Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…
Chương 462
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Không hề nghĩ rằng lão giả này lại là một tông sư võ đạo! “Đại trưởng lão, đừng hung dữ như thế chứ! Dù gì Trần gia cũng là thế gia võ đạo đứng đầu Vân xuyên! Hãy giữ chút thể diện cho người ta.” Khóe miệng Hoàng Phủ Vân lộ ra nụ cười trêu chọc. “Thiếu chủ, một đám sâu kiến mà thôi, cần gì thể diện chứ?” Đại trưởng lão không hề để tâm nói. Adv“Cũng đúng! Ha ha…Vẫn là đại trưởng lão hiểu biết thấu triệt!” Hoàng Phủ Vân cười lớn. Nghe thấy cuộc trò chuyện của hai người, những người Trần gia ở hiện trường đều cảm thấy toàn thân ớn lạnh. Thực lực của đối phương quá mạnh! AdvBọn họ căn bản không thể đối kháng được! Toàn bộ Trần gia, e là chỉ có lão gia chủ Bắc Huyền Vương mới có thể chống lại đôi chút! Nhưng Bắc Huyền Vương lại đang bế quan, rõ ràng không thể xuất quan trong thời gian ngắn được! Mà chính vào lúc này. “Lộc cộc, lộc cộc, lộc cộc~” Bên ngoài bỗng nhiên truyền tới tiếng bước chân, chính là Diệp Thiên Tâm dẫn theo mười ba võ giả Tiên Thiên Cảnh, xách theo những túi quà tặng lớn nhỏ hết sức phấn khởi đi vào! “Là bọn họ?” Trần Sơn rõ ràng nhận ra đám người Diệp Thiên Tâm, trong mắt hiện lên vẻ ngờ vực. Nói cách khác, giờ đây trong giới võ đạo ở Vân Xuyên không ai mà không biết Diệp Thiên Tâm! Chỉ vì đám người này là đàn em của Khẩu Kỹ Vương kia! Mà theo lời đồn thì Khẩu Kỹ Vương thần bí kia thâm sâu khó lường, một ngụm nước bọt thôi đã có thể dễ dàng ***** Tiên Thiên Cảnh, tuyệt đối là một cường giả tông sư võ đạo! Nhưng mà, người của Khẩu Kỹ Vương tới đây làm gì? “Gia chủ trần, chúng tôi theo lệnh của Khẩu Kỹ Vương, hôm nay đặc biệt tới đây thăm hỏi!” Diệp Thiên Tâm vừa bước vào liền cười lớn nói. Nhưng lời vừa nói ra, ông ta liền phát hiện có gì đó không đúng! Cậu anh vợ của ngài Lâm lại đang bị người ta nâng lên? “Cậu là ai? Mau thả người xuống cho tôi!” Diệp Thiên Tâm lập tức lạnh giọng nói. Hoàng Phủ Vân nhìn Diệp Thiên Tâm từ trên xuống, phát hiện đối phương chỉ là một đỉnh phong Địa Cảnh, lập tức mất hứng, tùy ý xua tay: “Ầm!” Diệp Thiên Tâm bị hất văng ra ngoài, đập mạnh xuống đất, trong miệng phun ra một ngụm máu tươi. “Anh Diệp!” “Anh Diệp, anh không sao chứ!” Rất nhiều cường giả Tiên Thiên Cảnh cùng đến với Diệp Thiên Tâm lập tức bước lên đỡ Diệp Thiên Tâm dậy. Diệp Thiên Tâm lau máu nơi khóe miệng, sắc mặt lạnh lùng, lớn tiếng nói: “Lý nào lại vậy! Các anh em, bắt người này lại cho tôi!” “Để tôi!” Một võ giả bậc ba Tiên Thiên Cảnh lao ra, xông thẳng tới Hoàng Phủ Vân. Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Không hề nghĩ rằng lão giả này lại là một tông sư võ đạo!
“Đại trưởng lão, đừng hung dữ như thế chứ! Dù gì Trần gia cũng là thế gia võ đạo đứng đầu Vân xuyên! Hãy giữ chút thể diện cho người ta.”
Khóe miệng Hoàng Phủ Vân lộ ra nụ cười trêu chọc.
“Thiếu chủ, một đám sâu kiến mà thôi, cần gì thể diện chứ?”
Đại trưởng lão không hề để tâm nói.
Adv
“Cũng đúng! Ha ha…Vẫn là đại trưởng lão hiểu biết thấu triệt!”
Hoàng Phủ Vân cười lớn.
Nghe thấy cuộc trò chuyện của hai người, những người Trần gia ở hiện trường đều cảm thấy toàn thân ớn lạnh.
Thực lực của đối phương quá mạnh!
Adv
Bọn họ căn bản không thể đối kháng được!
Toàn bộ Trần gia, e là chỉ có lão gia chủ Bắc Huyền Vương mới có thể chống lại đôi chút!
Nhưng Bắc Huyền Vương lại đang bế quan, rõ ràng không thể xuất quan trong thời gian ngắn được!
Mà chính vào lúc này.
“Lộc cộc, lộc cộc, lộc cộc~”
Bên ngoài bỗng nhiên truyền tới tiếng bước chân, chính là Diệp Thiên Tâm dẫn theo mười ba võ giả Tiên Thiên Cảnh, xách theo những túi quà tặng lớn nhỏ hết sức phấn khởi đi vào!
“Là bọn họ?”
Trần Sơn rõ ràng nhận ra đám người Diệp Thiên Tâm, trong mắt hiện lên vẻ ngờ vực.
Nói cách khác, giờ đây trong giới võ đạo ở Vân Xuyên không ai mà không biết Diệp Thiên Tâm!
Chỉ vì đám người này là đàn em của Khẩu Kỹ Vương kia!
Mà theo lời đồn thì Khẩu Kỹ Vương thần bí kia thâm sâu khó lường, một ngụm nước bọt thôi đã có thể dễ dàng ***** Tiên Thiên Cảnh, tuyệt đối là một cường giả tông sư võ đạo!
Nhưng mà, người của Khẩu Kỹ Vương tới đây làm gì?
“Gia chủ trần, chúng tôi theo lệnh của Khẩu Kỹ Vương, hôm nay đặc biệt tới đây thăm hỏi!”
Diệp Thiên Tâm vừa bước vào liền cười lớn nói. Nhưng lời vừa nói ra, ông ta liền phát hiện có gì đó không đúng! Cậu anh vợ của ngài Lâm lại đang bị người ta nâng lên?
“Cậu là ai? Mau thả người xuống cho tôi!”
Diệp Thiên Tâm lập tức lạnh giọng nói.
Hoàng Phủ Vân nhìn Diệp Thiên Tâm từ trên xuống, phát hiện đối phương chỉ là một đỉnh phong Địa Cảnh, lập tức mất hứng, tùy ý xua tay:
“Ầm!”
Diệp Thiên Tâm bị hất văng ra ngoài, đập mạnh xuống đất, trong miệng phun ra một ngụm máu tươi.
“Anh Diệp!”
“Anh Diệp, anh không sao chứ!”
Rất nhiều cường giả Tiên Thiên Cảnh cùng đến với Diệp Thiên Tâm lập tức bước lên đỡ Diệp Thiên Tâm dậy.
Diệp Thiên Tâm lau máu nơi khóe miệng, sắc mặt lạnh lùng, lớn tiếng nói:
“Lý nào lại vậy! Các anh em, bắt người này lại cho tôi!”
“Để tôi!”
Một võ giả bậc ba Tiên Thiên Cảnh lao ra, xông thẳng tới Hoàng Phủ Vân.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Không hề nghĩ rằng lão giả này lại là một tông sư võ đạo! “Đại trưởng lão, đừng hung dữ như thế chứ! Dù gì Trần gia cũng là thế gia võ đạo đứng đầu Vân xuyên! Hãy giữ chút thể diện cho người ta.” Khóe miệng Hoàng Phủ Vân lộ ra nụ cười trêu chọc. “Thiếu chủ, một đám sâu kiến mà thôi, cần gì thể diện chứ?” Đại trưởng lão không hề để tâm nói. Adv“Cũng đúng! Ha ha…Vẫn là đại trưởng lão hiểu biết thấu triệt!” Hoàng Phủ Vân cười lớn. Nghe thấy cuộc trò chuyện của hai người, những người Trần gia ở hiện trường đều cảm thấy toàn thân ớn lạnh. Thực lực của đối phương quá mạnh! AdvBọn họ căn bản không thể đối kháng được! Toàn bộ Trần gia, e là chỉ có lão gia chủ Bắc Huyền Vương mới có thể chống lại đôi chút! Nhưng Bắc Huyền Vương lại đang bế quan, rõ ràng không thể xuất quan trong thời gian ngắn được! Mà chính vào lúc này. “Lộc cộc, lộc cộc, lộc cộc~” Bên ngoài bỗng nhiên truyền tới tiếng bước chân, chính là Diệp Thiên Tâm dẫn theo mười ba võ giả Tiên Thiên Cảnh, xách theo những túi quà tặng lớn nhỏ hết sức phấn khởi đi vào! “Là bọn họ?” Trần Sơn rõ ràng nhận ra đám người Diệp Thiên Tâm, trong mắt hiện lên vẻ ngờ vực. Nói cách khác, giờ đây trong giới võ đạo ở Vân Xuyên không ai mà không biết Diệp Thiên Tâm! Chỉ vì đám người này là đàn em của Khẩu Kỹ Vương kia! Mà theo lời đồn thì Khẩu Kỹ Vương thần bí kia thâm sâu khó lường, một ngụm nước bọt thôi đã có thể dễ dàng ***** Tiên Thiên Cảnh, tuyệt đối là một cường giả tông sư võ đạo! Nhưng mà, người của Khẩu Kỹ Vương tới đây làm gì? “Gia chủ trần, chúng tôi theo lệnh của Khẩu Kỹ Vương, hôm nay đặc biệt tới đây thăm hỏi!” Diệp Thiên Tâm vừa bước vào liền cười lớn nói. Nhưng lời vừa nói ra, ông ta liền phát hiện có gì đó không đúng! Cậu anh vợ của ngài Lâm lại đang bị người ta nâng lên? “Cậu là ai? Mau thả người xuống cho tôi!” Diệp Thiên Tâm lập tức lạnh giọng nói. Hoàng Phủ Vân nhìn Diệp Thiên Tâm từ trên xuống, phát hiện đối phương chỉ là một đỉnh phong Địa Cảnh, lập tức mất hứng, tùy ý xua tay: “Ầm!” Diệp Thiên Tâm bị hất văng ra ngoài, đập mạnh xuống đất, trong miệng phun ra một ngụm máu tươi. “Anh Diệp!” “Anh Diệp, anh không sao chứ!” Rất nhiều cường giả Tiên Thiên Cảnh cùng đến với Diệp Thiên Tâm lập tức bước lên đỡ Diệp Thiên Tâm dậy. Diệp Thiên Tâm lau máu nơi khóe miệng, sắc mặt lạnh lùng, lớn tiếng nói: “Lý nào lại vậy! Các anh em, bắt người này lại cho tôi!” “Để tôi!” Một võ giả bậc ba Tiên Thiên Cảnh lao ra, xông thẳng tới Hoàng Phủ Vân. Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!