Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…

Chương 529

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…   Nghe các đệ tử nói xong, Đường Thiên Hàm đột nhiên lạnh mặt, sát khí bùng lên, lạnh lùng nhìn chằm chằm Hàn Phi, nói:   “Hàn Phi, dám mơ ước vị trí Môn chủ, phản bội Thanh Thành Kiếm Phái?”    “Phó môn chủ, ông nghe tôi giải thích!”    Da đầu Hàn Phi tê rần.    Hắn không ngờ được, chuyện sẽ đi tới mức này!    Adv“Cậu không cần giải thích! Từ ban đầu tôi đã thấy người như cậu cực kì nguy hiểm, làm gì cũng núp sau để người khác lên trước! Không ngờ cảm giác của tôi lại đúng! Lòng mang dạ thú, nên giết!”    Giọng nói của Đường Thiên Hàm lạnh như băng.    Lão ta lập kiếm quyết, tấn công Hàn Phi.    “Vèo vèo!”   Adv Ba kiếm ảnh màu vàng kim lập tức xuất hiện quanh Đường Thiên Hàm, kiếm khí bén nhọn quét ra, khiến cây cối xung quanh điên cuồng lung lay, lúc nào cũng có thể gãy được!    “Vụt!”    Nhìn thấy vậy, Hàn Phi cũng không hề chần chừ, lập tức xuất kiếm nghênh địch.    Ở Thanh Thành Kiếm Phái nhiều năm, hắn hiểu rõ tính cách Đường Thiên Hàm!    Nếu Đường Thiên Hàm muốn giết người, hoàn toàn không nghe giải thích!    Lúc này, rõ ràng Đường Thiên Hàm đã có sát ý!    “Rầm!”    “Đùng!”    Nháy mắt, hai người va vào nhau!    Kiếm khí bốn phía, kiếm ảnh vù vù!    Dư âm bùng nổ ra khiến mọi thứ xung quanh gần như bị san phẳng!    Các đệ tử Thanh Thành Kiếm Phái có mặt ở đấy đều nhăn mặt lùi lại, tránh khỏi trận chiến.    Cách đó không xa, Phùng Mục Trần vẫn không nhúc nhích.    Dư âm kinh khủng lan tới trước mặt Phùng Mục Trần chừng một thước thì tiêu tán, không tạo thành thương tổn gì với anh ta.    Gương mặt tuấn tú của anh ta bình thản, yên lặng nhìn trận chiến trước mặt, ánh mắt như đang nhìn trẻ con trong nhà chơi đùa!    “Hàn Phi, hay lắm! Ở trong Thanh Thành Kiếm Phái lâu như vậy mà luôn che giấu thực lực! Với năng lực này của cậu, dù là Ngô Cuồng cũng không phải đối thủ của cậu đúng không?”    Đường Thiên Hàm nhìn Hàn Phi, lạnh lùng nói.    Vẻ mặt Hàn Phi không thay đổi.    Hắn là một người cẩn thận! Che giấu thực lực là để bảo vệ bản thân mà thôi!    Hắn thấy, chỉ có kẻ ngu mới để lộ hoàn toàn thực lực của mình cho người khác xem!    “Đường Thiên Hàm, ông mặc kệ tôi thì làm sao? Tôi không muốn đối địch với ông.” Hàn Phi đột nhiên nói.    “Thả cậu đi? Hàn Phi, cậu cho rằng mình giấu diếm thực lực là có thể ngăn cản tôi sao? Vô nghĩa, tôi cũng che giấu mình!”    Vẻ mặt Đường Thiên Hàm lạnh lẽo.    Lão ta đột nhiên ném trường kiếm trong tay lên trời, sau đó tay tạo kiếm quyết, cả người hóa thành một luồng sáng, dung nhập với trường kiếm trên không!    Lúc này, người kiếm hợp nhất, như một mặt trời chói chang, lơ lửng nơi chân trời, tỏa ra ánh sáng chói lóa, khiến mọi người đều không mở nổi mắt!    Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

 

 Nghe các đệ tử nói xong, Đường Thiên Hàm đột nhiên lạnh mặt, sát khí bùng lên, lạnh lùng nhìn chằm chằm Hàn Phi, nói:  

 

“Hàn Phi, dám mơ ước vị trí Môn chủ, phản bội Thanh Thành Kiếm Phái?”  

 

 

“Phó môn chủ, ông nghe tôi giải thích!”  

 

 

Da đầu Hàn Phi tê rần.  

 

 

Hắn không ngờ được, chuyện sẽ đi tới mức này!  

 

 

Adv

“Cậu không cần giải thích! Từ ban đầu tôi đã thấy người như cậu cực kì nguy hiểm, làm gì cũng núp sau để người khác lên trước! Không ngờ cảm giác của tôi lại đúng! Lòng mang dạ thú, nên giết!”  

 

 

Giọng nói của Đường Thiên Hàm lạnh như băng.  

 

 

Lão ta lập kiếm quyết, tấn công Hàn Phi.  

 

 

“Vèo vèo!”  

 

Adv

 

Ba kiếm ảnh màu vàng kim lập tức xuất hiện quanh Đường Thiên Hàm, kiếm khí bén nhọn quét ra, khiến cây cối xung quanh điên cuồng lung lay, lúc nào cũng có thể gãy được!  

 

 

“Vụt!”  

 

 

Nhìn thấy vậy, Hàn Phi cũng không hề chần chừ, lập tức xuất kiếm nghênh địch.  

 

 

Ở Thanh Thành Kiếm Phái nhiều năm, hắn hiểu rõ tính cách Đường Thiên Hàm!  

 

 

Nếu Đường Thiên Hàm muốn giết người, hoàn toàn không nghe giải thích!  

 

 

Lúc này, rõ ràng Đường Thiên Hàm đã có sát ý!  

 

 

“Rầm!”  

 

 

“Đùng!”  

 

 

Nháy mắt, hai người va vào nhau!  

 

 

Kiếm khí bốn phía, kiếm ảnh vù vù!  

 

 

Dư âm bùng nổ ra khiến mọi thứ xung quanh gần như bị san phẳng!  

 

 

Các đệ tử Thanh Thành Kiếm Phái có mặt ở đấy đều nhăn mặt lùi lại, tránh khỏi trận chiến.  

 

 

Cách đó không xa, Phùng Mục Trần vẫn không nhúc nhích.  

 

 

Dư âm kinh khủng lan tới trước mặt Phùng Mục Trần chừng một thước thì tiêu tán, không tạo thành thương tổn gì với anh ta.  

 

 

Gương mặt tuấn tú của anh ta bình thản, yên lặng nhìn trận chiến trước mặt, ánh mắt như đang nhìn trẻ con trong nhà chơi đùa!  

 

 

“Hàn Phi, hay lắm! Ở trong Thanh Thành Kiếm Phái lâu như vậy mà luôn che giấu thực lực! Với năng lực này của cậu, dù là Ngô Cuồng cũng không phải đối thủ của cậu đúng không?”  

 

 

Đường Thiên Hàm nhìn Hàn Phi, lạnh lùng nói.  

 

 

Vẻ mặt Hàn Phi không thay đổi.  

 

 

Hắn là một người cẩn thận! Che giấu thực lực là để bảo vệ bản thân mà thôi!  

 

 

Hắn thấy, chỉ có kẻ ngu mới để lộ hoàn toàn thực lực của mình cho người khác xem!  

 

 

“Đường Thiên Hàm, ông mặc kệ tôi thì làm sao? Tôi không muốn đối địch với ông.” Hàn Phi đột nhiên nói.  

 

 

“Thả cậu đi? Hàn Phi, cậu cho rằng mình giấu diếm thực lực là có thể ngăn cản tôi sao? Vô nghĩa, tôi cũng che giấu mình!”  

 

 

Vẻ mặt Đường Thiên Hàm lạnh lẽo.  

 

 

Lão ta đột nhiên ném trường kiếm trong tay lên trời, sau đó tay tạo kiếm quyết, cả người hóa thành một luồng sáng, dung nhập với trường kiếm trên không!  

 

 

Lúc này, người kiếm hợp nhất, như một mặt trời chói chang, lơ lửng nơi chân trời, tỏa ra ánh sáng chói lóa, khiến mọi người đều không mở nổi mắt!  

 

 

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…   Nghe các đệ tử nói xong, Đường Thiên Hàm đột nhiên lạnh mặt, sát khí bùng lên, lạnh lùng nhìn chằm chằm Hàn Phi, nói:   “Hàn Phi, dám mơ ước vị trí Môn chủ, phản bội Thanh Thành Kiếm Phái?”    “Phó môn chủ, ông nghe tôi giải thích!”    Da đầu Hàn Phi tê rần.    Hắn không ngờ được, chuyện sẽ đi tới mức này!    Adv“Cậu không cần giải thích! Từ ban đầu tôi đã thấy người như cậu cực kì nguy hiểm, làm gì cũng núp sau để người khác lên trước! Không ngờ cảm giác của tôi lại đúng! Lòng mang dạ thú, nên giết!”    Giọng nói của Đường Thiên Hàm lạnh như băng.    Lão ta lập kiếm quyết, tấn công Hàn Phi.    “Vèo vèo!”   Adv Ba kiếm ảnh màu vàng kim lập tức xuất hiện quanh Đường Thiên Hàm, kiếm khí bén nhọn quét ra, khiến cây cối xung quanh điên cuồng lung lay, lúc nào cũng có thể gãy được!    “Vụt!”    Nhìn thấy vậy, Hàn Phi cũng không hề chần chừ, lập tức xuất kiếm nghênh địch.    Ở Thanh Thành Kiếm Phái nhiều năm, hắn hiểu rõ tính cách Đường Thiên Hàm!    Nếu Đường Thiên Hàm muốn giết người, hoàn toàn không nghe giải thích!    Lúc này, rõ ràng Đường Thiên Hàm đã có sát ý!    “Rầm!”    “Đùng!”    Nháy mắt, hai người va vào nhau!    Kiếm khí bốn phía, kiếm ảnh vù vù!    Dư âm bùng nổ ra khiến mọi thứ xung quanh gần như bị san phẳng!    Các đệ tử Thanh Thành Kiếm Phái có mặt ở đấy đều nhăn mặt lùi lại, tránh khỏi trận chiến.    Cách đó không xa, Phùng Mục Trần vẫn không nhúc nhích.    Dư âm kinh khủng lan tới trước mặt Phùng Mục Trần chừng một thước thì tiêu tán, không tạo thành thương tổn gì với anh ta.    Gương mặt tuấn tú của anh ta bình thản, yên lặng nhìn trận chiến trước mặt, ánh mắt như đang nhìn trẻ con trong nhà chơi đùa!    “Hàn Phi, hay lắm! Ở trong Thanh Thành Kiếm Phái lâu như vậy mà luôn che giấu thực lực! Với năng lực này của cậu, dù là Ngô Cuồng cũng không phải đối thủ của cậu đúng không?”    Đường Thiên Hàm nhìn Hàn Phi, lạnh lùng nói.    Vẻ mặt Hàn Phi không thay đổi.    Hắn là một người cẩn thận! Che giấu thực lực là để bảo vệ bản thân mà thôi!    Hắn thấy, chỉ có kẻ ngu mới để lộ hoàn toàn thực lực của mình cho người khác xem!    “Đường Thiên Hàm, ông mặc kệ tôi thì làm sao? Tôi không muốn đối địch với ông.” Hàn Phi đột nhiên nói.    “Thả cậu đi? Hàn Phi, cậu cho rằng mình giấu diếm thực lực là có thể ngăn cản tôi sao? Vô nghĩa, tôi cũng che giấu mình!”    Vẻ mặt Đường Thiên Hàm lạnh lẽo.    Lão ta đột nhiên ném trường kiếm trong tay lên trời, sau đó tay tạo kiếm quyết, cả người hóa thành một luồng sáng, dung nhập với trường kiếm trên không!    Lúc này, người kiếm hợp nhất, như một mặt trời chói chang, lơ lửng nơi chân trời, tỏa ra ánh sáng chói lóa, khiến mọi người đều không mở nổi mắt!    Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Chương 529