Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…
Chương 456
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… “Xin hãy cho tôi thêm một cơ hội, thưa ngài! Chỉ một lần thôi! Tôi nhất định sẽ tiêu diệt được tên Hoa Vân Phi đó!” Sơn Kỳ Đại Lang van xin. “Tụi mày không còn cơ hội nào nữa…” “Không… tha mạng cho tôi, thưa ngài! Tha mạng cho tôi! A…” “Cạch!” Chỉ trong chớp mắt, người bí ẩn đã ra tay chém đứt đầu hai cha con, sau đó lạnh lùng nói: Adv “Hắc Ảnh!” “Thưa ngài!” Từ trong bóng tối, một bóng đen lờ mờ hiện ra, sau đó quỳ một gối trước người bí ẩn. “Đến nước Đại Hạ, tiêu diệt Hoa Vân Phi! Tiện thể tìm ra cao thủ trên bảng Hạ kia, nếu có thể giết thì giết, nếu không giết được thì mang thông tin về đây!” Adv “Vâng…” Hắc Ảnh gật đầu. Cơ thể lại biến thành một bóng đen, biến mất không dấu vết. … Đêm khuya. Trăng như đĩa bạc, sao như biển. Lâm Phong nhìn Y Nặc trong lòng đang ngủ say, nhẹ nhàng mặc quần áo, đi ra ban công châm một điếu thuốc. Ngày mai. Anh sẽ đến nhà họ Trần! Lần đầu tiên đến nhà mẹ vợ, trong lòng anh lại có chút bùi ngùi, luôn cảm thấy lúc đó có thể xảy ra chuyện gì không hay. “Giá như cha mẹ còn sống!” Lâm Phong nhớ đến cha mẹ đã mất, lại có chút buồn. Đúng lúc này. Anh nhìn thấy một bóng người đứng trên ban công của căn hộ bên cạnh. Chính là Trần Thiên Hủ đang nhìn về bầu trời đêm mênh mông, không biết đang suy nghĩ điều gì. Lâm Phong nhảy vọt đến bên cạnh Trần Thiên Hủ, đưa ra một điếu thuốc, nói: "Làm một điếu không?" Trần Thiên Hủ thấy Lâm Phong đến, có chút bất ngờ, nhưng cũng không nói gì, nhận lấy điếu thuốc, chậm rãi hút. "Muộn lắm rồi còn không ngủ, ở đây suy tư về cuộc đời à?" Lâm Phong hỏi, vẻ mặt tràn ngập hứng thú. "Cuộc đời có gì để suy tư? Tôi chỉ đang nghĩ về một người phụ nữ thôi!" Trần Thiên Hủ lắc đầu. "Phụ nữ?" Lâm Phong lộ ra vẻ mặt kỳ quặc, hỏi tiếp: "Phụ nữ có gì để nghĩ?" "Cậu đúng là hỏi mà không thấy ngại, ngày nào cũng ôm em gái tôi ngủ ngon lành, tiếng động ồn ào đến nỗi nhà tôi ở ngay bên cạnh cũng nghe thấy!! Bây giờ lại nói với tôi như vậy?" "Cậu đúng là giả tạo mà!" Trần Thiên Hủ vẻ mặt khinh bỉ nói. Lâm Phong nghe vậy, ngượng ngùng sờ mũi, thầm nghĩ phải tìm cơ hội mua nhà mới được, không thì chẳng có chút không gian riêng tư nào! Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
“Xin hãy cho tôi thêm một cơ hội, thưa ngài! Chỉ một lần thôi! Tôi nhất định sẽ tiêu diệt được tên Hoa Vân Phi đó!”
Sơn Kỳ Đại Lang van xin.
“Tụi mày không còn cơ hội nào nữa…”
“Không… tha mạng cho tôi, thưa ngài! Tha mạng cho tôi! A…”
“Cạch!”
Chỉ trong chớp mắt, người bí ẩn đã ra tay chém đứt đầu hai cha con, sau đó lạnh lùng nói:
Adv
“Hắc Ảnh!”
“Thưa ngài!”
Từ trong bóng tối, một bóng đen lờ mờ hiện ra, sau đó quỳ một gối trước người bí ẩn.
“Đến nước Đại Hạ, tiêu diệt Hoa Vân Phi! Tiện thể tìm ra cao thủ trên bảng Hạ kia, nếu có thể giết thì giết, nếu không giết được thì mang thông tin về đây!”
Adv
“Vâng…”
Hắc Ảnh gật đầu.
Cơ thể lại biến thành một bóng đen, biến mất không dấu vết.
…
Đêm khuya.
Trăng như đĩa bạc, sao như biển.
Lâm Phong nhìn Y Nặc trong lòng đang ngủ say, nhẹ nhàng mặc quần áo, đi ra ban công châm một điếu thuốc.
Ngày mai.
Anh sẽ đến nhà họ Trần!
Lần đầu tiên đến nhà mẹ vợ, trong lòng anh lại có chút bùi ngùi, luôn cảm thấy lúc đó có thể xảy ra chuyện gì không hay.
“Giá như cha mẹ còn sống!”
Lâm Phong nhớ đến cha mẹ đã mất, lại có chút buồn.
Đúng lúc này.
Anh nhìn thấy một bóng người đứng trên ban công của căn hộ bên cạnh.
Chính là Trần Thiên Hủ đang nhìn về bầu trời đêm mênh mông, không biết đang suy nghĩ điều gì.
Lâm Phong nhảy vọt đến bên cạnh Trần Thiên Hủ, đưa ra một điếu thuốc, nói:
"Làm một điếu không?"
Trần Thiên Hủ thấy Lâm Phong đến, có chút bất ngờ, nhưng cũng không nói gì, nhận lấy điếu thuốc, chậm rãi hút.
"Muộn lắm rồi còn không ngủ, ở đây suy tư về cuộc đời à?"
Lâm Phong hỏi, vẻ mặt tràn ngập hứng thú.
"Cuộc đời có gì để suy tư? Tôi chỉ đang nghĩ về một người phụ nữ thôi!"
Trần Thiên Hủ lắc đầu.
"Phụ nữ?"
Lâm Phong lộ ra vẻ mặt kỳ quặc, hỏi tiếp:
"Phụ nữ có gì để nghĩ?"
"Cậu đúng là hỏi mà không thấy ngại, ngày nào cũng ôm em gái tôi ngủ ngon lành, tiếng động ồn ào đến nỗi nhà tôi ở ngay bên cạnh cũng nghe thấy!! Bây giờ lại nói với tôi như vậy?"
"Cậu đúng là giả tạo mà!"
Trần Thiên Hủ vẻ mặt khinh bỉ nói.
Lâm Phong nghe vậy, ngượng ngùng sờ mũi, thầm nghĩ phải tìm cơ hội mua nhà mới được, không thì chẳng có chút không gian riêng tư nào!
Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… “Xin hãy cho tôi thêm một cơ hội, thưa ngài! Chỉ một lần thôi! Tôi nhất định sẽ tiêu diệt được tên Hoa Vân Phi đó!” Sơn Kỳ Đại Lang van xin. “Tụi mày không còn cơ hội nào nữa…” “Không… tha mạng cho tôi, thưa ngài! Tha mạng cho tôi! A…” “Cạch!” Chỉ trong chớp mắt, người bí ẩn đã ra tay chém đứt đầu hai cha con, sau đó lạnh lùng nói: Adv “Hắc Ảnh!” “Thưa ngài!” Từ trong bóng tối, một bóng đen lờ mờ hiện ra, sau đó quỳ một gối trước người bí ẩn. “Đến nước Đại Hạ, tiêu diệt Hoa Vân Phi! Tiện thể tìm ra cao thủ trên bảng Hạ kia, nếu có thể giết thì giết, nếu không giết được thì mang thông tin về đây!” Adv “Vâng…” Hắc Ảnh gật đầu. Cơ thể lại biến thành một bóng đen, biến mất không dấu vết. … Đêm khuya. Trăng như đĩa bạc, sao như biển. Lâm Phong nhìn Y Nặc trong lòng đang ngủ say, nhẹ nhàng mặc quần áo, đi ra ban công châm một điếu thuốc. Ngày mai. Anh sẽ đến nhà họ Trần! Lần đầu tiên đến nhà mẹ vợ, trong lòng anh lại có chút bùi ngùi, luôn cảm thấy lúc đó có thể xảy ra chuyện gì không hay. “Giá như cha mẹ còn sống!” Lâm Phong nhớ đến cha mẹ đã mất, lại có chút buồn. Đúng lúc này. Anh nhìn thấy một bóng người đứng trên ban công của căn hộ bên cạnh. Chính là Trần Thiên Hủ đang nhìn về bầu trời đêm mênh mông, không biết đang suy nghĩ điều gì. Lâm Phong nhảy vọt đến bên cạnh Trần Thiên Hủ, đưa ra một điếu thuốc, nói: "Làm một điếu không?" Trần Thiên Hủ thấy Lâm Phong đến, có chút bất ngờ, nhưng cũng không nói gì, nhận lấy điếu thuốc, chậm rãi hút. "Muộn lắm rồi còn không ngủ, ở đây suy tư về cuộc đời à?" Lâm Phong hỏi, vẻ mặt tràn ngập hứng thú. "Cuộc đời có gì để suy tư? Tôi chỉ đang nghĩ về một người phụ nữ thôi!" Trần Thiên Hủ lắc đầu. "Phụ nữ?" Lâm Phong lộ ra vẻ mặt kỳ quặc, hỏi tiếp: "Phụ nữ có gì để nghĩ?" "Cậu đúng là hỏi mà không thấy ngại, ngày nào cũng ôm em gái tôi ngủ ngon lành, tiếng động ồn ào đến nỗi nhà tôi ở ngay bên cạnh cũng nghe thấy!! Bây giờ lại nói với tôi như vậy?" "Cậu đúng là giả tạo mà!" Trần Thiên Hủ vẻ mặt khinh bỉ nói. Lâm Phong nghe vậy, ngượng ngùng sờ mũi, thầm nghĩ phải tìm cơ hội mua nhà mới được, không thì chẳng có chút không gian riêng tư nào! Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!