Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…

Chương 548

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Đám Thượng Quan Phi Hồng cũng rất khinh thường, liếc nhìn lão ta rồi dời mắt.   Mặc dù trong khoảng thời gian này, Diệp Thiên Tâm lấy danh Khẩu Kỹ Vương ra thị uy!    Nhưng trong mắt những dòng tộc võ đạo lâu năm như bọn họ, Diệp Thiên Tâm chỉ là một tên hề mà thôi!    Chỉ là một võ giả Địa Cảnh mà đòi làm loạn?    Nghĩ mình giỏi lắm rồi hay sao?    AdvLại còn Huyết Thủ Nhân Đồ?    Cũng chỉ có thể dọa con nít ở cái nơi nhỏ bé như Kim Lăng!    Khi nhìn thấy cảnh này, đám Tăng Tam Thủy hoàn toàn tuyệt vọng, bọn họ muốn đến đỡ Diệp Thiên Tâm dậy nhưng lại bị mấy người Đỗ Tử Đằng cản đường, bầu không khí trong sân u uất lên đến đỉnh điểm!    . . . .    AdvCùng lúc đó,    Lâm Phong chậm rãi đi tới nhà họ Tăng.    Anh nhìn Diệp Thiên Tâm nằm dưới đất, miệng phun máu tươi, trông rất thê thảm, lập tức rơi vào trầm tư.    Chuyện này không bình thường!    Một lần, hai lần trùng hợp thì chẳng nói, nhưng đây lại lần nào cũng vậy thì chắc chắn không được bình thường!    Chẳng lẽ Diệp Thiên Tâm là thể chất đặc thù kiểu làm bao cát cho người ta hả?    . . . . . "Đau!"   Diệp Thiên Tâm chỉ cảm thấy cổ tay mình đau nhức dữ dội, bụng cũng quặn lên từng cơn, như thể ngũ tạng lục phủ bị dịch chuyển!    Ngay lúc này, lão ta ngẩng đầu lên và nhìn thấy Lâm Phong.    Sắc mặt lão ta ban đầu hơi sững sờ, sau đó lộ ra một tia vui mừng khôn xiết!    Má ơi!    Là cậu Lâm!    Mỗi lần mình bị đánh, cậu Lâm luôn xuất hiện đúng lúc trước mặt mình, để cứu mình!    Lúc này, Diệp Thiên Tâm nghẹn ngào, suýt khóc.    Chỉ cảm thấy cậu Lâm quả thực là nam thần may mắn của mình, cứu mình khỏi nơi nước sôi lửa bỏng!    "Cậu Lâm... cậu lại đến rồi!!"    Diệp Thiên Tâm nghẹn ngào.    Lâm Phong khẽ nhếch mép, luôn cảm thấy chữ "lại" này nghe rất kỳ quái!    Tuy nhiên, anh cũng không nói gì, mà chỉ nhấc Diệp Thiên Tâm lên khỏi mặt đất.    Kiểm tra sơ bộ, phát hiện xương cổ tay của Diệp Thiên Tâm chỉ bị gãy, không bị dập nát, vì vậy anh thuận tay truyền một luồng linh khí, nối lại xương gãy của Diệp Thiên Tâm!    "Cậu Lâm, cậu thật lợi hại!"    Diệp Thiên Tâm nhìn cổ tay đã hồi phục, không khỏi liên tục thán phục.    Lâm Phong liếc nhìn đại sảnh nghị sự cách đó vài chục mét.    Lúc này, trong đại sảnh nghị sự, một đám người chen chúc nhau, đang căng thẳng bàn luận, không hề phát hiện ra sự xuất hiện của mình!    "Chuyện gì xảy ra vậy?"    Lâm Phong hỏi.    Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Đám Thượng Quan Phi Hồng cũng rất khinh thường, liếc nhìn lão ta rồi dời mắt.  

 

Mặc dù trong khoảng thời gian này, Diệp Thiên Tâm lấy danh Khẩu Kỹ Vương ra thị uy!  

 

 

Nhưng trong mắt những dòng tộc võ đạo lâu năm như bọn họ, Diệp Thiên Tâm chỉ là một tên hề mà thôi!  

 

 

Chỉ là một võ giả Địa Cảnh mà đòi làm loạn?  

 

 

Nghĩ mình giỏi lắm rồi hay sao?  

 

 

Adv

Lại còn Huyết Thủ Nhân Đồ?  

 

 

Cũng chỉ có thể dọa con nít ở cái nơi nhỏ bé như Kim Lăng!  

 

 

Khi nhìn thấy cảnh này, đám Tăng Tam Thủy hoàn toàn tuyệt vọng, bọn họ muốn đến đỡ Diệp Thiên Tâm dậy nhưng lại bị mấy người Đỗ Tử Đằng cản đường, bầu không khí trong sân u uất lên đến đỉnh điểm!  

 

 

. . . .  

 

 

Adv

Cùng lúc đó,  

 

 

Lâm Phong chậm rãi đi tới nhà họ Tăng.  

 

 

Anh nhìn Diệp Thiên Tâm nằm dưới đất, miệng phun máu tươi, trông rất thê thảm, lập tức rơi vào trầm tư.  

 

 

Chuyện này không bình thường!  

 

 

Một lần, hai lần trùng hợp thì chẳng nói, nhưng đây lại lần nào cũng vậy thì chắc chắn không được bình thường!  

 

 

Chẳng lẽ Diệp Thiên Tâm là thể chất đặc thù kiểu làm bao cát cho người ta hả?  

 

 

. . . . .

 

"Đau!"  

 

Diệp Thiên Tâm chỉ cảm thấy cổ tay mình đau nhức dữ dội, bụng cũng quặn lên từng cơn, như thể ngũ tạng lục phủ bị dịch chuyển!  

 

 

Ngay lúc này, lão ta ngẩng đầu lên và nhìn thấy Lâm Phong.  

 

 

Sắc mặt lão ta ban đầu hơi sững sờ, sau đó lộ ra một tia vui mừng khôn xiết!  

 

 

Má ơi!  

 

 

Là cậu Lâm!  

 

 

Mỗi lần mình bị đánh, cậu Lâm luôn xuất hiện đúng lúc trước mặt mình, để cứu mình!  

 

 

Lúc này, Diệp Thiên Tâm nghẹn ngào, suýt khóc.  

 

 

Chỉ cảm thấy cậu Lâm quả thực là nam thần may mắn của mình, cứu mình khỏi nơi nước sôi lửa bỏng!  

 

 

"Cậu Lâm... cậu lại đến rồi!!"  

 

 

Diệp Thiên Tâm nghẹn ngào.  

 

 

Lâm Phong khẽ nhếch mép, luôn cảm thấy chữ "lại" này nghe rất kỳ quái!  

 

 

Tuy nhiên, anh cũng không nói gì, mà chỉ nhấc Diệp Thiên Tâm lên khỏi mặt đất.  

 

 

Kiểm tra sơ bộ, phát hiện xương cổ tay của Diệp Thiên Tâm chỉ bị gãy, không bị dập nát, vì vậy anh thuận tay truyền một luồng linh khí, nối lại xương gãy của Diệp Thiên Tâm!  

 

 

"Cậu Lâm, cậu thật lợi hại!"  

 

 

Diệp Thiên Tâm nhìn cổ tay đã hồi phục, không khỏi liên tục thán phục.  

 

 

Lâm Phong liếc nhìn đại sảnh nghị sự cách đó vài chục mét.  

 

 

Lúc này, trong đại sảnh nghị sự, một đám người chen chúc nhau, đang căng thẳng bàn luận, không hề phát hiện ra sự xuất hiện của mình!  

 

 

"Chuyện gì xảy ra vậy?"  

 

 

Lâm Phong hỏi.  

 

 

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Đám Thượng Quan Phi Hồng cũng rất khinh thường, liếc nhìn lão ta rồi dời mắt.   Mặc dù trong khoảng thời gian này, Diệp Thiên Tâm lấy danh Khẩu Kỹ Vương ra thị uy!    Nhưng trong mắt những dòng tộc võ đạo lâu năm như bọn họ, Diệp Thiên Tâm chỉ là một tên hề mà thôi!    Chỉ là một võ giả Địa Cảnh mà đòi làm loạn?    Nghĩ mình giỏi lắm rồi hay sao?    AdvLại còn Huyết Thủ Nhân Đồ?    Cũng chỉ có thể dọa con nít ở cái nơi nhỏ bé như Kim Lăng!    Khi nhìn thấy cảnh này, đám Tăng Tam Thủy hoàn toàn tuyệt vọng, bọn họ muốn đến đỡ Diệp Thiên Tâm dậy nhưng lại bị mấy người Đỗ Tử Đằng cản đường, bầu không khí trong sân u uất lên đến đỉnh điểm!    . . . .    AdvCùng lúc đó,    Lâm Phong chậm rãi đi tới nhà họ Tăng.    Anh nhìn Diệp Thiên Tâm nằm dưới đất, miệng phun máu tươi, trông rất thê thảm, lập tức rơi vào trầm tư.    Chuyện này không bình thường!    Một lần, hai lần trùng hợp thì chẳng nói, nhưng đây lại lần nào cũng vậy thì chắc chắn không được bình thường!    Chẳng lẽ Diệp Thiên Tâm là thể chất đặc thù kiểu làm bao cát cho người ta hả?    . . . . . "Đau!"   Diệp Thiên Tâm chỉ cảm thấy cổ tay mình đau nhức dữ dội, bụng cũng quặn lên từng cơn, như thể ngũ tạng lục phủ bị dịch chuyển!    Ngay lúc này, lão ta ngẩng đầu lên và nhìn thấy Lâm Phong.    Sắc mặt lão ta ban đầu hơi sững sờ, sau đó lộ ra một tia vui mừng khôn xiết!    Má ơi!    Là cậu Lâm!    Mỗi lần mình bị đánh, cậu Lâm luôn xuất hiện đúng lúc trước mặt mình, để cứu mình!    Lúc này, Diệp Thiên Tâm nghẹn ngào, suýt khóc.    Chỉ cảm thấy cậu Lâm quả thực là nam thần may mắn của mình, cứu mình khỏi nơi nước sôi lửa bỏng!    "Cậu Lâm... cậu lại đến rồi!!"    Diệp Thiên Tâm nghẹn ngào.    Lâm Phong khẽ nhếch mép, luôn cảm thấy chữ "lại" này nghe rất kỳ quái!    Tuy nhiên, anh cũng không nói gì, mà chỉ nhấc Diệp Thiên Tâm lên khỏi mặt đất.    Kiểm tra sơ bộ, phát hiện xương cổ tay của Diệp Thiên Tâm chỉ bị gãy, không bị dập nát, vì vậy anh thuận tay truyền một luồng linh khí, nối lại xương gãy của Diệp Thiên Tâm!    "Cậu Lâm, cậu thật lợi hại!"    Diệp Thiên Tâm nhìn cổ tay đã hồi phục, không khỏi liên tục thán phục.    Lâm Phong liếc nhìn đại sảnh nghị sự cách đó vài chục mét.    Lúc này, trong đại sảnh nghị sự, một đám người chen chúc nhau, đang căng thẳng bàn luận, không hề phát hiện ra sự xuất hiện của mình!    "Chuyện gì xảy ra vậy?"    Lâm Phong hỏi.    Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Chương 548