Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…
Chương 528
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Anh ta từng giấu thân phận, một mình rời núi. Một người một chiêu, quét sạch đám thanh niên tầm tuổi mình của các môn phái ở Thập Vạn Đại Sơn. Sau đó, dù là thế hệ trước cũng không có ai địch lại anh ta! Trong mắt rất nhiều võ giả Thập Vạn Đại Sơn, Phùng Mục Trần chính là vô địch! Có người nói anh ta là tiên giáng trần! AdvCó người nói anh ta là thánh nhân chuyển thế! Những chiến tích kinh khủng này cũng nhanh chóng được quốc gia để ý tới… Tương truyền, Bộ trưởng tổng bộ chấp pháp từng tự mình đến chào hỏi Thần Võ Môn. Trong lúc đó, không ai biết có chuyện gì xảy ra. AdvChỉ biết khi bộ trưởng rời khỏi đó, lập tức tuyên bố ra ngoài, Phùng Mục Trần sẽ là Chân Long Chi Tử đời tiếp theo! Phải biết rằng, mỗi đời Chân Long Chi Tử đều là căn cơ của Đại Hạ, là trụ cột vững vàng của Đại Hạ trước kẻ địch nước ngoài… Điều kiện duy nhất để trở thành Chân Long Chi Tử là phải tham gia kế hoạch tuyển chọn, trổ hết tài năng giữa vô số thiên tài trên toàn quốc. Nhưng Phùng Mục Trần không cần tham gia! Quốc gia vì anh ta mà phá lệ, nội bộ công nhận anh ta là Chân Long Chi Tử! Nghĩ tới đây, da đầu Hàn Phi tê rần. Chuyện quái gì thế này? Một nhân vật như Phùng Mục Trần sao lại tới Thanh Thành Kiếm Phái của bọn họ? Đúng lúc này, Đường Thiên Hàm cũng chú ý tới đám người Hàn Phi. Lão ta quay lại cung kính nói với Phùng Mục Trần một câu, sau đó đi tới chỗ Hàn Phi, liếc nhìn mọi người một cái. “Sao các người lại quay lại thế này? Môn chủ và Ngô Cuồng đâu? Sao không về cùng các người?” “Này…” Hàn Phi giả vờ bình tĩnh, nhưng trong đầu đang suy tính thật nhanh. Giờ nên trả lời thế nào? Nếu như nói lại chuyện vừa xảy ra ở nhà họ Trần, chắc chắn là sẽ đắc tội Lâm Phong! Nhưng nếu giấu diếm thì nghĩa là hoàn toàn đứng về phía Lâm Phong, sẽ không còn đường lui! Quan trọng là bây giờ còn chưa biết quan hệ giữa Đường Thiên Hàm và Phùng Mục Trần là như thế nào, vì sao Phùng Mục Trần lại tới Thanh Thành Kiếm Phái? “Hàn Phi, có việc thì nói, ấp a ấp úng cái gì?” Đường Thiên Hàm nhíu mày. Hàn Phi đang chuẩn bị nói thì đột nhiên, có một đệ tử lên tiếng: “Phó môn chủ, là thế này…” Đệ tử không hề do dự mà nói hết chuyện ở nhà họ Trần ra. “Đúng vậy! Phó môn chủ, chúng tôi suýt nữa đã chết ở bên đó!” “Phó môn chủ, Lâm Phong chó chết kia sắp tới rồi, ông nhất định phải nghĩ được kế sách đối phó!” “Lúc đó đánh nhau, Hàn trưởng lão vốn là cao thủ Võ Hồn Cảnh nhưng lại lùi ra sau chúng tôi, còn đi đầu hàng trước…” Những đệ tử khác đều phẫn nộ nói. Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Anh ta từng giấu thân phận, một mình rời núi.
Một người một chiêu, quét sạch đám thanh niên tầm tuổi mình của các môn phái ở Thập Vạn Đại Sơn.
Sau đó, dù là thế hệ trước cũng không có ai địch lại anh ta!
Trong mắt rất nhiều võ giả Thập Vạn Đại Sơn, Phùng Mục Trần chính là vô địch!
Có người nói anh ta là tiên giáng trần!
Adv
Có người nói anh ta là thánh nhân chuyển thế!
Những chiến tích kinh khủng này cũng nhanh chóng được quốc gia để ý tới…
Tương truyền, Bộ trưởng tổng bộ chấp pháp từng tự mình đến chào hỏi Thần Võ Môn.
Trong lúc đó, không ai biết có chuyện gì xảy ra.
Adv
Chỉ biết khi bộ trưởng rời khỏi đó, lập tức tuyên bố ra ngoài, Phùng Mục Trần sẽ là Chân Long Chi Tử đời tiếp theo!
Phải biết rằng, mỗi đời Chân Long Chi Tử đều là căn cơ của Đại Hạ, là trụ cột vững vàng của Đại Hạ trước kẻ địch nước ngoài…
Điều kiện duy nhất để trở thành Chân Long Chi Tử là phải tham gia kế hoạch tuyển chọn, trổ hết tài năng giữa vô số thiên tài trên toàn quốc.
Nhưng Phùng Mục Trần không cần tham gia!
Quốc gia vì anh ta mà phá lệ, nội bộ công nhận anh ta là Chân Long Chi Tử!
Nghĩ tới đây, da đầu Hàn Phi tê rần.
Chuyện quái gì thế này?
Một nhân vật như Phùng Mục Trần sao lại tới Thanh Thành Kiếm Phái của bọn họ?
Đúng lúc này, Đường Thiên Hàm cũng chú ý tới đám người Hàn Phi.
Lão ta quay lại cung kính nói với Phùng Mục Trần một câu, sau đó đi tới chỗ Hàn Phi, liếc nhìn mọi người một cái.
“Sao các người lại quay lại thế này? Môn chủ và Ngô Cuồng đâu? Sao không về cùng các người?”
“Này…”
Hàn Phi giả vờ bình tĩnh, nhưng trong đầu đang suy tính thật nhanh.
Giờ nên trả lời thế nào?
Nếu như nói lại chuyện vừa xảy ra ở nhà họ Trần, chắc chắn là sẽ đắc tội Lâm Phong!
Nhưng nếu giấu diếm thì nghĩa là hoàn toàn đứng về phía Lâm Phong, sẽ không còn đường lui!
Quan trọng là bây giờ còn chưa biết quan hệ giữa Đường Thiên Hàm và Phùng Mục Trần là như thế nào, vì sao Phùng Mục Trần lại tới Thanh Thành Kiếm Phái?
“Hàn Phi, có việc thì nói, ấp a ấp úng cái gì?”
Đường Thiên Hàm nhíu mày.
Hàn Phi đang chuẩn bị nói thì đột nhiên, có một đệ tử lên tiếng:
“Phó môn chủ, là thế này…”
Đệ tử không hề do dự mà nói hết chuyện ở nhà họ Trần ra.
“Đúng vậy! Phó môn chủ, chúng tôi suýt nữa đã chết ở bên đó!”
“Phó môn chủ, Lâm Phong chó chết kia sắp tới rồi, ông nhất định phải nghĩ được kế sách đối phó!”
“Lúc đó đánh nhau, Hàn trưởng lão vốn là cao thủ Võ Hồn Cảnh nhưng lại lùi ra sau chúng tôi, còn đi đầu hàng trước…”
Những đệ tử khác đều phẫn nộ nói.
Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Anh ta từng giấu thân phận, một mình rời núi. Một người một chiêu, quét sạch đám thanh niên tầm tuổi mình của các môn phái ở Thập Vạn Đại Sơn. Sau đó, dù là thế hệ trước cũng không có ai địch lại anh ta! Trong mắt rất nhiều võ giả Thập Vạn Đại Sơn, Phùng Mục Trần chính là vô địch! Có người nói anh ta là tiên giáng trần! AdvCó người nói anh ta là thánh nhân chuyển thế! Những chiến tích kinh khủng này cũng nhanh chóng được quốc gia để ý tới… Tương truyền, Bộ trưởng tổng bộ chấp pháp từng tự mình đến chào hỏi Thần Võ Môn. Trong lúc đó, không ai biết có chuyện gì xảy ra. AdvChỉ biết khi bộ trưởng rời khỏi đó, lập tức tuyên bố ra ngoài, Phùng Mục Trần sẽ là Chân Long Chi Tử đời tiếp theo! Phải biết rằng, mỗi đời Chân Long Chi Tử đều là căn cơ của Đại Hạ, là trụ cột vững vàng của Đại Hạ trước kẻ địch nước ngoài… Điều kiện duy nhất để trở thành Chân Long Chi Tử là phải tham gia kế hoạch tuyển chọn, trổ hết tài năng giữa vô số thiên tài trên toàn quốc. Nhưng Phùng Mục Trần không cần tham gia! Quốc gia vì anh ta mà phá lệ, nội bộ công nhận anh ta là Chân Long Chi Tử! Nghĩ tới đây, da đầu Hàn Phi tê rần. Chuyện quái gì thế này? Một nhân vật như Phùng Mục Trần sao lại tới Thanh Thành Kiếm Phái của bọn họ? Đúng lúc này, Đường Thiên Hàm cũng chú ý tới đám người Hàn Phi. Lão ta quay lại cung kính nói với Phùng Mục Trần một câu, sau đó đi tới chỗ Hàn Phi, liếc nhìn mọi người một cái. “Sao các người lại quay lại thế này? Môn chủ và Ngô Cuồng đâu? Sao không về cùng các người?” “Này…” Hàn Phi giả vờ bình tĩnh, nhưng trong đầu đang suy tính thật nhanh. Giờ nên trả lời thế nào? Nếu như nói lại chuyện vừa xảy ra ở nhà họ Trần, chắc chắn là sẽ đắc tội Lâm Phong! Nhưng nếu giấu diếm thì nghĩa là hoàn toàn đứng về phía Lâm Phong, sẽ không còn đường lui! Quan trọng là bây giờ còn chưa biết quan hệ giữa Đường Thiên Hàm và Phùng Mục Trần là như thế nào, vì sao Phùng Mục Trần lại tới Thanh Thành Kiếm Phái? “Hàn Phi, có việc thì nói, ấp a ấp úng cái gì?” Đường Thiên Hàm nhíu mày. Hàn Phi đang chuẩn bị nói thì đột nhiên, có một đệ tử lên tiếng: “Phó môn chủ, là thế này…” Đệ tử không hề do dự mà nói hết chuyện ở nhà họ Trần ra. “Đúng vậy! Phó môn chủ, chúng tôi suýt nữa đã chết ở bên đó!” “Phó môn chủ, Lâm Phong chó chết kia sắp tới rồi, ông nhất định phải nghĩ được kế sách đối phó!” “Lúc đó đánh nhau, Hàn trưởng lão vốn là cao thủ Võ Hồn Cảnh nhưng lại lùi ra sau chúng tôi, còn đi đầu hàng trước…” Những đệ tử khác đều phẫn nộ nói. Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!