Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…

Chương 506

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…  "Hihi... Mẹ ơi, con thắng rồi!"    Tiểu Luyến Luyến đặt bát xuống, vui vẻ nói.    "Con gái ngoan quá! Ăn xong thì con có thể đi tìm các bạn nhỏ chơi rồi!"    Trần Y Nặc xoa đầu con gái, dịu dàng nói.    "Ba, mẹ, con đi tìm Tiểu Kiệt chơi đây."    Tiểu Luyến Luyến vừa nói vừa nhảy nhót ra ngoài.    Nhà họ Trần lớn như vậy, đương nhiên cũng có không ít trẻ em nhỏ tuổi.    Hôm qua lúc ăn tối, Tiểu Luyến Luyến đã chơi rất thân với mấy đứa trẻ này, hôm nay còn hẹn nhau chơi trốn tìm.   Adv Lâm Phong nhìn con gái rời đi, có chút tò mò hỏi:    "Tiểu Kiệt là ai?"    "Là cháu trai của dì ruột em! Năm nay mới tám tuổi."    Trần Y Nặc vuốt tóc, nhẹ nhàng nói.    Lâm Phong gật đầu, sau đó do dự một lát, vẫn hỏi:    Adv"Tối qua, anh đối xử với mẹ em như vậy, em không giận sao?"    "Không có gì phải giận! Không chỉ có em, mà cả anh trai, em trai, em gái của em đều không có tình cảm gì với người phụ nữ đó. Chỉ là nể mặt cha em, mới diễn kịch thôi!"    Nói đến đây, Trần Y Nặc dừng lại một chút, rồi lại nói:    "Hơn nữa, em nghi ngờ cái chết của mẹ ruột em có liên quan đến Trương Diệu." "Sao em lại nói như vậy?"   Ánh mắt Lâm Phong hơi động.    Tối qua Trần Y Thủy cũng nhắc đến chuyện này với anh, nhưng vì sự tình đã xảy ra quá lâu, anh cũng không nghĩ nhiều.    "Lúc mẹ em mất, em đã mười một tuổi! Cho nên em còn nhớ khá rõ một số chuyện."    "Sức khỏe bà ấy vẫn luôn rất tốt, nhưng có một ngày đột nhiên bà ấy ngủ mãi không dậy! Bác sĩ đến khám thì nói là chết đột ngột... Cha em không tin, lại mời cả dược sư của Dược Vương cốc đến..."    "Cũng chính từ ngày đó, cha em quen biết Trương Diệu."    "Người phụ nữ này nhìn bề ngoài thì rất thẳng thắn, rất mạnh mẽ... Nhưng không hiểu sao, em lại cảm thấy bà ta rất âm hiểm! Cho nên em vẫn luôn có cảm giác, cái chết của mẹ chắc chắn có liên quan đến bà ta!"    Trần Y Nặc nói rất nhiều.    Lâm Phong nghe xong, lên tiếng hỏi: "Em đã nói chuyện này với ba em chưa?"    "Chưa! Ba em rất thích Trương Diệu, em nào dám nói chuyện này với ông ấy... Mãi đến sau này em lớn lên, lúc này nói cũng không còn ý nghĩa gì nữa!"    "Tính thời gian thì cũng đã hai mươi năm rồi! Cho dù năm đó có ai sử dụng âm mưu thủ đoạn gì thì bây giờ cũng không thể điều tra được nữa!"    Trần Y Nặc vẻ mặt phức tạp.    "Cũng chưa chắc, nếu như em muốn điều tra, anh có thể giúp em!"    Lâm Phong đáp.    "Giúp thế nào chứ? Em đoán là giờ đến cả xương cốt của mẹ em cũng không còn..."    "Chỉ cần tra xét hồn phách của Trương Diệu là được, đương nhiên, nếu em không muốn bà ta biến thành kẻ ngốc, anh còn có cách khác, chỉ là hơi phiền một chút thôi."    "Ơ!"    Trần Y Nặc nghe vậy thì sửng sốt, vừa định nói gì đó.    Nhưng ngay lúc này,    Trần Y Thủy cẩn thận đi tới, nói: "Chị, anh rể, có phải em đến không đúng lúc không?"    "Không, em đến đúng lúc lắm!"    Trần Y Nặc ra hiệu cho em gái đến cùng ăn sáng.    "Em vừa mới ăn xong, em đến để gọi anh rể! Ông nội Bắc Huyền muốn trò chuyện với anh rể."    Trần Y Thủy nói.    ...    Rất nhanh.    Lâm Phong đã đến căn phòng của Trần Bắc Huyền.    Nhìn thoáng qua.    Trần Bắc Huyền đang an tĩnh ngồi trên  ghế.    Ông ấy cầm thanh kiếm Long Vân, ánh mắt hơi động, không biết đang suy nghĩ gì, ngay cả khi Lâm Phong đi vào, ông ấy cũng không để ý.    "Khụ khụ...""Khụ khụ..."    Lâm Phong khẽ ho một tiếng, cắt đứt dòng suy nghĩ của Trần Bắc Huyền.    "Lâm Phong, cậu tới rồi! Ngồi xuống trước đi."    Trần Bắc Huyền hoàn hồn lại, cười nói.    Đối với người con rể mới của Trần gia này, trong lòng ông ấy rất hài lòng.    Trần Bắc Huyền đam mê kiếm đạo, cả đời không có con cái, chỉ có Trần Sơn là cháu trai, đáng tiếc là Trần Sơn quá đỗi tầm thường, nhà họ Trần trong tay ông ấy dần dần sa sút.  Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

 "Hihi... Mẹ ơi, con thắng rồi!"  

 

 

Tiểu Luyến Luyến đặt bát xuống, vui vẻ nói.  

 

 

"Con gái ngoan quá! Ăn xong thì con có thể đi tìm các bạn nhỏ chơi rồi!"  

 

 

Trần Y Nặc xoa đầu con gái, dịu dàng nói.  

 

 

"Ba, mẹ, con đi tìm Tiểu Kiệt chơi đây."  

 

 

Tiểu Luyến Luyến vừa nói vừa nhảy nhót ra ngoài.  

 

 

Nhà họ Trần lớn như vậy, đương nhiên cũng có không ít trẻ em nhỏ tuổi.  

 

 

Hôm qua lúc ăn tối, Tiểu Luyến Luyến đã chơi rất thân với mấy đứa trẻ này, hôm nay còn hẹn nhau chơi trốn tìm.  

 

Adv

 

Lâm Phong nhìn con gái rời đi, có chút tò mò hỏi:  

 

 

"Tiểu Kiệt là ai?"  

 

 

"Là cháu trai của dì ruột em! Năm nay mới tám tuổi."  

 

 

Trần Y Nặc vuốt tóc, nhẹ nhàng nói.  

 

 

Lâm Phong gật đầu, sau đó do dự một lát, vẫn hỏi:  

 

 

Adv

"Tối qua, anh đối xử với mẹ em như vậy, em không giận sao?"  

 

 

"Không có gì phải giận! Không chỉ có em, mà cả anh trai, em trai, em gái của em đều không có tình cảm gì với người phụ nữ đó. Chỉ là nể mặt cha em, mới diễn kịch thôi!"  

 

 

Nói đến đây, Trần Y Nặc dừng lại một chút, rồi lại nói:  

 

 

"Hơn nữa, em nghi ngờ cái chết của mẹ ruột em có liên quan đến Trương Diệu."

 

"Sao em lại nói như vậy?"  

 

Ánh mắt Lâm Phong hơi động.  

 

 

Tối qua Trần Y Thủy cũng nhắc đến chuyện này với anh, nhưng vì sự tình đã xảy ra quá lâu, anh cũng không nghĩ nhiều.  

 

 

"Lúc mẹ em mất, em đã mười một tuổi! Cho nên em còn nhớ khá rõ một số chuyện."  

 

 

"Sức khỏe bà ấy vẫn luôn rất tốt, nhưng có một ngày đột nhiên bà ấy ngủ mãi không dậy! Bác sĩ đến khám thì nói là chết đột ngột... Cha em không tin, lại mời cả dược sư của Dược Vương cốc đến..."  

 

 

"Cũng chính từ ngày đó, cha em quen biết Trương Diệu."  

 

 

"Người phụ nữ này nhìn bề ngoài thì rất thẳng thắn, rất mạnh mẽ... Nhưng không hiểu sao, em lại cảm thấy bà ta rất âm hiểm! Cho nên em vẫn luôn có cảm giác, cái chết của mẹ chắc chắn có liên quan đến bà ta!"  

 

 

Trần Y Nặc nói rất nhiều.  

 

 

Lâm Phong nghe xong, lên tiếng hỏi: "Em đã nói chuyện này với ba em chưa?"  

 

 

"Chưa! Ba em rất thích Trương Diệu, em nào dám nói chuyện này với ông ấy... Mãi đến sau này em lớn lên, lúc này nói cũng không còn ý nghĩa gì nữa!"  

 

 

"Tính thời gian thì cũng đã hai mươi năm rồi! Cho dù năm đó có ai sử dụng âm mưu thủ đoạn gì thì bây giờ cũng không thể điều tra được nữa!"  

 

 

Trần Y Nặc vẻ mặt phức tạp.  

 

 

"Cũng chưa chắc, nếu như em muốn điều tra, anh có thể giúp em!"  

 

 

Lâm Phong đáp.  

 

 

"Giúp thế nào chứ? Em đoán là giờ đến cả xương cốt của mẹ em cũng không còn..."  

 

 

"Chỉ cần tra xét hồn phách của Trương Diệu là được, đương nhiên, nếu em không muốn bà ta biến thành kẻ ngốc, anh còn có cách khác, chỉ là hơi phiền một chút thôi."  

 

 

"Ơ!"  

 

 

Trần Y Nặc nghe vậy thì sửng sốt, vừa định nói gì đó.  

 

 

Nhưng ngay lúc này,  

 

 

Trần Y Thủy cẩn thận đi tới, nói: "Chị, anh rể, có phải em đến không đúng lúc không?"  

 

 

"Không, em đến đúng lúc lắm!"  

 

 

Trần Y Nặc ra hiệu cho em gái đến cùng ăn sáng.  

 

 

"Em vừa mới ăn xong, em đến để gọi anh rể! Ông nội Bắc Huyền muốn trò chuyện với anh rể."  

 

 

Trần Y Thủy nói.  

 

 

...  

 

 

Rất nhanh.  

 

 

Lâm Phong đã đến căn phòng của Trần Bắc Huyền.  

 

 

Nhìn thoáng qua.  

 

 

Trần Bắc Huyền đang an tĩnh ngồi trên  ghế.  

 

 

Ông ấy cầm thanh kiếm Long Vân, ánh mắt hơi động, không biết đang suy nghĩ gì, ngay cả khi Lâm Phong đi vào, ông ấy cũng không để ý.  

 

 

"Khụ khụ...""Khụ khụ..."  

 

 

Lâm Phong khẽ ho một tiếng, cắt đứt dòng suy nghĩ của Trần Bắc Huyền.  

 

 

"Lâm Phong, cậu tới rồi! Ngồi xuống trước đi."  

 

 

Trần Bắc Huyền hoàn hồn lại, cười nói.  

 

 

Đối với người con rể mới của Trần gia này, trong lòng ông ấy rất hài lòng.  

 

 

Trần Bắc Huyền đam mê kiếm đạo, cả đời không có con cái, chỉ có Trần Sơn là cháu trai, đáng tiếc là Trần Sơn quá đỗi tầm thường, nhà họ Trần trong tay ông ấy dần dần sa sút.  

Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…  "Hihi... Mẹ ơi, con thắng rồi!"    Tiểu Luyến Luyến đặt bát xuống, vui vẻ nói.    "Con gái ngoan quá! Ăn xong thì con có thể đi tìm các bạn nhỏ chơi rồi!"    Trần Y Nặc xoa đầu con gái, dịu dàng nói.    "Ba, mẹ, con đi tìm Tiểu Kiệt chơi đây."    Tiểu Luyến Luyến vừa nói vừa nhảy nhót ra ngoài.    Nhà họ Trần lớn như vậy, đương nhiên cũng có không ít trẻ em nhỏ tuổi.    Hôm qua lúc ăn tối, Tiểu Luyến Luyến đã chơi rất thân với mấy đứa trẻ này, hôm nay còn hẹn nhau chơi trốn tìm.   Adv Lâm Phong nhìn con gái rời đi, có chút tò mò hỏi:    "Tiểu Kiệt là ai?"    "Là cháu trai của dì ruột em! Năm nay mới tám tuổi."    Trần Y Nặc vuốt tóc, nhẹ nhàng nói.    Lâm Phong gật đầu, sau đó do dự một lát, vẫn hỏi:    Adv"Tối qua, anh đối xử với mẹ em như vậy, em không giận sao?"    "Không có gì phải giận! Không chỉ có em, mà cả anh trai, em trai, em gái của em đều không có tình cảm gì với người phụ nữ đó. Chỉ là nể mặt cha em, mới diễn kịch thôi!"    Nói đến đây, Trần Y Nặc dừng lại một chút, rồi lại nói:    "Hơn nữa, em nghi ngờ cái chết của mẹ ruột em có liên quan đến Trương Diệu." "Sao em lại nói như vậy?"   Ánh mắt Lâm Phong hơi động.    Tối qua Trần Y Thủy cũng nhắc đến chuyện này với anh, nhưng vì sự tình đã xảy ra quá lâu, anh cũng không nghĩ nhiều.    "Lúc mẹ em mất, em đã mười một tuổi! Cho nên em còn nhớ khá rõ một số chuyện."    "Sức khỏe bà ấy vẫn luôn rất tốt, nhưng có một ngày đột nhiên bà ấy ngủ mãi không dậy! Bác sĩ đến khám thì nói là chết đột ngột... Cha em không tin, lại mời cả dược sư của Dược Vương cốc đến..."    "Cũng chính từ ngày đó, cha em quen biết Trương Diệu."    "Người phụ nữ này nhìn bề ngoài thì rất thẳng thắn, rất mạnh mẽ... Nhưng không hiểu sao, em lại cảm thấy bà ta rất âm hiểm! Cho nên em vẫn luôn có cảm giác, cái chết của mẹ chắc chắn có liên quan đến bà ta!"    Trần Y Nặc nói rất nhiều.    Lâm Phong nghe xong, lên tiếng hỏi: "Em đã nói chuyện này với ba em chưa?"    "Chưa! Ba em rất thích Trương Diệu, em nào dám nói chuyện này với ông ấy... Mãi đến sau này em lớn lên, lúc này nói cũng không còn ý nghĩa gì nữa!"    "Tính thời gian thì cũng đã hai mươi năm rồi! Cho dù năm đó có ai sử dụng âm mưu thủ đoạn gì thì bây giờ cũng không thể điều tra được nữa!"    Trần Y Nặc vẻ mặt phức tạp.    "Cũng chưa chắc, nếu như em muốn điều tra, anh có thể giúp em!"    Lâm Phong đáp.    "Giúp thế nào chứ? Em đoán là giờ đến cả xương cốt của mẹ em cũng không còn..."    "Chỉ cần tra xét hồn phách của Trương Diệu là được, đương nhiên, nếu em không muốn bà ta biến thành kẻ ngốc, anh còn có cách khác, chỉ là hơi phiền một chút thôi."    "Ơ!"    Trần Y Nặc nghe vậy thì sửng sốt, vừa định nói gì đó.    Nhưng ngay lúc này,    Trần Y Thủy cẩn thận đi tới, nói: "Chị, anh rể, có phải em đến không đúng lúc không?"    "Không, em đến đúng lúc lắm!"    Trần Y Nặc ra hiệu cho em gái đến cùng ăn sáng.    "Em vừa mới ăn xong, em đến để gọi anh rể! Ông nội Bắc Huyền muốn trò chuyện với anh rể."    Trần Y Thủy nói.    ...    Rất nhanh.    Lâm Phong đã đến căn phòng của Trần Bắc Huyền.    Nhìn thoáng qua.    Trần Bắc Huyền đang an tĩnh ngồi trên  ghế.    Ông ấy cầm thanh kiếm Long Vân, ánh mắt hơi động, không biết đang suy nghĩ gì, ngay cả khi Lâm Phong đi vào, ông ấy cũng không để ý.    "Khụ khụ...""Khụ khụ..."    Lâm Phong khẽ ho một tiếng, cắt đứt dòng suy nghĩ của Trần Bắc Huyền.    "Lâm Phong, cậu tới rồi! Ngồi xuống trước đi."    Trần Bắc Huyền hoàn hồn lại, cười nói.    Đối với người con rể mới của Trần gia này, trong lòng ông ấy rất hài lòng.    Trần Bắc Huyền đam mê kiếm đạo, cả đời không có con cái, chỉ có Trần Sơn là cháu trai, đáng tiếc là Trần Sơn quá đỗi tầm thường, nhà họ Trần trong tay ông ấy dần dần sa sút.  Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Chương 506