Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…

Chương 449

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…  Trần Y Nặc nhìn anh trai mình rời khỏi phòng, hơi hồi hộp hỏi:   “Lâm Phong, Tiểu Luyến Luyến có thể chất tốt thật hả?”    Khi linh khí nồng đậm bao trùm, cô ấy cũng cảm thấy rất thoải mái, có ngứa mà cũng có ấm ấp, mặt cũng hơi đỏ ửng.    “Đương nhiên rồi!”    Lâm Phong trả lời rất khẳng định.    Nếu không phải thể chất tốt thì không thể nào không có phản ứng gì khi hấp thu nhiều linh khí như thế.   Adv “Tiểu Luyến Luyến, con còn nhớ Thôn Linh Quyết mà ba dạy con trước đây không?”    Lâm Phong nhìn con gái, hỏi.    Rất lâu trước đây, sau khi anh dạy Thôn Linh Quyết cho em gái Tiểu Dao cũng đã đồng thời dạy cho con gái!    Về phần Y Nặc, vì không có linh căn nên tạm thời chưa thể tu luyện được, ngay cả Hấp Tinh đại pháp cũng cần phải có cơ sở nhất định mới có thể thi triển!   Adv “Nhớ ạ!”    Tiểu Luyến Luyến ngoan ngoãn gật đầu.    “Giỏi lắm! Vậy bây giờ con nhẩm niệm Thôn Linh Quyết, thử hấp thu linh khí xung quanh đi!”    Lâm Phong dặn.    Nghe vậy, Tiểu Luyến Luyến lập tức bắt đầu thử hấp thu linh khí xung quanh.    Ngay sau đó.    Lâm Phong kinh ngạc!    Linh khí ở xung quanh đồng loạt chui vào trong mũi Tiểu Luyến Luyến như đang nuốt chửng với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường…    Chỉ trong mười mấy giây ngắn ngủi.    Linh khí do một nghìn viên linh thạch phóng thích đã được Tiểu Luyến Luyến hấp thu hết toàn bộ.    Sau khi hấp thu những linh khí này, hình như Tiểu Luyến Luyến cao thêm hai đến ba centimet.    Ngoài ra không còn thay đổi nào khác, vẫn giữ dáng vẻ bé gái đáng yêu như trước.    “Này…”    Lâm Phong vô cùng ngạc nhiên!    Một mặt ngạc nhiên vì tốc độ hấp thu linh khí của con gái mình nhanh, không thua anh là bao.    Mặt khác vì con bé hấp thu nhiều linh thạch thế mà lại không có chút phản ứng nào…    Anh dứt khoát lấy luôn năm trăm viên linh thạch khác trong túi trữ vật ra cho con gái hấp thu.    Lần này.    Rõ ràng mặt Tiểu Luyến Luyến hơi đỏ, nhìn như quả táo đỏ rực khiến người ta cầm lòng không đậu muốn cắn một phát.    Ngoài ra vẫn không có phản ứng gì quá lớn.    “Tiểu Luyến Luyến, con thấy sao?”    Lâm Phong bèn hỏi.    “Con chỉ thấy bụng hơi căng thôi ạ, cứ như bị thứ gì đó lấp đầy ấy.”    Tiểu Luyến Luyến ngoan ngoãn trả lời.    Nghe vậy, Lâm Phong thở phào một hơi.    Nói thật là nghe hơi khoa trương!    Con gái anh mới từng ấy tuổi, hấp thu một nghìn năm trăm viên linh thạch mà chỉ thấy bụng hơi căng thôi ư?   Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

 Trần Y Nặc nhìn anh trai mình rời khỏi phòng, hơi hồi hộp hỏi:  

 

“Lâm Phong, Tiểu Luyến Luyến có thể chất tốt thật hả?”  

 

 

Khi linh khí nồng đậm bao trùm, cô ấy cũng cảm thấy rất thoải mái, có ngứa mà cũng có ấm ấp, mặt cũng hơi đỏ ửng.  

 

 

“Đương nhiên rồi!”  

 

 

Lâm Phong trả lời rất khẳng định.  

 

 

Nếu không phải thể chất tốt thì không thể nào không có phản ứng gì khi hấp thu nhiều linh khí như thế.  

 

Adv

 

“Tiểu Luyến Luyến, con còn nhớ Thôn Linh Quyết mà ba dạy con trước đây không?”  

 

 

Lâm Phong nhìn con gái, hỏi.  

 

 

Rất lâu trước đây, sau khi anh dạy Thôn Linh Quyết cho em gái Tiểu Dao cũng đã đồng thời dạy cho con gái!  

 

 

Về phần Y Nặc, vì không có linh căn nên tạm thời chưa thể tu luyện được, ngay cả Hấp Tinh đại pháp cũng cần phải có cơ sở nhất định mới có thể thi triển!  

 

Adv

 

“Nhớ ạ!”  

 

 

Tiểu Luyến Luyến ngoan ngoãn gật đầu.  

 

 

“Giỏi lắm! Vậy bây giờ con nhẩm niệm Thôn Linh Quyết, thử hấp thu linh khí xung quanh đi!”  

 

 

Lâm Phong dặn.  

 

 

Nghe vậy, Tiểu Luyến Luyến lập tức bắt đầu thử hấp thu linh khí xung quanh.  

 

 

Ngay sau đó.  

 

 

Lâm Phong kinh ngạc!  

 

 

Linh khí ở xung quanh đồng loạt chui vào trong mũi Tiểu Luyến Luyến như đang nuốt chửng với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường…  

 

 

Chỉ trong mười mấy giây ngắn ngủi.  

 

 

Linh khí do một nghìn viên linh thạch phóng thích đã được Tiểu Luyến Luyến hấp thu hết toàn bộ.  

 

 

Sau khi hấp thu những linh khí này, hình như Tiểu Luyến Luyến cao thêm hai đến ba centimet.  

 

 

Ngoài ra không còn thay đổi nào khác, vẫn giữ dáng vẻ bé gái đáng yêu như trước.  

 

 

“Này…”  

 

 

Lâm Phong vô cùng ngạc nhiên!  

 

 

Một mặt ngạc nhiên vì tốc độ hấp thu linh khí của con gái mình nhanh, không thua anh là bao.  

 

 

Mặt khác vì con bé hấp thu nhiều linh thạch thế mà lại không có chút phản ứng nào…  

 

 

Anh dứt khoát lấy luôn năm trăm viên linh thạch khác trong túi trữ vật ra cho con gái hấp thu.  

 

 

Lần này.  

 

 

Rõ ràng mặt Tiểu Luyến Luyến hơi đỏ, nhìn như quả táo đỏ rực khiến người ta cầm lòng không đậu muốn cắn một phát.  

 

 

Ngoài ra vẫn không có phản ứng gì quá lớn.  

 

 

“Tiểu Luyến Luyến, con thấy sao?”  

 

 

Lâm Phong bèn hỏi.  

 

 

“Con chỉ thấy bụng hơi căng thôi ạ, cứ như bị thứ gì đó lấp đầy ấy.”  

 

 

Tiểu Luyến Luyến ngoan ngoãn trả lời.  

 

 

Nghe vậy, Lâm Phong thở phào một hơi.  

 

 

Nói thật là nghe hơi khoa trương!  

 

 

Con gái anh mới từng ấy tuổi, hấp thu một nghìn năm trăm viên linh thạch mà chỉ thấy bụng hơi căng thôi ư?  

 

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…  Trần Y Nặc nhìn anh trai mình rời khỏi phòng, hơi hồi hộp hỏi:   “Lâm Phong, Tiểu Luyến Luyến có thể chất tốt thật hả?”    Khi linh khí nồng đậm bao trùm, cô ấy cũng cảm thấy rất thoải mái, có ngứa mà cũng có ấm ấp, mặt cũng hơi đỏ ửng.    “Đương nhiên rồi!”    Lâm Phong trả lời rất khẳng định.    Nếu không phải thể chất tốt thì không thể nào không có phản ứng gì khi hấp thu nhiều linh khí như thế.   Adv “Tiểu Luyến Luyến, con còn nhớ Thôn Linh Quyết mà ba dạy con trước đây không?”    Lâm Phong nhìn con gái, hỏi.    Rất lâu trước đây, sau khi anh dạy Thôn Linh Quyết cho em gái Tiểu Dao cũng đã đồng thời dạy cho con gái!    Về phần Y Nặc, vì không có linh căn nên tạm thời chưa thể tu luyện được, ngay cả Hấp Tinh đại pháp cũng cần phải có cơ sở nhất định mới có thể thi triển!   Adv “Nhớ ạ!”    Tiểu Luyến Luyến ngoan ngoãn gật đầu.    “Giỏi lắm! Vậy bây giờ con nhẩm niệm Thôn Linh Quyết, thử hấp thu linh khí xung quanh đi!”    Lâm Phong dặn.    Nghe vậy, Tiểu Luyến Luyến lập tức bắt đầu thử hấp thu linh khí xung quanh.    Ngay sau đó.    Lâm Phong kinh ngạc!    Linh khí ở xung quanh đồng loạt chui vào trong mũi Tiểu Luyến Luyến như đang nuốt chửng với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường…    Chỉ trong mười mấy giây ngắn ngủi.    Linh khí do một nghìn viên linh thạch phóng thích đã được Tiểu Luyến Luyến hấp thu hết toàn bộ.    Sau khi hấp thu những linh khí này, hình như Tiểu Luyến Luyến cao thêm hai đến ba centimet.    Ngoài ra không còn thay đổi nào khác, vẫn giữ dáng vẻ bé gái đáng yêu như trước.    “Này…”    Lâm Phong vô cùng ngạc nhiên!    Một mặt ngạc nhiên vì tốc độ hấp thu linh khí của con gái mình nhanh, không thua anh là bao.    Mặt khác vì con bé hấp thu nhiều linh thạch thế mà lại không có chút phản ứng nào…    Anh dứt khoát lấy luôn năm trăm viên linh thạch khác trong túi trữ vật ra cho con gái hấp thu.    Lần này.    Rõ ràng mặt Tiểu Luyến Luyến hơi đỏ, nhìn như quả táo đỏ rực khiến người ta cầm lòng không đậu muốn cắn một phát.    Ngoài ra vẫn không có phản ứng gì quá lớn.    “Tiểu Luyến Luyến, con thấy sao?”    Lâm Phong bèn hỏi.    “Con chỉ thấy bụng hơi căng thôi ạ, cứ như bị thứ gì đó lấp đầy ấy.”    Tiểu Luyến Luyến ngoan ngoãn trả lời.    Nghe vậy, Lâm Phong thở phào một hơi.    Nói thật là nghe hơi khoa trương!    Con gái anh mới từng ấy tuổi, hấp thu một nghìn năm trăm viên linh thạch mà chỉ thấy bụng hơi căng thôi ư?   Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Chương 449