Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…

Chương 547

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…  Nhìn thấy cảnh này, mọi người trong sân đều nuốt nước miếng, trong lòng thầm mắng một tiếng *****!   Nhưng bọn họ *****̃ng không có suy nghĩ nhiều!    Bởi vì người đàn ông kia hơn xa bọn họ về thực lực và cả thân phận, một cường giả như vậy chơi mấy con đàn bà thì có sao?    Tăng Tam Thủy cũng nhìn người đàn ông kia đầy e ngại.    Mặc dù lão ta không biết thân phận của người đó, nhưng chắc chắn thân phận của người đã vượt xa sự tưởng tượng của lão ta nên mới có thể khiến nhiều võ giả của các dòng tộc cung kính như vậy!    Adv"Diệp lão đệ, cậu báo cho ngài Lâm chưa?"    Tăng Tam Thủy hỏi nhỏ.    "Điện thoại tắt máy! Có lẽ bây giờ cậu ta không dùng điện thoại nên chưa nạp điện."    Diệp Thiên Tâm cười khổ một tiếng.   Adv Sau khi Diệp Thiên Tâm nói vậy, Mười cái võ giả Tiên Thiên Cảnh của bang Khẩu Kỹ nghe vậy, chợt tái mặt.    Mặc dù thực lực bọn họ không yếu, nhưng ở đây có ít nhất mười cường giả của các dòng tộc, nhất là người đàn ông áo xanh kia càng thâm sâu khó lường, chắc chắn bọn họ không phải là đối thủ!    Hi vọng duy nhất chính là báo cho Khẩu Kỹ Vương đến nhưng bây giờ Khẩu Kỹ Vương lại tắt máy?    "Tăng Tam Thủy, ông nghĩ không nói gì là thoát được sao?"    Lúc này, Đỗ Tử Đằng đi lên trước một bước, mắt ánh lên sát ý.    Tăng Tam Thủy thấy vậy thì giật mình, nói ngay:    "Tôi nói! Chuyện mộ tiên nhân tôi cũng không biết! Mấy người ép hỏi tôi, tôi cũng đâu nói láo cho mấy người được?"    "Bộp!"    Đỗ Tử Đằng vung tay về phía Tăng Tam Thủy.    Bây giờ lão ta đã là võ giả Tiên Thiên Cảnh tầng một, mà Tăng Tam Thủy mới Hậu Thiên Cảnh tầng năm, vốn dĩ không cản được, phải chịu một đòn trực diện!    Cảnh tượng bất ngờ này khiến đông đảo võ giả nhà họ Tăng cùng giận dữ, quát lớn:    "Đỗ Tử Đằng, ông có ý gì?"    "Ông dám đánh gia chủ của chúng tôi, ông muốn chết sao?"    "Ha ha. . . Tôi đánh đó, mấy người định làm gì?"    Đỗ Tử Đằng cười lạnh một tiếng, không sợ hãi chút nào.    Mắt thấy cuộc chiến hết sức căng thẳng, Tăng Tam Thủy lại bụm mặt, phun ra một ngụm khí bẩn, vội trấn an người của mình!    Lão ta biết bây giờ nếu đánh nhau, bọn họ sẽ thua rất thảm!    Mà đúng lúc này, Diệp Thiên Tâm bỗng vùng lên, đấm vào bụng Đỗ Tử Đằng, muốn báo thù cho anh em của mình!    "Thằng hề!"    Đỗ Tử Đằng chẳng thèm ngó tới, tùy ý bắt lấy nắm đấm của Diệp Thiên Tâm.    Đến cả Hậu Thiên Cảnh tầng năm như Tăng Tam Thủy cũng bị mình xoay như chong chóng, một Diệp Thiên Tâm mới Địa Cảnh đỉnh phong cũng đòi đánh lén mình?    Đúng là ngu ngốc!    "Răng rắc!"    Đỗ Tử Đằng nhẹ nhàng bóp đã khiến cổ tay Diệp Thiên Tâm gãy nát, lão ta đau đớn khôn cùng, không nhịn được mà hét lên một tiếng.    "Rầm!"    Đỗ Tử Đằng lại đá một đòn vào bụng Diệp Thiên Tâm, khiến lão ta văng ra ngoài cửa mấy chục mét, miệng phun máu tươi, rất lâu sau vẫn không thể đứng lên được.   Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

 Nhìn thấy cảnh này, mọi người trong sân đều nuốt nước miếng, trong lòng thầm mắng một tiếng *****!  

 

Nhưng bọn họ *****̃ng không có suy nghĩ nhiều!  

 

 

Bởi vì người đàn ông kia hơn xa bọn họ về thực lực và cả thân phận, một cường giả như vậy chơi mấy con đàn bà thì có sao?  

 

 

Tăng Tam Thủy cũng nhìn người đàn ông kia đầy e ngại.  

 

 

Mặc dù lão ta không biết thân phận của người đó, nhưng chắc chắn thân phận của người đã vượt xa sự tưởng tượng của lão ta nên mới có thể khiến nhiều võ giả của các dòng tộc cung kính như vậy!  

 

 

Adv

"Diệp lão đệ, cậu báo cho ngài Lâm chưa?"  

 

 

Tăng Tam Thủy hỏi nhỏ.  

 

 

"Điện thoại tắt máy! Có lẽ bây giờ cậu ta không dùng điện thoại nên chưa nạp điện."  

 

 

Diệp Thiên Tâm cười khổ một tiếng.  

 

Adv

 

Sau khi Diệp Thiên Tâm nói vậy, Mười cái võ giả Tiên Thiên Cảnh của bang Khẩu Kỹ nghe vậy, chợt tái mặt.  

 

 

Mặc dù thực lực bọn họ không yếu, nhưng ở đây có ít nhất mười cường giả của các dòng tộc, nhất là người đàn ông áo xanh kia càng thâm sâu khó lường, chắc chắn bọn họ không phải là đối thủ!  

 

 

Hi vọng duy nhất chính là báo cho Khẩu Kỹ Vương đến nhưng bây giờ Khẩu Kỹ Vương lại tắt máy?  

 

 

"Tăng Tam Thủy, ông nghĩ không nói gì là thoát được sao?"  

 

 

Lúc này, Đỗ Tử Đằng đi lên trước một bước, mắt ánh lên sát ý.  

 

 

Tăng Tam Thủy thấy vậy thì giật mình, nói ngay:  

 

 

"Tôi nói! Chuyện mộ tiên nhân tôi cũng không biết! Mấy người ép hỏi tôi, tôi cũng đâu nói láo cho mấy người được?"  

 

 

"Bộp!"  

 

 

Đỗ Tử Đằng vung tay về phía Tăng Tam Thủy.  

 

 

Bây giờ lão ta đã là võ giả Tiên Thiên Cảnh tầng một, mà Tăng Tam Thủy mới Hậu Thiên Cảnh tầng năm, vốn dĩ không cản được, phải chịu một đòn trực diện!  

 

 

Cảnh tượng bất ngờ này khiến đông đảo võ giả nhà họ Tăng cùng giận dữ, quát lớn:  

 

 

"Đỗ Tử Đằng, ông có ý gì?"  

 

 

"Ông dám đánh gia chủ của chúng tôi, ông muốn chết sao?"  

 

 

"Ha ha. . . Tôi đánh đó, mấy người định làm gì?"  

 

 

Đỗ Tử Đằng cười lạnh một tiếng, không sợ hãi chút nào.  

 

 

Mắt thấy cuộc chiến hết sức căng thẳng, Tăng Tam Thủy lại bụm mặt, phun ra một ngụm khí bẩn, vội trấn an người của mình!  

 

 

Lão ta biết bây giờ nếu đánh nhau, bọn họ sẽ thua rất thảm!  

 

 

Mà đúng lúc này, Diệp Thiên Tâm bỗng vùng lên, đấm vào bụng Đỗ Tử Đằng, muốn báo thù cho anh em của mình!  

 

 

"Thằng hề!"  

 

 

Đỗ Tử Đằng chẳng thèm ngó tới, tùy ý bắt lấy nắm đấm của Diệp Thiên Tâm.  

 

 

Đến cả Hậu Thiên Cảnh tầng năm như Tăng Tam Thủy cũng bị mình xoay như chong chóng, một Diệp Thiên Tâm mới Địa Cảnh đỉnh phong cũng đòi đánh lén mình?  

 

 

Đúng là ngu ngốc!  

 

 

"Răng rắc!"  

 

 

Đỗ Tử Đằng nhẹ nhàng bóp đã khiến cổ tay Diệp Thiên Tâm gãy nát, lão ta đau đớn khôn cùng, không nhịn được mà hét lên một tiếng.  

 

 

"Rầm!"  

 

 

Đỗ Tử Đằng lại đá một đòn vào bụng Diệp Thiên Tâm, khiến lão ta văng ra ngoài cửa mấy chục mét, miệng phun máu tươi, rất lâu sau vẫn không thể đứng lên được.  

 

Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…  Nhìn thấy cảnh này, mọi người trong sân đều nuốt nước miếng, trong lòng thầm mắng một tiếng *****!   Nhưng bọn họ *****̃ng không có suy nghĩ nhiều!    Bởi vì người đàn ông kia hơn xa bọn họ về thực lực và cả thân phận, một cường giả như vậy chơi mấy con đàn bà thì có sao?    Tăng Tam Thủy cũng nhìn người đàn ông kia đầy e ngại.    Mặc dù lão ta không biết thân phận của người đó, nhưng chắc chắn thân phận của người đã vượt xa sự tưởng tượng của lão ta nên mới có thể khiến nhiều võ giả của các dòng tộc cung kính như vậy!    Adv"Diệp lão đệ, cậu báo cho ngài Lâm chưa?"    Tăng Tam Thủy hỏi nhỏ.    "Điện thoại tắt máy! Có lẽ bây giờ cậu ta không dùng điện thoại nên chưa nạp điện."    Diệp Thiên Tâm cười khổ một tiếng.   Adv Sau khi Diệp Thiên Tâm nói vậy, Mười cái võ giả Tiên Thiên Cảnh của bang Khẩu Kỹ nghe vậy, chợt tái mặt.    Mặc dù thực lực bọn họ không yếu, nhưng ở đây có ít nhất mười cường giả của các dòng tộc, nhất là người đàn ông áo xanh kia càng thâm sâu khó lường, chắc chắn bọn họ không phải là đối thủ!    Hi vọng duy nhất chính là báo cho Khẩu Kỹ Vương đến nhưng bây giờ Khẩu Kỹ Vương lại tắt máy?    "Tăng Tam Thủy, ông nghĩ không nói gì là thoát được sao?"    Lúc này, Đỗ Tử Đằng đi lên trước một bước, mắt ánh lên sát ý.    Tăng Tam Thủy thấy vậy thì giật mình, nói ngay:    "Tôi nói! Chuyện mộ tiên nhân tôi cũng không biết! Mấy người ép hỏi tôi, tôi cũng đâu nói láo cho mấy người được?"    "Bộp!"    Đỗ Tử Đằng vung tay về phía Tăng Tam Thủy.    Bây giờ lão ta đã là võ giả Tiên Thiên Cảnh tầng một, mà Tăng Tam Thủy mới Hậu Thiên Cảnh tầng năm, vốn dĩ không cản được, phải chịu một đòn trực diện!    Cảnh tượng bất ngờ này khiến đông đảo võ giả nhà họ Tăng cùng giận dữ, quát lớn:    "Đỗ Tử Đằng, ông có ý gì?"    "Ông dám đánh gia chủ của chúng tôi, ông muốn chết sao?"    "Ha ha. . . Tôi đánh đó, mấy người định làm gì?"    Đỗ Tử Đằng cười lạnh một tiếng, không sợ hãi chút nào.    Mắt thấy cuộc chiến hết sức căng thẳng, Tăng Tam Thủy lại bụm mặt, phun ra một ngụm khí bẩn, vội trấn an người của mình!    Lão ta biết bây giờ nếu đánh nhau, bọn họ sẽ thua rất thảm!    Mà đúng lúc này, Diệp Thiên Tâm bỗng vùng lên, đấm vào bụng Đỗ Tử Đằng, muốn báo thù cho anh em của mình!    "Thằng hề!"    Đỗ Tử Đằng chẳng thèm ngó tới, tùy ý bắt lấy nắm đấm của Diệp Thiên Tâm.    Đến cả Hậu Thiên Cảnh tầng năm như Tăng Tam Thủy cũng bị mình xoay như chong chóng, một Diệp Thiên Tâm mới Địa Cảnh đỉnh phong cũng đòi đánh lén mình?    Đúng là ngu ngốc!    "Răng rắc!"    Đỗ Tử Đằng nhẹ nhàng bóp đã khiến cổ tay Diệp Thiên Tâm gãy nát, lão ta đau đớn khôn cùng, không nhịn được mà hét lên một tiếng.    "Rầm!"    Đỗ Tử Đằng lại đá một đòn vào bụng Diệp Thiên Tâm, khiến lão ta văng ra ngoài cửa mấy chục mét, miệng phun máu tươi, rất lâu sau vẫn không thể đứng lên được.   Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Chương 547