Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…

Chương 463

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…  Nhìn thấy cảnh tượng này, hiện trường cũng lập tức im bặt.    Bất kể là người của Trần gia hay đám người Diệp Thiên Tâm đều cảm thấy ớn lạnh.     Một cường giả bậc ba Tiên Thiên Cảnh lại bị ***** như vậy?    Trần Y Thủy sắc mặt trắng bệch như tuyết, thân thể thanh tú kẽ run lên,     Trong đầu cô bé bất giác nghĩ đến khuôn mặt thần bí của người anh ở thập vạn đại sơn đêm đó.     Nếu có anh đó ở đây thì tốt rồi….   Adv Anh trai có thể ***** yêu thú báo đen, chắc chắn cũng có thể đánh bại được lão giả này!    “Rốt cuộc các người là ai?”    Diệp Thiên Tâm đè nén chấn động trong lòng, trầm giọng nói.     “Thứ rác rưởi như ông cũng xứng biết tôi là ai??”   Adv Hoàng Phủ Vân tiện tay ném Trần Thiên Hành xuống đất, sau đó lạnh lùng nói:    “Trong vòng mười giây, tôi muốn thấy các người đều phải quỳ xuống, người nào không quỳ, chết!”    “Cậu dám, bọn tôi là người của Khẩu Kỹ Vương!”    Một võ giả Tiên Thiên Cảnh lớn tiếng nói.     “Ầm!”    Lý Phúc lại vung tay tát người đang nói trở thành một đám sương máu, sau đó lạnh lùng nói:    “Khẩu Kỹ Vương? Đây là danh xưng vô dụng nào vậy? Nếu hắn mà dám tới đây, lão phu cũng sẽ tát chết hắn thôi!”    Nhìn thấy cảnh tượng này, tim của tất cả những người ở hiện trường như chìm xuống đáy vực!    Quá mạnh!    Lão già này quá mạnh! “Mười, chín, tám…”   Hoàng Phủ Vân ngồi trên chiếc ghế bằng gỗ đỏ, đôi con ngươi lạnh nhạt nhìn qua mọi người có mặt, bắt đầu lạnh lùng đếm ngược.    Qua mười giây, ai không quỳ, chết!    Đây là lời Hoàng Phủ Vân vừa nói.    Lúc này, không khí trong sân nặng nề vô cùng.    “Ầm!”    Có người không chịu nổi không khí đè nén như thế này, quỳ xuống ngay lập tức.    Mà có người làm gương, những người khác cũng không cứng nổi, đều quỳ gối xuống đất, trên mặt đầy nhục nhã và uất hận!    Bọn họ là ai?    Là cường giả tiếng tăm lừng lẫy của giới võ đạo ở Vân Xuyên, mà bây giờ không thể không quỳ xin tha thứ!    Đây là điều bọn họ có thể làm ư?    “Còn mấy người các người? Muốn chết phải không?”    Hoàng Phủ Vân nhìn về phía đám người Trần Sơn và Diệp Thiên Tâm, lạnh lẽo hỏi.    Vẻ mặt Trần Sơn thay đổi.    Ông ấy là gia chủ nhà họ Trần, sao mà quỳ được?    Về phần Diệp Thiên Tâm, lại càng không muốn quỳ, từ khi theo Lâm Phong, lão ta ăn sung mặc sướng, nào có bị sỉ nhục như thế này bao giờ?    Đúng lúc này, bên ngoài vang lên tiếng quát lạnh lùng.    “Thương hội Bách Vân của các người có phải hơi quá đáng rồi không?”    Mọi người đưa mắt nhìn qua, thấy một lão già áo xám sải bước đi đến.    Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

 Nhìn thấy cảnh tượng này, hiện trường cũng lập tức im bặt.   

 

Bất kể là người của Trần gia hay đám người Diệp Thiên Tâm đều cảm thấy ớn lạnh.   

 

 

Một cường giả bậc ba Tiên Thiên Cảnh lại bị ***** như vậy?  

 

 

Trần Y Thủy sắc mặt trắng bệch như tuyết, thân thể thanh tú kẽ run lên,   

 

 

Trong đầu cô bé bất giác nghĩ đến khuôn mặt thần bí của người anh ở thập vạn đại sơn đêm đó.   

 

 

Nếu có anh đó ở đây thì tốt rồi….  

 

Adv

 

Anh trai có thể ***** yêu thú báo đen, chắc chắn cũng có thể đánh bại được lão giả này!  

 

 

“Rốt cuộc các người là ai?”  

 

 

Diệp Thiên Tâm đè nén chấn động trong lòng, trầm giọng nói.   

 

 

“Thứ rác rưởi như ông cũng xứng biết tôi là ai??”  

 

Adv

 

Hoàng Phủ Vân tiện tay ném Trần Thiên Hành xuống đất, sau đó lạnh lùng nói:  

 

 

“Trong vòng mười giây, tôi muốn thấy các người đều phải quỳ xuống, người nào không quỳ, chết!”  

 

 

“Cậu dám, bọn tôi là người của Khẩu Kỹ Vương!”  

 

 

Một võ giả Tiên Thiên Cảnh lớn tiếng nói.   

 

 

“Ầm!”  

 

 

Lý Phúc lại vung tay tát người đang nói trở thành một đám sương máu, sau đó lạnh lùng nói:  

 

 

“Khẩu Kỹ Vương? Đây là danh xưng vô dụng nào vậy? Nếu hắn mà dám tới đây, lão phu cũng sẽ tát chết hắn thôi!”  

 

 

Nhìn thấy cảnh tượng này, tim của tất cả những người ở hiện trường như chìm xuống đáy vực!  

 

 

Quá mạnh!  

 

 

Lão già này quá mạnh!

 

“Mười, chín, tám…”  

 

Hoàng Phủ Vân ngồi trên chiếc ghế bằng gỗ đỏ, đôi con ngươi lạnh nhạt nhìn qua mọi người có mặt, bắt đầu lạnh lùng đếm ngược.  

 

 

Qua mười giây, ai không quỳ, chết!  

 

 

Đây là lời Hoàng Phủ Vân vừa nói.  

 

 

Lúc này, không khí trong sân nặng nề vô cùng.  

 

 

“Ầm!”  

 

 

Có người không chịu nổi không khí đè nén như thế này, quỳ xuống ngay lập tức.  

 

 

Mà có người làm gương, những người khác cũng không cứng nổi, đều quỳ gối xuống đất, trên mặt đầy nhục nhã và uất hận!  

 

 

Bọn họ là ai?  

 

 

Là cường giả tiếng tăm lừng lẫy của giới võ đạo ở Vân Xuyên, mà bây giờ không thể không quỳ xin tha thứ!  

 

 

Đây là điều bọn họ có thể làm ư?  

 

 

“Còn mấy người các người? Muốn chết phải không?”  

 

 

Hoàng Phủ Vân nhìn về phía đám người Trần Sơn và Diệp Thiên Tâm, lạnh lẽo hỏi.  

 

 

Vẻ mặt Trần Sơn thay đổi.  

 

 

Ông ấy là gia chủ nhà họ Trần, sao mà quỳ được?  

 

 

Về phần Diệp Thiên Tâm, lại càng không muốn quỳ, từ khi theo Lâm Phong, lão ta ăn sung mặc sướng, nào có bị sỉ nhục như thế này bao giờ?  

 

 

Đúng lúc này, bên ngoài vang lên tiếng quát lạnh lùng.  

 

 

“Thương hội Bách Vân của các người có phải hơi quá đáng rồi không?”  

 

 

Mọi người đưa mắt nhìn qua, thấy một lão già áo xám sải bước đi đến.  

 

 

Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…  Nhìn thấy cảnh tượng này, hiện trường cũng lập tức im bặt.    Bất kể là người của Trần gia hay đám người Diệp Thiên Tâm đều cảm thấy ớn lạnh.     Một cường giả bậc ba Tiên Thiên Cảnh lại bị ***** như vậy?    Trần Y Thủy sắc mặt trắng bệch như tuyết, thân thể thanh tú kẽ run lên,     Trong đầu cô bé bất giác nghĩ đến khuôn mặt thần bí của người anh ở thập vạn đại sơn đêm đó.     Nếu có anh đó ở đây thì tốt rồi….   Adv Anh trai có thể ***** yêu thú báo đen, chắc chắn cũng có thể đánh bại được lão giả này!    “Rốt cuộc các người là ai?”    Diệp Thiên Tâm đè nén chấn động trong lòng, trầm giọng nói.     “Thứ rác rưởi như ông cũng xứng biết tôi là ai??”   Adv Hoàng Phủ Vân tiện tay ném Trần Thiên Hành xuống đất, sau đó lạnh lùng nói:    “Trong vòng mười giây, tôi muốn thấy các người đều phải quỳ xuống, người nào không quỳ, chết!”    “Cậu dám, bọn tôi là người của Khẩu Kỹ Vương!”    Một võ giả Tiên Thiên Cảnh lớn tiếng nói.     “Ầm!”    Lý Phúc lại vung tay tát người đang nói trở thành một đám sương máu, sau đó lạnh lùng nói:    “Khẩu Kỹ Vương? Đây là danh xưng vô dụng nào vậy? Nếu hắn mà dám tới đây, lão phu cũng sẽ tát chết hắn thôi!”    Nhìn thấy cảnh tượng này, tim của tất cả những người ở hiện trường như chìm xuống đáy vực!    Quá mạnh!    Lão già này quá mạnh! “Mười, chín, tám…”   Hoàng Phủ Vân ngồi trên chiếc ghế bằng gỗ đỏ, đôi con ngươi lạnh nhạt nhìn qua mọi người có mặt, bắt đầu lạnh lùng đếm ngược.    Qua mười giây, ai không quỳ, chết!    Đây là lời Hoàng Phủ Vân vừa nói.    Lúc này, không khí trong sân nặng nề vô cùng.    “Ầm!”    Có người không chịu nổi không khí đè nén như thế này, quỳ xuống ngay lập tức.    Mà có người làm gương, những người khác cũng không cứng nổi, đều quỳ gối xuống đất, trên mặt đầy nhục nhã và uất hận!    Bọn họ là ai?    Là cường giả tiếng tăm lừng lẫy của giới võ đạo ở Vân Xuyên, mà bây giờ không thể không quỳ xin tha thứ!    Đây là điều bọn họ có thể làm ư?    “Còn mấy người các người? Muốn chết phải không?”    Hoàng Phủ Vân nhìn về phía đám người Trần Sơn và Diệp Thiên Tâm, lạnh lẽo hỏi.    Vẻ mặt Trần Sơn thay đổi.    Ông ấy là gia chủ nhà họ Trần, sao mà quỳ được?    Về phần Diệp Thiên Tâm, lại càng không muốn quỳ, từ khi theo Lâm Phong, lão ta ăn sung mặc sướng, nào có bị sỉ nhục như thế này bao giờ?    Đúng lúc này, bên ngoài vang lên tiếng quát lạnh lùng.    “Thương hội Bách Vân của các người có phải hơi quá đáng rồi không?”    Mọi người đưa mắt nhìn qua, thấy một lão già áo xám sải bước đi đến.    Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Chương 463