Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…
Chương 457
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… "Cô ta thực sự rất đẹp, dáng người rất bốc lửa… Lúc đó tôi và một đám bạn đi ăn, người phụ nữ đó vừa đến, chỉ liếc nhìn bọn tôi một cái, tất cả bọn tôi đều yêu cô ta!" Trần Thiên Hủ chìm vào trong hồi ức. "Khiếp!" "Cái gì khiếp?" Trần Thiên Hư hỏi. Adv"Không có gì! Nhưng mà anh thích cô ta đến vậy, sao anh không đi tìm cô ta?" Lâm Phong nói. "Tôi không xứng! Có lẽ trên đời này không có người đàn ông nào xứng với cô ta..." "Lúc đó, có một vài người bạn của tôi đã đến tán tỉnh, kết quả là cô ta không từ chối ai cả, mỗi người đều trêu chọc một chút, sau đó lại nhẹ nhàng rời đi, khiến cho vài người bạn của tôi về nhà liền ngã bệnh nặng!" Adv"Chính là bệnh tương tư!" Trần Thiên Hủ thở dài. Nghe những lời này, ngọn lửa hóng chuyện trong lòng Lâm Phong bùng cháy. Có chuyện ghê gớm vậy sao? Dù sao Trần Thiên Hủ cũng là con trai cả của gia tộc võ thuật hàng đầu ở Vân Xuyên, thân phận cũng không thấp! "Người phụ nữ này tên gì? Bây giờ ở đâu?" Lâm Phong hỏi. "Tôi không biết cô ta ở đâu... Tôi chỉ biết cô ta tên là Tô Vũ Tình." Trần Thiên Hủ vẻ mặt si mê, lại lấy ra một nắm đậu từ trong túi, nói: "Cậu biết đây là gì không?" "Đậu đỏ?" "Đúng vậy! Nhưng đây không phải là đậu đỏ bình thường, Tô Vũ Tình nói với tôi đây là đậu đỏ trong thơ của Vương Duy, tượng trưng cho tương tư!" "Đệt!!!" Lâm Phong không chịu nổi nữa, vội vàng chạy về phòng. Anh sợ nếu ở lại lâu hơn, anh sẽ nhịn không được đấm Trần Thiên Hủ một cái. Giữa đêm khuya, đúng là làm người khác sởn da gà! Trở về phòng. Lâm Phong suy nghĩ một chút, lại gọi điện cho Diệp Thiên Tâm. Diệp Thiên Tâm là đệ tử đầu tiên anh thu nhận sau khi xuống núi, hiện đang ở nhà họ Tăng thuộc Vân Xuyên, đang cùng gia chủ nhà họ Tăng là Tăng Tam Thủy tìm kiếm chìa khóa thứ ba của mộ tiên. Vì ngày mai anh sẽ đến Vân Xuyên, nhân tiện hỏi thăm Diệp Thiên Tâm về chuyện này. "Cậu Lâm!" Ngay khi điện thoại được kết nối, đầu dây bên kia vang lên giọng nói cung kính của Diệp Thiên Tâm. "Thế nào? Có tin tức gì về chìa khóa thứ ba chưa?" "Hiện tại vẫn chưa! Trong thời gian này, chúng tôi đã truyền tin khắp Vân Xuyên, nhưng không có ai đến!" Lâm Phong nghe vậy, không khỏi lộ ra vẻ thất vọng, sau đó nói: "Ngày mai tôi sẽ đến Vân Xuyên, lúc đó ông đến nhà họ Trần tìm tôi." Diệp Thiên Tâm nghe vậy khựng lại một chút, nhưng nhanh chóng phản ứng lại, cung kính nói: "Cậu Lâm, tôi hiểu ý cậu! Đây là lần đầu tiên cậu đến nhà mẹ vợ đúng không? Tôi nhất định sẽ lo liệu chu đáo! Đảm bảo không mất mặt cậu!" "Tùy ông." Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
"Cô ta thực sự rất đẹp, dáng người rất bốc lửa… Lúc đó tôi và một đám bạn đi ăn, người phụ nữ đó vừa đến, chỉ liếc nhìn bọn tôi một cái, tất cả bọn tôi đều yêu cô ta!"
Trần Thiên Hủ chìm vào trong hồi ức.
"Khiếp!"
"Cái gì khiếp?"
Trần Thiên Hư hỏi.
Adv
"Không có gì! Nhưng mà anh thích cô ta đến vậy, sao anh không đi tìm cô ta?"
Lâm Phong nói.
"Tôi không xứng! Có lẽ trên đời này không có người đàn ông nào xứng với cô ta..."
"Lúc đó, có một vài người bạn của tôi đã đến tán tỉnh, kết quả là cô ta không từ chối ai cả, mỗi người đều trêu chọc một chút, sau đó lại nhẹ nhàng rời đi, khiến cho vài người bạn của tôi về nhà liền ngã bệnh nặng!"
Adv
"Chính là bệnh tương tư!"
Trần Thiên Hủ thở dài.
Nghe những lời này, ngọn lửa hóng chuyện trong lòng Lâm Phong bùng cháy.
Có chuyện ghê gớm vậy sao?
Dù sao Trần Thiên Hủ cũng là con trai cả của gia tộc võ thuật hàng đầu ở Vân Xuyên, thân phận cũng không thấp!
"Người phụ nữ này tên gì? Bây giờ ở đâu?"
Lâm Phong hỏi.
"Tôi không biết cô ta ở đâu... Tôi chỉ biết cô ta tên là Tô Vũ Tình."
Trần Thiên Hủ vẻ mặt si mê, lại lấy ra một nắm đậu từ trong túi, nói:
"Cậu biết đây là gì không?"
"Đậu đỏ?"
"Đúng vậy! Nhưng đây không phải là đậu đỏ bình thường, Tô Vũ Tình nói với tôi đây là đậu đỏ trong thơ của Vương Duy, tượng trưng cho tương tư!"
"Đệt!!!"
Lâm Phong không chịu nổi nữa, vội vàng chạy về phòng.
Anh sợ nếu ở lại lâu hơn, anh sẽ nhịn không được đấm Trần Thiên Hủ một cái.
Giữa đêm khuya, đúng là làm người khác sởn da gà!
Trở về phòng.
Lâm Phong suy nghĩ một chút, lại gọi điện cho Diệp Thiên Tâm.
Diệp Thiên Tâm là đệ tử đầu tiên anh thu nhận sau khi xuống núi, hiện đang ở nhà họ Tăng thuộc Vân Xuyên, đang cùng gia chủ nhà họ Tăng là Tăng Tam Thủy tìm kiếm chìa khóa thứ ba của mộ tiên.
Vì ngày mai anh sẽ đến Vân Xuyên, nhân tiện hỏi thăm Diệp Thiên Tâm về chuyện này.
"Cậu Lâm!"
Ngay khi điện thoại được kết nối, đầu dây bên kia vang lên giọng nói cung kính của Diệp Thiên Tâm.
"Thế nào? Có tin tức gì về chìa khóa thứ ba chưa?"
"Hiện tại vẫn chưa! Trong thời gian này, chúng tôi đã truyền tin khắp Vân Xuyên, nhưng không có ai đến!"
Lâm Phong nghe vậy, không khỏi lộ ra vẻ thất vọng, sau đó nói:
"Ngày mai tôi sẽ đến Vân Xuyên, lúc đó ông đến nhà họ Trần tìm tôi."
Diệp Thiên Tâm nghe vậy khựng lại một chút, nhưng nhanh chóng phản ứng lại, cung kính nói:
"Cậu Lâm, tôi hiểu ý cậu! Đây là lần đầu tiên cậu đến nhà mẹ vợ đúng không? Tôi nhất định sẽ lo liệu chu đáo! Đảm bảo không mất mặt cậu!"
"Tùy ông."
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… "Cô ta thực sự rất đẹp, dáng người rất bốc lửa… Lúc đó tôi và một đám bạn đi ăn, người phụ nữ đó vừa đến, chỉ liếc nhìn bọn tôi một cái, tất cả bọn tôi đều yêu cô ta!" Trần Thiên Hủ chìm vào trong hồi ức. "Khiếp!" "Cái gì khiếp?" Trần Thiên Hư hỏi. Adv"Không có gì! Nhưng mà anh thích cô ta đến vậy, sao anh không đi tìm cô ta?" Lâm Phong nói. "Tôi không xứng! Có lẽ trên đời này không có người đàn ông nào xứng với cô ta..." "Lúc đó, có một vài người bạn của tôi đã đến tán tỉnh, kết quả là cô ta không từ chối ai cả, mỗi người đều trêu chọc một chút, sau đó lại nhẹ nhàng rời đi, khiến cho vài người bạn của tôi về nhà liền ngã bệnh nặng!" Adv"Chính là bệnh tương tư!" Trần Thiên Hủ thở dài. Nghe những lời này, ngọn lửa hóng chuyện trong lòng Lâm Phong bùng cháy. Có chuyện ghê gớm vậy sao? Dù sao Trần Thiên Hủ cũng là con trai cả của gia tộc võ thuật hàng đầu ở Vân Xuyên, thân phận cũng không thấp! "Người phụ nữ này tên gì? Bây giờ ở đâu?" Lâm Phong hỏi. "Tôi không biết cô ta ở đâu... Tôi chỉ biết cô ta tên là Tô Vũ Tình." Trần Thiên Hủ vẻ mặt si mê, lại lấy ra một nắm đậu từ trong túi, nói: "Cậu biết đây là gì không?" "Đậu đỏ?" "Đúng vậy! Nhưng đây không phải là đậu đỏ bình thường, Tô Vũ Tình nói với tôi đây là đậu đỏ trong thơ của Vương Duy, tượng trưng cho tương tư!" "Đệt!!!" Lâm Phong không chịu nổi nữa, vội vàng chạy về phòng. Anh sợ nếu ở lại lâu hơn, anh sẽ nhịn không được đấm Trần Thiên Hủ một cái. Giữa đêm khuya, đúng là làm người khác sởn da gà! Trở về phòng. Lâm Phong suy nghĩ một chút, lại gọi điện cho Diệp Thiên Tâm. Diệp Thiên Tâm là đệ tử đầu tiên anh thu nhận sau khi xuống núi, hiện đang ở nhà họ Tăng thuộc Vân Xuyên, đang cùng gia chủ nhà họ Tăng là Tăng Tam Thủy tìm kiếm chìa khóa thứ ba của mộ tiên. Vì ngày mai anh sẽ đến Vân Xuyên, nhân tiện hỏi thăm Diệp Thiên Tâm về chuyện này. "Cậu Lâm!" Ngay khi điện thoại được kết nối, đầu dây bên kia vang lên giọng nói cung kính của Diệp Thiên Tâm. "Thế nào? Có tin tức gì về chìa khóa thứ ba chưa?" "Hiện tại vẫn chưa! Trong thời gian này, chúng tôi đã truyền tin khắp Vân Xuyên, nhưng không có ai đến!" Lâm Phong nghe vậy, không khỏi lộ ra vẻ thất vọng, sau đó nói: "Ngày mai tôi sẽ đến Vân Xuyên, lúc đó ông đến nhà họ Trần tìm tôi." Diệp Thiên Tâm nghe vậy khựng lại một chút, nhưng nhanh chóng phản ứng lại, cung kính nói: "Cậu Lâm, tôi hiểu ý cậu! Đây là lần đầu tiên cậu đến nhà mẹ vợ đúng không? Tôi nhất định sẽ lo liệu chu đáo! Đảm bảo không mất mặt cậu!" "Tùy ông." Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!