Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…

Chương 464

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…  “Bắc Huyền vương tới!”   Người của nhà họ Trần có ở đó cũng rất kích động, khóe mắt thậm chí còn chảy ra nước mắt sung sướng!    Bọn họ thật sự không ngờ, lúc mà nguy cấp nhất, Bắc Huyền vương lại xuất quan!    Cảm giác rơi vào đường cùng lại tìm được đường sống, quả thực quá sung sướng!    “Bắc Huyền vương Trần Bắc Huyền!”    AdvDiệp Thiên Tâm và người khác nhìn thấy lão già cũng cực kì khiếp sợ!    Ở giới võ đạo của Vân Xuyên, Trần Bắc Huyền là một truyền thuyết.    Có người nói khi Trần Bắc Huyền đã lên Tiên Thiên Cảnh tầng chín, đã có thể vượt cấp, đối đầu với võ đạo Tông Sư…    Ông ấy cực kì am hiểu kiếm đạo!    AdvMột kiếm có thể giết thần, cũng diệt được quỷ, chém yêu, phá vạn vật!    Người có tên, cây có bóng!    Bây giờ Trần Bắc Huyền chỉ cần đứng đó thôi cũng khiến tim bọn họ đập nhanh!    “Ông nội!”    Trần Y Thủy nhìn thấy Trần Bắc Huyền tới, lập tức khóc lóc nhào vào lòng ông ấy.    Trần Bắc Huyền nhìn cháu gái mình khóc tới mức vậy, gương mặt càng lạnh lùng hơn.    Khí tức của một võ đạo Tông Sư bao phủ khắp nơi, khiến mọi người đều nhanh chóng không hít thở nổi!    “Quả nhiên chú Bắc Huyền đã đột phá lên Tông Sư Cảnh, mới ra cửa!”    Trần Sơn kích động.    Trước kia chú Bắc Huyền ở Tiên Thiên Cảnh tầng chín đã có thể đánh bại võ đạo Tông Sư sơ kỳ!    Hiện tại chú Bắc Huyền đã đột phá lên Tông Sư Cảnh thì sẽ mạnh tới mức nào?    “Ông chính là Bắc Huyền vương Trần Bắc Huyền? Thoạt nhìn cũng không có gì lạ, là võ đạo Tông Sư sơ kỳ thôi…”    Lúc này, Hoàng Phủ Vân hơi hứng thú liếc nhìn Trần Bắc Huyền.    “Phải không?”    Trần Bắc Huyền không tỏ vẻ gì, đột nhiên quát lớn một tiếng:    “Kiếm tới!”    “Vù!”    Một thanh trường kiếm dài chừng ba thước ***** từ trong vỏ kiếm, bị Trần Bắc Huyền nắm vào tay, bổ thẳng xuống đầu Hoàng Phủ Vân.    “Vụt!”    Kiếm khí kinh khủng còn tạo ra tàn ảnh giữa không trung, lấy tốc độ mắt thường khó mà nhận ra được để chém về phía Hoàng Phủ Vân!    Hoàng Phủ Vân thấy vậy, con ngươi hơi co lại.    Một kiếm này, gã không đỡ được!    Đúng lúc này, đại trưởng lão Lý Phúc của thương hội Bách Vân hiện đang ở Tông Sư hậu kỳ hừ lạnh một tiếng!    Ông ta gần như đã thuấn di tới trước mặt Hoàng Phủ Vân, sau đó đưa hai tay mình ra!    Năng lượng kinh khủng từ hai tay ông ta  tràn ra ngoài!    “Đùng!”    Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

 “Bắc Huyền vương tới!”  

 

Người của nhà họ Trần có ở đó cũng rất kích động, khóe mắt thậm chí còn chảy ra nước mắt sung sướng!  

 

 

Bọn họ thật sự không ngờ, lúc mà nguy cấp nhất, Bắc Huyền vương lại xuất quan!  

 

 

Cảm giác rơi vào đường cùng lại tìm được đường sống, quả thực quá sung sướng!  

 

 

“Bắc Huyền vương Trần Bắc Huyền!”  

 

 

Adv

Diệp Thiên Tâm và người khác nhìn thấy lão già cũng cực kì khiếp sợ!  

 

 

Ở giới võ đạo của Vân Xuyên, Trần Bắc Huyền là một truyền thuyết.  

 

 

Có người nói khi Trần Bắc Huyền đã lên Tiên Thiên Cảnh tầng chín, đã có thể vượt cấp, đối đầu với võ đạo Tông Sư…  

 

 

Ông ấy cực kì am hiểu kiếm đạo!  

 

 

Adv

Một kiếm có thể giết thần, cũng diệt được quỷ, chém yêu, phá vạn vật!  

 

 

Người có tên, cây có bóng!  

 

 

Bây giờ Trần Bắc Huyền chỉ cần đứng đó thôi cũng khiến tim bọn họ đập nhanh!  

 

 

“Ông nội!”  

 

 

Trần Y Thủy nhìn thấy Trần Bắc Huyền tới, lập tức khóc lóc nhào vào lòng ông ấy.  

 

 

Trần Bắc Huyền nhìn cháu gái mình khóc tới mức vậy, gương mặt càng lạnh lùng hơn.  

 

 

Khí tức của một võ đạo Tông Sư bao phủ khắp nơi, khiến mọi người đều nhanh chóng không hít thở nổi!  

 

 

“Quả nhiên chú Bắc Huyền đã đột phá lên Tông Sư Cảnh, mới ra cửa!”  

 

 

Trần Sơn kích động.  

 

 

Trước kia chú Bắc Huyền ở Tiên Thiên Cảnh tầng chín đã có thể đánh bại võ đạo Tông Sư sơ kỳ!  

 

 

Hiện tại chú Bắc Huyền đã đột phá lên Tông Sư Cảnh thì sẽ mạnh tới mức nào?  

 

 

“Ông chính là Bắc Huyền vương Trần Bắc Huyền? Thoạt nhìn cũng không có gì lạ, là võ đạo Tông Sư sơ kỳ thôi…”  

 

 

Lúc này, Hoàng Phủ Vân hơi hứng thú liếc nhìn Trần Bắc Huyền.  

 

 

“Phải không?”  

 

 

Trần Bắc Huyền không tỏ vẻ gì, đột nhiên quát lớn một tiếng:  

 

 

“Kiếm tới!”  

 

 

“Vù!”  

 

 

Một thanh trường kiếm dài chừng ba thước ***** từ trong vỏ kiếm, bị Trần Bắc Huyền nắm vào tay, bổ thẳng xuống đầu Hoàng Phủ Vân.  

 

 

“Vụt!”  

 

 

Kiếm khí kinh khủng còn tạo ra tàn ảnh giữa không trung, lấy tốc độ mắt thường khó mà nhận ra được để chém về phía Hoàng Phủ Vân!  

 

 

Hoàng Phủ Vân thấy vậy, con ngươi hơi co lại.  

 

 

Một kiếm này, gã không đỡ được!  

 

 

Đúng lúc này, đại trưởng lão Lý Phúc của thương hội Bách Vân hiện đang ở Tông Sư hậu kỳ hừ lạnh một tiếng!  

 

 

Ông ta gần như đã thuấn di tới trước mặt Hoàng Phủ Vân, sau đó đưa hai tay mình ra!  

 

 

Năng lượng kinh khủng từ hai tay ông ta  tràn ra ngoài!  

 

 

“Đùng!”  

 

 

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…  “Bắc Huyền vương tới!”   Người của nhà họ Trần có ở đó cũng rất kích động, khóe mắt thậm chí còn chảy ra nước mắt sung sướng!    Bọn họ thật sự không ngờ, lúc mà nguy cấp nhất, Bắc Huyền vương lại xuất quan!    Cảm giác rơi vào đường cùng lại tìm được đường sống, quả thực quá sung sướng!    “Bắc Huyền vương Trần Bắc Huyền!”    AdvDiệp Thiên Tâm và người khác nhìn thấy lão già cũng cực kì khiếp sợ!    Ở giới võ đạo của Vân Xuyên, Trần Bắc Huyền là một truyền thuyết.    Có người nói khi Trần Bắc Huyền đã lên Tiên Thiên Cảnh tầng chín, đã có thể vượt cấp, đối đầu với võ đạo Tông Sư…    Ông ấy cực kì am hiểu kiếm đạo!    AdvMột kiếm có thể giết thần, cũng diệt được quỷ, chém yêu, phá vạn vật!    Người có tên, cây có bóng!    Bây giờ Trần Bắc Huyền chỉ cần đứng đó thôi cũng khiến tim bọn họ đập nhanh!    “Ông nội!”    Trần Y Thủy nhìn thấy Trần Bắc Huyền tới, lập tức khóc lóc nhào vào lòng ông ấy.    Trần Bắc Huyền nhìn cháu gái mình khóc tới mức vậy, gương mặt càng lạnh lùng hơn.    Khí tức của một võ đạo Tông Sư bao phủ khắp nơi, khiến mọi người đều nhanh chóng không hít thở nổi!    “Quả nhiên chú Bắc Huyền đã đột phá lên Tông Sư Cảnh, mới ra cửa!”    Trần Sơn kích động.    Trước kia chú Bắc Huyền ở Tiên Thiên Cảnh tầng chín đã có thể đánh bại võ đạo Tông Sư sơ kỳ!    Hiện tại chú Bắc Huyền đã đột phá lên Tông Sư Cảnh thì sẽ mạnh tới mức nào?    “Ông chính là Bắc Huyền vương Trần Bắc Huyền? Thoạt nhìn cũng không có gì lạ, là võ đạo Tông Sư sơ kỳ thôi…”    Lúc này, Hoàng Phủ Vân hơi hứng thú liếc nhìn Trần Bắc Huyền.    “Phải không?”    Trần Bắc Huyền không tỏ vẻ gì, đột nhiên quát lớn một tiếng:    “Kiếm tới!”    “Vù!”    Một thanh trường kiếm dài chừng ba thước ***** từ trong vỏ kiếm, bị Trần Bắc Huyền nắm vào tay, bổ thẳng xuống đầu Hoàng Phủ Vân.    “Vụt!”    Kiếm khí kinh khủng còn tạo ra tàn ảnh giữa không trung, lấy tốc độ mắt thường khó mà nhận ra được để chém về phía Hoàng Phủ Vân!    Hoàng Phủ Vân thấy vậy, con ngươi hơi co lại.    Một kiếm này, gã không đỡ được!    Đúng lúc này, đại trưởng lão Lý Phúc của thương hội Bách Vân hiện đang ở Tông Sư hậu kỳ hừ lạnh một tiếng!    Ông ta gần như đã thuấn di tới trước mặt Hoàng Phủ Vân, sau đó đưa hai tay mình ra!    Năng lượng kinh khủng từ hai tay ông ta  tràn ra ngoài!    “Đùng!”    Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Chương 464