Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…
Chương 465
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… “Rất mạnh!” Vẻ mặt Lý Phúc nghiêm túc hơn. Trần Bắc Huyền mới võ đạo Tông Sư sơ kỳ, còn ông ta đã là hậu kỳ! Nhưng khi hai đòn tấn công vừa đụng nhau, ông ta vẫn rơi vào thế yếu hơn, điều này hơi đáng sợ! Lúc này, Hoàng Phủ Vân mới lấy lại tinh thần, vẻ mặt dữ tợn nói: “Một thứ vứt đi như ông cũng dám ra tay với tôi? Đại trưởng lão, đập chết ông ta đi!” Adv Lý Phúc gật đầu! Tuy rằng thực lực của Trần Bắc Huyền không tệ, nhưng ông ta không tin mình không đánh lại! Hiện tại ông ta cao hơn Trần Bắc Huyền hai cảnh giới nhỏ! “Không ngờ trong giới võ đạo ở Vân Xuyên nhỏ bé cũng xuất hiện cường giả bậc này… Chỉ đáng tiếc hôm nay gặp phải tôi!” AdvLý Phúc nhìn Trần Bắc Huyền, lạnh nhạt nói. “Nói nhảm!” Trần Bắc Huyền hừ lạnh một tiếng, chém ra một kiếm. Một chiêu này, rõ ràng nghiêm túc hơn trước nhiều… Kiếm khí bén nhọn gần như biến hóa, không trung chập chờn, kiếm ý kinh khủng như trời gầm, cuồn cuộn và mãnh liệt ép xuống, khiến người trong sân có cảm giác thịt của mình sắp bị lóc ra! Đây là Bắc Huyền vương ư? Không biết cậu Lâm có đánh bại được người này không! Diệp Thiên Tâm khiếp sợ thầm nghĩ. Đối mặt với chiêu này, Lý Phúc cũng sử dụng chút bản lĩnh của mình! “Thất Tinh Quyền!” Lý Phúc quát một tiếng lạnh lẽo. Đôi tay ông ta nhanh chóng khua lên, linh khí nhàn nhạt cuốn quanh nắm đấm của ông ta, ẩn chứa năng lượng kinh người. Một giây sau, kiếm khí của Trần Bắc Huyền và quyền phong của Lý Phúc đụng nhau, phát ra tiếng nổ ầm trời. “Đùng đùng rầm!” Dưới lực đạo kinh khủng, cả người Lý Phúc lùi về sau liền mấy chục bước, cuối cùng lùi đến cạnh tường mới ổn định lại được! Trái lại, Trần Bắc Huyền vẫn không nhúc nhích, đến vẻ mặt cũng không có biến hóa! Nhìn thấy vậy, mọi người đều giật mình sững sờ. Người nhà họ Trần nuốt một ngụm nước bọt, bọn họ cũng biết lão tổ nhà mình rất mạnh, nhưng không ngờ đã mạnh tới mức này! Một kiếm nghiền ép đại trưởng lão của thương hội! Mạnh mẽ, kinh khủng tới cỡ nào! Dù Hoàng Phủ Vân cũng cực kì khó tin! Sao lại thế? Tại sao một võ giả Tông Sư sơ kỳ có thể đánh bại đại trưởng lão? “Nể mặt cha mày là Hoàng Phủ Hằng, cút khỏi nhà họ Trần này, còn dám bước vào đây, chết!” Trần Bắc Huyền lạnh lẽo nói. Hoàng Phủ Vân nghe vậy, vẻ mặt u ám cực kì. Gã tới đây để giương oai, nhưng bây giờ chẳng khác gì con chó vừa rơi xuống nước! “Người này, thực lực sâu không lường được, không thể trông mặt mà bắt hình dong, chúng ta nên rời đi trước thôi!” Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
“Rất mạnh!”
Vẻ mặt Lý Phúc nghiêm túc hơn.
Trần Bắc Huyền mới võ đạo Tông Sư sơ kỳ, còn ông ta đã là hậu kỳ!
Nhưng khi hai đòn tấn công vừa đụng nhau, ông ta vẫn rơi vào thế yếu hơn, điều này hơi đáng sợ!
Lúc này, Hoàng Phủ Vân mới lấy lại tinh thần, vẻ mặt dữ tợn nói:
“Một thứ vứt đi như ông cũng dám ra tay với tôi? Đại trưởng lão, đập chết ông ta đi!”
Adv
Lý Phúc gật đầu!
Tuy rằng thực lực của Trần Bắc Huyền không tệ, nhưng ông ta không tin mình không đánh lại!
Hiện tại ông ta cao hơn Trần Bắc Huyền hai cảnh giới nhỏ!
“Không ngờ trong giới võ đạo ở Vân Xuyên nhỏ bé cũng xuất hiện cường giả bậc này… Chỉ đáng tiếc hôm nay gặp phải tôi!”
Adv
Lý Phúc nhìn Trần Bắc Huyền, lạnh nhạt nói.
“Nói nhảm!”
Trần Bắc Huyền hừ lạnh một tiếng, chém ra một kiếm.
Một chiêu này, rõ ràng nghiêm túc hơn trước nhiều…
Kiếm khí bén nhọn gần như biến hóa, không trung chập chờn, kiếm ý kinh khủng như trời gầm, cuồn cuộn và mãnh liệt ép xuống, khiến người trong
sân có cảm giác thịt của mình sắp bị lóc ra!
Đây là Bắc Huyền vương ư?
Không biết cậu Lâm có đánh bại được người này không!
Diệp Thiên Tâm khiếp sợ thầm nghĩ.
Đối mặt với chiêu này, Lý Phúc cũng sử dụng chút bản lĩnh của mình!
“Thất Tinh Quyền!”
Lý Phúc quát một tiếng lạnh lẽo.
Đôi tay ông ta nhanh chóng khua lên, linh khí nhàn nhạt cuốn quanh nắm đấm của ông ta, ẩn chứa năng lượng kinh người.
Một giây sau, kiếm khí của Trần Bắc Huyền và quyền phong của Lý Phúc đụng nhau, phát ra tiếng nổ ầm trời.
“Đùng đùng rầm!”
Dưới lực đạo kinh khủng, cả người Lý Phúc lùi về sau liền mấy chục bước, cuối cùng lùi đến cạnh tường mới ổn định lại được!
Trái lại, Trần Bắc Huyền vẫn không nhúc nhích, đến vẻ mặt cũng không có biến hóa!
Nhìn thấy vậy, mọi người đều giật mình sững sờ.
Người nhà họ Trần nuốt một ngụm nước bọt, bọn họ cũng biết lão tổ nhà mình rất mạnh, nhưng không ngờ đã mạnh tới mức này!
Một kiếm nghiền ép đại trưởng lão của thương hội!
Mạnh mẽ, kinh khủng tới cỡ nào!
Dù Hoàng Phủ Vân cũng cực kì khó tin!
Sao lại thế?
Tại sao một võ giả Tông Sư sơ kỳ có thể đánh bại đại trưởng lão?
“Nể mặt cha mày là Hoàng Phủ Hằng, cút khỏi nhà họ Trần này, còn dám bước vào đây, chết!”
Trần Bắc Huyền lạnh lẽo nói.
Hoàng Phủ Vân nghe vậy, vẻ mặt u ám cực kì.
Gã tới đây để giương oai, nhưng bây giờ chẳng khác gì con chó vừa rơi xuống nước!
“Người này, thực lực sâu không lường được, không thể trông mặt mà bắt hình dong, chúng ta nên rời đi trước thôi!”
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… “Rất mạnh!” Vẻ mặt Lý Phúc nghiêm túc hơn. Trần Bắc Huyền mới võ đạo Tông Sư sơ kỳ, còn ông ta đã là hậu kỳ! Nhưng khi hai đòn tấn công vừa đụng nhau, ông ta vẫn rơi vào thế yếu hơn, điều này hơi đáng sợ! Lúc này, Hoàng Phủ Vân mới lấy lại tinh thần, vẻ mặt dữ tợn nói: “Một thứ vứt đi như ông cũng dám ra tay với tôi? Đại trưởng lão, đập chết ông ta đi!” Adv Lý Phúc gật đầu! Tuy rằng thực lực của Trần Bắc Huyền không tệ, nhưng ông ta không tin mình không đánh lại! Hiện tại ông ta cao hơn Trần Bắc Huyền hai cảnh giới nhỏ! “Không ngờ trong giới võ đạo ở Vân Xuyên nhỏ bé cũng xuất hiện cường giả bậc này… Chỉ đáng tiếc hôm nay gặp phải tôi!” AdvLý Phúc nhìn Trần Bắc Huyền, lạnh nhạt nói. “Nói nhảm!” Trần Bắc Huyền hừ lạnh một tiếng, chém ra một kiếm. Một chiêu này, rõ ràng nghiêm túc hơn trước nhiều… Kiếm khí bén nhọn gần như biến hóa, không trung chập chờn, kiếm ý kinh khủng như trời gầm, cuồn cuộn và mãnh liệt ép xuống, khiến người trong sân có cảm giác thịt của mình sắp bị lóc ra! Đây là Bắc Huyền vương ư? Không biết cậu Lâm có đánh bại được người này không! Diệp Thiên Tâm khiếp sợ thầm nghĩ. Đối mặt với chiêu này, Lý Phúc cũng sử dụng chút bản lĩnh của mình! “Thất Tinh Quyền!” Lý Phúc quát một tiếng lạnh lẽo. Đôi tay ông ta nhanh chóng khua lên, linh khí nhàn nhạt cuốn quanh nắm đấm của ông ta, ẩn chứa năng lượng kinh người. Một giây sau, kiếm khí của Trần Bắc Huyền và quyền phong của Lý Phúc đụng nhau, phát ra tiếng nổ ầm trời. “Đùng đùng rầm!” Dưới lực đạo kinh khủng, cả người Lý Phúc lùi về sau liền mấy chục bước, cuối cùng lùi đến cạnh tường mới ổn định lại được! Trái lại, Trần Bắc Huyền vẫn không nhúc nhích, đến vẻ mặt cũng không có biến hóa! Nhìn thấy vậy, mọi người đều giật mình sững sờ. Người nhà họ Trần nuốt một ngụm nước bọt, bọn họ cũng biết lão tổ nhà mình rất mạnh, nhưng không ngờ đã mạnh tới mức này! Một kiếm nghiền ép đại trưởng lão của thương hội! Mạnh mẽ, kinh khủng tới cỡ nào! Dù Hoàng Phủ Vân cũng cực kì khó tin! Sao lại thế? Tại sao một võ giả Tông Sư sơ kỳ có thể đánh bại đại trưởng lão? “Nể mặt cha mày là Hoàng Phủ Hằng, cút khỏi nhà họ Trần này, còn dám bước vào đây, chết!” Trần Bắc Huyền lạnh lẽo nói. Hoàng Phủ Vân nghe vậy, vẻ mặt u ám cực kì. Gã tới đây để giương oai, nhưng bây giờ chẳng khác gì con chó vừa rơi xuống nước! “Người này, thực lực sâu không lường được, không thể trông mặt mà bắt hình dong, chúng ta nên rời đi trước thôi!” Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!