Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…

Chương 450

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…  Gương mặt nghiêm khắc của ông lão ấy hiện ra trong đầu Lâm Phong, anh đột nhiên cảm thấy rất khó chịu.   Ông già ơi là ông già!    Chơi chiêu giả chết à?    Ông đúng là một nhân tài đấy!    Đúng lúc này, tiếng nói của Tiểu Luyến Luyến cắt ngang mạch suy nghĩ của Lâm Phong:    “Ba ơi, bụng con to quá, con sắp sinh em bé phải không ạ!”   Adv “Nói bừa gì đó!”    Lâm Phong xoa đầu của con gái, sau đó kiểm tra toàn thân cô bé kỹ hơn.    Sau khi hấp thu một nghìn năm trăm viên linh thạch, mặc dù vẻ bề ngoài của con gái không có gì thay đổi, nhưng cơ thể nhỏ bé lại được tôi luyện rõ rệt.    Kinh mạch trở nên rõ ràng hơn, khung xương cũng rắn chắc hơn…   Adv Đồng thời trong bụng con gái anh còn có một phần linh khí chưa tiêu hoá hết, đây cũng là lý do mà cô bé thấy căng bụng.    “Lâm Phong, như vậy có ổn không?”    Trần Y Nặc hơi lo lắng hỏi.    “Không sao đâu! Mặc dù thể chất của con gái chưa thức tỉnh, nhưng bây giờ chắc con bé đấm một đấm chết một con trâu luôn cũng có thể đấy.”    Lâm Phong trả lời.    “Thật hả? Tiểu Luyến Luyến lợi hại vậy sao?”    Trần Y Nặc hơi kích động nhìn con gái.    Tiểu Luyến Luyến đáng yêu lắc lư đầu nhỏ, chợt lên tiếng:    “Ba mẹ ơi, con muốn đánh rắm!”    “Không được! Đừng lãng phí… Đó là linh khí, con nhịn một chút là qua cơn thôi!”    Lâm Phong vội bảo.    “Ọ…”    Tiểu Luyến Luyến chu môi, giả vờ như đang rất ấm ức.    Nhìn thấy cảnh này, Lâm Phong và Trần Y Nặc nhìn nhau cười bất đắc dĩ.    Vào lúc này.    “Cốc cốc cốc!”    Cửa phòng được gõ từ bên ngoài.    Lâm Phong đi ra cửa mở thì phát hiện người đứng ngoài cửa là Phùng Hải của thương hội Bách Vân.    Ngoài ra còn có hai người đi theo ông ta.    Một thanh niên và một ông lão.    Thanh niên khoảng ba mươi tuổi, cao hơn một mét tám, gương mặt điển trai, tu vi võ đạo đã đạt tới Tiên Thiên Cảnh tầng bảy!    Mới ba mươi tuổi mà đã có thể đạt tới Tiên Thiên Cảnh tầng bảy, thiên phú này có thể nói là xuất sắc!    Còn ông lão bên cạnh thì mặc đồ xám, hơi thở nặng nề nhưng đôi mắt lại cực kỳ tinh anh, cứ như có thể phát sáng vậy. Ông lão này rõ ràng là một cao thủ tông sư võ đạo hậu kỳ, mạnh hơn Triệu Vô Cực trước đó một bậc!    “Cậu… Cậu Lâm!”    Phùng Hải lúng túng chào.    “Có chuyện gì không?”    Lâm Phong hỏi.    Mặc dù Phùng Hải cũng bị bắt buộc trong vụ Quỷ Ẩn Tông trước đó, nhưng chung quy cũng do ông ta mà ra, vậy nên đương nhiên Lâm Phong cũng sẽ không tỏ thái độ vui vẻ gì với ông ta.    Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

 Gương mặt nghiêm khắc của ông lão ấy hiện ra trong đầu Lâm Phong, anh đột nhiên cảm thấy rất khó chịu.  

 

Ông già ơi là ông già!  

 

 

Chơi chiêu giả chết à?  

 

 

Ông đúng là một nhân tài đấy!  

 

 

Đúng lúc này, tiếng nói của Tiểu Luyến Luyến cắt ngang mạch suy nghĩ của Lâm Phong:  

 

 

“Ba ơi, bụng con to quá, con sắp sinh em bé phải không ạ!”  

 

Adv

 

“Nói bừa gì đó!”  

 

 

Lâm Phong xoa đầu của con gái, sau đó kiểm tra toàn thân cô bé kỹ hơn.  

 

 

Sau khi hấp thu một nghìn năm trăm viên linh thạch, mặc dù vẻ bề ngoài của con gái không có gì thay đổi, nhưng cơ thể nhỏ bé lại được tôi luyện rõ rệt.  

 

 

Kinh mạch trở nên rõ ràng hơn, khung xương cũng rắn chắc hơn…  

 

Adv

 

Đồng thời trong bụng con gái anh còn có một phần linh khí chưa tiêu hoá hết, đây cũng là lý do mà cô bé thấy căng bụng.  

 

 

“Lâm Phong, như vậy có ổn không?”  

 

 

Trần Y Nặc hơi lo lắng hỏi.  

 

 

“Không sao đâu! Mặc dù thể chất của con gái chưa thức tỉnh, nhưng bây giờ chắc con bé đấm một đấm chết một con trâu luôn cũng có thể đấy.”  

 

 

Lâm Phong trả lời.  

 

 

“Thật hả? Tiểu Luyến Luyến lợi hại vậy sao?”  

 

 

Trần Y Nặc hơi kích động nhìn con gái.  

 

 

Tiểu Luyến Luyến đáng yêu lắc lư đầu nhỏ, chợt lên tiếng:  

 

 

“Ba mẹ ơi, con muốn đánh rắm!”  

 

 

“Không được! Đừng lãng phí… Đó là linh khí, con nhịn một chút là qua cơn thôi!”  

 

 

Lâm Phong vội bảo.  

 

 

“Ọ…”  

 

 

Tiểu Luyến Luyến chu môi, giả vờ như đang rất ấm ức.  

 

 

Nhìn thấy cảnh này, Lâm Phong và Trần Y Nặc nhìn nhau cười bất đắc dĩ.  

 

 

Vào lúc này.  

 

 

“Cốc cốc cốc!”  

 

 

Cửa phòng được gõ từ bên ngoài.  

 

 

Lâm Phong đi ra cửa mở thì phát hiện người đứng ngoài cửa là Phùng Hải của thương hội Bách Vân.  

 

 

Ngoài ra còn có hai người đi theo ông ta.  

 

 

Một thanh niên và một ông lão.  

 

 

Thanh niên khoảng ba mươi tuổi, cao hơn một mét tám, gương mặt điển trai, tu vi võ đạo đã đạt tới Tiên Thiên Cảnh tầng bảy!  

 

 

Mới ba mươi tuổi mà đã có thể đạt tới Tiên Thiên Cảnh tầng bảy, thiên phú này có thể nói là xuất sắc!  

 

 

Còn ông lão bên cạnh thì mặc đồ xám, hơi thở nặng nề nhưng đôi mắt lại cực kỳ tinh anh, cứ như có thể phát sáng vậy. Ông lão này rõ ràng là một cao thủ tông sư võ đạo hậu kỳ, mạnh hơn Triệu Vô Cực trước đó một bậc!  

 

 

“Cậu… Cậu Lâm!”  

 

 

Phùng Hải lúng túng chào.  

 

 

“Có chuyện gì không?”  

 

 

Lâm Phong hỏi.  

 

 

Mặc dù Phùng Hải cũng bị bắt buộc trong vụ Quỷ Ẩn Tông trước đó, nhưng chung quy cũng do ông ta mà ra, vậy nên đương nhiên Lâm Phong cũng sẽ không tỏ thái độ vui vẻ gì với ông ta.  

 

 

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…  Gương mặt nghiêm khắc của ông lão ấy hiện ra trong đầu Lâm Phong, anh đột nhiên cảm thấy rất khó chịu.   Ông già ơi là ông già!    Chơi chiêu giả chết à?    Ông đúng là một nhân tài đấy!    Đúng lúc này, tiếng nói của Tiểu Luyến Luyến cắt ngang mạch suy nghĩ của Lâm Phong:    “Ba ơi, bụng con to quá, con sắp sinh em bé phải không ạ!”   Adv “Nói bừa gì đó!”    Lâm Phong xoa đầu của con gái, sau đó kiểm tra toàn thân cô bé kỹ hơn.    Sau khi hấp thu một nghìn năm trăm viên linh thạch, mặc dù vẻ bề ngoài của con gái không có gì thay đổi, nhưng cơ thể nhỏ bé lại được tôi luyện rõ rệt.    Kinh mạch trở nên rõ ràng hơn, khung xương cũng rắn chắc hơn…   Adv Đồng thời trong bụng con gái anh còn có một phần linh khí chưa tiêu hoá hết, đây cũng là lý do mà cô bé thấy căng bụng.    “Lâm Phong, như vậy có ổn không?”    Trần Y Nặc hơi lo lắng hỏi.    “Không sao đâu! Mặc dù thể chất của con gái chưa thức tỉnh, nhưng bây giờ chắc con bé đấm một đấm chết một con trâu luôn cũng có thể đấy.”    Lâm Phong trả lời.    “Thật hả? Tiểu Luyến Luyến lợi hại vậy sao?”    Trần Y Nặc hơi kích động nhìn con gái.    Tiểu Luyến Luyến đáng yêu lắc lư đầu nhỏ, chợt lên tiếng:    “Ba mẹ ơi, con muốn đánh rắm!”    “Không được! Đừng lãng phí… Đó là linh khí, con nhịn một chút là qua cơn thôi!”    Lâm Phong vội bảo.    “Ọ…”    Tiểu Luyến Luyến chu môi, giả vờ như đang rất ấm ức.    Nhìn thấy cảnh này, Lâm Phong và Trần Y Nặc nhìn nhau cười bất đắc dĩ.    Vào lúc này.    “Cốc cốc cốc!”    Cửa phòng được gõ từ bên ngoài.    Lâm Phong đi ra cửa mở thì phát hiện người đứng ngoài cửa là Phùng Hải của thương hội Bách Vân.    Ngoài ra còn có hai người đi theo ông ta.    Một thanh niên và một ông lão.    Thanh niên khoảng ba mươi tuổi, cao hơn một mét tám, gương mặt điển trai, tu vi võ đạo đã đạt tới Tiên Thiên Cảnh tầng bảy!    Mới ba mươi tuổi mà đã có thể đạt tới Tiên Thiên Cảnh tầng bảy, thiên phú này có thể nói là xuất sắc!    Còn ông lão bên cạnh thì mặc đồ xám, hơi thở nặng nề nhưng đôi mắt lại cực kỳ tinh anh, cứ như có thể phát sáng vậy. Ông lão này rõ ràng là một cao thủ tông sư võ đạo hậu kỳ, mạnh hơn Triệu Vô Cực trước đó một bậc!    “Cậu… Cậu Lâm!”    Phùng Hải lúng túng chào.    “Có chuyện gì không?”    Lâm Phong hỏi.    Mặc dù Phùng Hải cũng bị bắt buộc trong vụ Quỷ Ẩn Tông trước đó, nhưng chung quy cũng do ông ta mà ra, vậy nên đương nhiên Lâm Phong cũng sẽ không tỏ thái độ vui vẻ gì với ông ta.    Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Chương 450