùng đập mạnh vào vách núi trong vườn thú, tạo ra một lỗ lớn trên vách núi đá hoa cương!   Adv “Khụ khụ khụ~”    Diệp Phàm nặng nề *****.    Lần này chắc là chết rồi nhỉ?    Chỉ cần có thể giết được một con, thì anh ta có thể nghĩ cách giết hết tám con còn lại!   Adv Nhưng giây tiếp theo.    “Gàoooo~”    Con thi lang bị ném vào trong núi kia không ngờ lại nhảy ra ngoài trở lại!    Eo của nó đã bị vặn vẹo biến dạng, nhưng vẫn đững vững y như trước, khí tức giết chóc càng trở nên nồng nặc hơn.    “Sao…sao có thể chứ!”    Diệp Phàm như bị sét đánh, sừng sờ tại chỗ!    Anh ta trước giờ chưa bao giờ cảm thấy tuyệt vọng như thời khắc này!    Đến cả con át chủ bài của bản thân cũng đã lấy ra, dù chỉ là một con thi lang vẫn không thể giết được!    “Gào~”    Chính vào lúc này, một con thi lang đánh lén từ phía sau, cái đầu như thép tinh luyện của nó đập mạnh vào eo của Diệp Phàm.    “Ầm~”    Diệp Phàm không kịp né tránh, trong nháy mắt đã bay ra ngoài, trong miệng phun ra một ngụm máu tươi, trông vô cùng thê thảm.    “Anh đẹp trai…”    Vương Vũ Tình gắng chịu cơn đau dữ dội ở hai chân và bước qua đó một cách khó khăn.    Cô ta đỡ Diệp Phàm đứng dậy, khuôn mặt xinh đẹp khóc đến đẫm cả nước mắt.    “Anh…anh không sao chứ.”    “Cô có bị ngốc không vậy, một mình ở lại đây làm gì.”    Diệp Phàm lau máu trên khóe miệng, nói.    “Anh đã cứu tôi, làm sao tôi có thể bỏ anh lại chứ!”    Vương Vũ Tình nghẹn ngào nói.    Diệp Phàm đang chuẩn bị trả lời, thì chính vào lúc này, chín con thi lang kia lại xông tới.    Bây giờ chúng cũng không cắn người nữa, mà chúng sẽ dựa vào cơ thể không gì địch nổi này mà đâm vào người thật mạnh….    “Tránh ra!”    Diệp Phàm đẩy mạnh Vương Vũ Tình ra, một mình đối đầu với mấy con thi lang.    “Ầm!”    Diệp Phàm lại bị hất văng ra xa mười mấy mét, cuối cùng va vào bậc thềm thì mới dừng lại.    Lần này, anh ta bị thương nặng hơn, gần như không thể đứng lên nổi.   Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Chương 310