Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…

Chương 505

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…  Chính là Tổ trưởng tổ ba của Bộ chấp pháp Tôn Trung và Phó bộ trưởng Bộ chấp pháp Lý Đại Long!   "Lâm Phong này đúng là lúc nào cũng làm tôi kinh ngạc! Hoàng Phủ Hằng dẫn mười ba cao thủ đi, vậy mà lại bị cậu ta một mình *****!"    Lý Đại Long tự lẩm bẩm.    Lúc này ngay cả người đã từng trải qua nhiều sóng gió như ông ta, cũng cảm thấy rất khó tin.    Nếu chuyện này là do một lão quái vật ẩn cư làm ra thì cũng có thể giải thích được.    AdvNhưng Lâm Phong chỉ là một thanh niên ba mươi tuổi...    Nhìn khắp nước Đại Hạ, những người trẻ tuổi có thể sánh ngang với Lâm Phong, e là chỉ khoảng hai mươi đến ba mươi người.    Đây là khái niệm gì?    Tức là, nếu Lâm Phong đồng ý tham gia dự án Người được chọn, thì có khả năng rất lớn sẽ trở thành Chân Long Chi Tử!    Adv"Mẹ kiếp! Lâm Phong này rốt cuộc là do ai dạy dỗ? Cậu ta có lai lịch gì? Sư phụ của cậu ta là ai? Thật sự làm tôi tò mò chết mất!"    Lý Đại Long đứng dậy, không nhịn được mà chửi ầm lên.    "Phó bộ trưởng, ông nói có phải cậu ta đoạt xá không?"    Lúc này, Tôn Trung đột nhiên nói.    Lý Đại Long nghe vậy thì đồng tử co lại, sau đó im lặng.    "Ông cũng biết, đạt đến cảnh giới Võ Hồn trở lên, dù thân thể mục nát thì thần hồn vẫn có thể mượn xác sống lại!"    "Mà Lâm Phong này đã mất tích mười năm, trong mười năm mà trở thành một nhân vật lợi hại như vậy là điều gần như không thể! Nhưng nếu cậu ta bị cường giả đoạt xá thì có thể giải thích được tất cả!"    Tôn Trung nói đến đây thì sắc mặt cũng trở nên ngưng trọng.    "Hơn nữa... Lâm Phong máu lạnh vô tình, giết người như ngóe, bất kể ai chọc đến cậu ta đều chỉ có đường chết! Điều này cũng phù hợp với tính cách của mấy lão quái vật sống dai!"    "Lời ông nói cũng có lý!"    Lý Đại Long suy tư một lát, sau đó lấy điện thoại gọi cho Tô Vũ Tình.    Ngay khi điện thoại được kết nối, ông ta liền nói:    "Vũ Tình, Hoàng Phủ Hằng đã chết, tổ thủ vệ lại cử người đi tìm Lâm Phong gây phiền phức!"    "Ngày mai cô hãy đi gặp Lâm Phong, đừng vội ra tay, hãy âm thầm quan sát! Tôi nghi ngờ Lâm Phong là mấy lão quái vật đoạt xá sống lại!"    ...    Vân Xuyên.    Trong một khách sạn năm sao, một người phụ nữ ***** đang ngâm mình trong bồn tắm hoa hồng.    Người phụ nữ có thân hình đầy đặn, làn da trắng nõn như sữa, mịn màng như nhung.    Lông mày lá liễu, mắt như nước hồ thu.    Mềm mại uyển chuyển, vừa thanh thuần yếu đuối lại vừa mang theo một chút quyến rũ yêu kiều.    Rõ ràng là mặt mộc, nhưng từng đường nét đều vô cùng hoàn hảo, như thể bước ra từ trong tranh vậy.    "Lão quái vật đoạt xá? Thật thú vị!"    Đôi mắt đẹp của Tô Vũ Tình sáng lên, lập tức cảm thấy hứng thú.    Cô ta dùng nhan sắc và mị thuật của mình đã chinh phục được rất nhiều đàn ông, nhưng lại chưa từng chinh phục được loại quái vật già này!    ...    Sáng sớm hôm sau.    Lâm Phong, Trần Y Nặc, Tiểu Luyến Luyến, một nhà ba người cùng nhau ăn sáng.    Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

 Chính là Tổ trưởng tổ ba của Bộ chấp pháp Tôn Trung và Phó bộ trưởng Bộ chấp pháp Lý Đại Long!  

 

"Lâm Phong này đúng là lúc nào cũng làm tôi kinh ngạc! Hoàng Phủ Hằng dẫn mười ba cao thủ đi, vậy mà lại bị cậu ta một mình *****!"  

 

 

Lý Đại Long tự lẩm bẩm.  

 

 

Lúc này ngay cả người đã từng trải qua nhiều sóng gió như ông ta, cũng cảm thấy rất khó tin.  

 

 

Nếu chuyện này là do một lão quái vật ẩn cư làm ra thì cũng có thể giải thích được.  

 

 

Adv

Nhưng Lâm Phong chỉ là một thanh niên ba mươi tuổi...  

 

 

Nhìn khắp nước Đại Hạ, những người trẻ tuổi có thể sánh ngang với Lâm Phong, e là chỉ khoảng hai mươi đến ba mươi người.  

 

 

Đây là khái niệm gì?  

 

 

Tức là, nếu Lâm Phong đồng ý tham gia dự án Người được chọn, thì có khả năng rất lớn sẽ trở thành Chân Long Chi Tử!  

 

 

Adv

"Mẹ kiếp! Lâm Phong này rốt cuộc là do ai dạy dỗ? Cậu ta có lai lịch gì? Sư phụ của cậu ta là ai? Thật sự làm tôi tò mò chết mất!"  

 

 

Lý Đại Long đứng dậy, không nhịn được mà chửi ầm lên.  

 

 

"Phó bộ trưởng, ông nói có phải cậu ta đoạt xá không?"  

 

 

Lúc này, Tôn Trung đột nhiên nói.  

 

 

Lý Đại Long nghe vậy thì đồng tử co lại, sau đó im lặng.  

 

 

"Ông cũng biết, đạt đến cảnh giới Võ Hồn trở lên, dù thân thể mục nát thì thần hồn vẫn có thể mượn xác sống lại!"  

 

 

"Mà Lâm Phong này đã mất tích mười năm, trong mười năm mà trở thành một nhân vật lợi hại như vậy là điều gần như không thể! Nhưng nếu cậu ta bị cường giả đoạt xá thì có thể giải thích được tất cả!"  

 

 

Tôn Trung nói đến đây thì sắc mặt cũng trở nên ngưng trọng.  

 

 

"Hơn nữa... Lâm Phong máu lạnh vô tình, giết người như ngóe, bất kể ai chọc đến cậu ta đều chỉ có đường chết! Điều này cũng phù hợp với tính cách của mấy lão quái vật sống dai!"  

 

 

"Lời ông nói cũng có lý!"  

 

 

Lý Đại Long suy tư một lát, sau đó lấy điện thoại gọi cho Tô Vũ Tình.  

 

 

Ngay khi điện thoại được kết nối, ông ta liền nói:  

 

 

"Vũ Tình, Hoàng Phủ Hằng đã chết, tổ thủ vệ lại cử người đi tìm Lâm Phong gây phiền phức!"  

 

 

"Ngày mai cô hãy đi gặp Lâm Phong, đừng vội ra tay, hãy âm thầm quan sát! Tôi nghi ngờ Lâm Phong là mấy lão quái vật đoạt xá sống lại!"  

 

 

...  

 

 

Vân Xuyên.  

 

 

Trong một khách sạn năm sao, một người phụ nữ ***** đang ngâm mình trong bồn tắm hoa hồng.  

 

 

Người phụ nữ có thân hình đầy đặn, làn da trắng nõn như sữa, mịn màng như nhung.  

 

 

Lông mày lá liễu, mắt như nước hồ thu.  

 

 

Mềm mại uyển chuyển, vừa thanh thuần yếu đuối lại vừa mang theo một chút quyến rũ yêu kiều.  

 

 

Rõ ràng là mặt mộc, nhưng từng đường nét đều vô cùng hoàn hảo, như thể bước ra từ trong tranh vậy.  

 

 

"Lão quái vật đoạt xá? Thật thú vị!"  

 

 

Đôi mắt đẹp của Tô Vũ Tình sáng lên, lập tức cảm thấy hứng thú.  

 

 

Cô ta dùng nhan sắc và mị thuật của mình đã chinh phục được rất nhiều đàn ông, nhưng lại chưa từng chinh phục được loại quái vật già này!  

 

 

...  

 

 

Sáng sớm hôm sau.  

 

 

Lâm Phong, Trần Y Nặc, Tiểu Luyến Luyến, một nhà ba người cùng nhau ăn sáng.  

 

 

Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…  Chính là Tổ trưởng tổ ba của Bộ chấp pháp Tôn Trung và Phó bộ trưởng Bộ chấp pháp Lý Đại Long!   "Lâm Phong này đúng là lúc nào cũng làm tôi kinh ngạc! Hoàng Phủ Hằng dẫn mười ba cao thủ đi, vậy mà lại bị cậu ta một mình *****!"    Lý Đại Long tự lẩm bẩm.    Lúc này ngay cả người đã từng trải qua nhiều sóng gió như ông ta, cũng cảm thấy rất khó tin.    Nếu chuyện này là do một lão quái vật ẩn cư làm ra thì cũng có thể giải thích được.    AdvNhưng Lâm Phong chỉ là một thanh niên ba mươi tuổi...    Nhìn khắp nước Đại Hạ, những người trẻ tuổi có thể sánh ngang với Lâm Phong, e là chỉ khoảng hai mươi đến ba mươi người.    Đây là khái niệm gì?    Tức là, nếu Lâm Phong đồng ý tham gia dự án Người được chọn, thì có khả năng rất lớn sẽ trở thành Chân Long Chi Tử!    Adv"Mẹ kiếp! Lâm Phong này rốt cuộc là do ai dạy dỗ? Cậu ta có lai lịch gì? Sư phụ của cậu ta là ai? Thật sự làm tôi tò mò chết mất!"    Lý Đại Long đứng dậy, không nhịn được mà chửi ầm lên.    "Phó bộ trưởng, ông nói có phải cậu ta đoạt xá không?"    Lúc này, Tôn Trung đột nhiên nói.    Lý Đại Long nghe vậy thì đồng tử co lại, sau đó im lặng.    "Ông cũng biết, đạt đến cảnh giới Võ Hồn trở lên, dù thân thể mục nát thì thần hồn vẫn có thể mượn xác sống lại!"    "Mà Lâm Phong này đã mất tích mười năm, trong mười năm mà trở thành một nhân vật lợi hại như vậy là điều gần như không thể! Nhưng nếu cậu ta bị cường giả đoạt xá thì có thể giải thích được tất cả!"    Tôn Trung nói đến đây thì sắc mặt cũng trở nên ngưng trọng.    "Hơn nữa... Lâm Phong máu lạnh vô tình, giết người như ngóe, bất kể ai chọc đến cậu ta đều chỉ có đường chết! Điều này cũng phù hợp với tính cách của mấy lão quái vật sống dai!"    "Lời ông nói cũng có lý!"    Lý Đại Long suy tư một lát, sau đó lấy điện thoại gọi cho Tô Vũ Tình.    Ngay khi điện thoại được kết nối, ông ta liền nói:    "Vũ Tình, Hoàng Phủ Hằng đã chết, tổ thủ vệ lại cử người đi tìm Lâm Phong gây phiền phức!"    "Ngày mai cô hãy đi gặp Lâm Phong, đừng vội ra tay, hãy âm thầm quan sát! Tôi nghi ngờ Lâm Phong là mấy lão quái vật đoạt xá sống lại!"    ...    Vân Xuyên.    Trong một khách sạn năm sao, một người phụ nữ ***** đang ngâm mình trong bồn tắm hoa hồng.    Người phụ nữ có thân hình đầy đặn, làn da trắng nõn như sữa, mịn màng như nhung.    Lông mày lá liễu, mắt như nước hồ thu.    Mềm mại uyển chuyển, vừa thanh thuần yếu đuối lại vừa mang theo một chút quyến rũ yêu kiều.    Rõ ràng là mặt mộc, nhưng từng đường nét đều vô cùng hoàn hảo, như thể bước ra từ trong tranh vậy.    "Lão quái vật đoạt xá? Thật thú vị!"    Đôi mắt đẹp của Tô Vũ Tình sáng lên, lập tức cảm thấy hứng thú.    Cô ta dùng nhan sắc và mị thuật của mình đã chinh phục được rất nhiều đàn ông, nhưng lại chưa từng chinh phục được loại quái vật già này!    ...    Sáng sớm hôm sau.    Lâm Phong, Trần Y Nặc, Tiểu Luyến Luyến, một nhà ba người cùng nhau ăn sáng.    Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Chương 505