Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…
Chương 549
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Suy nghĩ kỹ một lúc, anh mới nhớ ra hai người này là ai! Lúc trước, khi anh lần đầu tiên đến Thập Vạn Đại Sơn ở Vân Xuyên, anh đã phát hiện ra một con yêu thú Kim Đan kỳ, lúc đó Đỗ Tử Đằng và Thượng Quan Phi Hồng cùng những người khác đang vây công con yêu thú này! Vì hai người này quá mức ngông cuồng, nên anh đã ra tay giáo huấn hai người, đồng thời yêu cầu hai người trong vòng ba ngày mỗi người nộp một trăm viên linh thạch làm tiền chuộc mạng! Sau đó anh trở về Kim Lăng, gặp phải rất nhiều chuyện, nên nhất thời quên mất chuyện này! "Chẳng phải tôi đã viết một đạo pháp chỉ cho Tăng Tam Thủy sao?" AdvLâm Phong nói. "Cái này..." Diệp Thiên Tâm lộ ra vẻ mặt do dự. Lão ta không dám nói đạo pháp đó đã bị bọn họ sử dụng để làm trò khi thành lập bang Khẩu Kỹ! AdvLão ta có thể khẳng định chỉ cần mình nói vậy, tuyệt đối sẽ bị cậu Lâm đánh cho một trận tơi bời! "Có phải lại dùng để làm trò rồi không?" Lâm Phong cười lạnh một tiếng. Con người Diệp Thiên Tâm này, hiện tại anh đã nhìn thấu, đối phương vừa nhếch mông lên, anh đã biết đối phương muốn đánh rắm gì rồi! "Cậu Lâm thật thông minh! Ngay cả chuyện này cậu cũng đoán được!" Diệp Thiên Tâm cười gượng gạo. "Ông thực sự là đồ ngu!!!" Lâm Phong cố nén sự bực bội muốn tát chết Diệp Thiên Tâm, sau đó bước nhanh về phía đại sảnh nghị sự! Diệp Thiên Tâm thấy vậy trong lòng thở phào nhẹ nhõm, sau đó cũng ưỡn ngực, bước những bước chân ngạo nghễ, không coi ai ra gì theo sau! .... Lúc này. Trong đại sảnh nghị sự của nhà họ Tăng, "Tăng Tam Thủy, nếu ông không biết điều, vậy đừng trách bọn này tàn nhẫn!" Đỗ Tử Đằng, Thượng Quan Phi Hồng và những cường giả khác của gia tộc không nhịn được nữa, chuẩn bị mạnh mẽ ra tay! Tăng Tam Thủy và những người khác thấy vậy, trong lòng đều chùng xuống, sinh ra một tia tuyệt vọng! Nhưng ngay lúc này. Một giọng nói nhàn nhạt vang lên trong sảnh. "Ai đánh Diệp Thiên Tâm?" Mọi người nghe vậy lập tức quay đầu nhìn lại. Khi phát hiện Lâm Phong và Diệp Thiên Tâm cùng đi vào, vẻ mặt tuyệt vọng của Tăng Tam Thủy lập tức phấn chấn lên, lập tức kích động nói: “Cậu Lâm! Cậu đến rồi!" "Chào mừng Khẩu Kỹ Vương!" "Chào mừng Khẩu Kỹ Vương!" Đám võ giả của bang Khẩu Kỹ cũng phấn khích lên tiếng! Đỗ Tử Đằng và Thượng Quan Phi Hồng liếc nhìn Lâm Phong, rồi lại nhìn nhau, trong mắt cả hai hiện lên một tia khó hiểu. Ký ức của hai người không hẹn mà cùng quay trở lại đêm hôm đó! Đêm đó trăng đen gió cao. Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Suy nghĩ kỹ một lúc, anh mới nhớ ra hai người này là ai!
Lúc trước, khi anh lần đầu tiên đến Thập Vạn Đại Sơn ở Vân Xuyên, anh đã phát hiện ra một con yêu thú Kim Đan kỳ, lúc đó Đỗ Tử Đằng và Thượng Quan Phi Hồng cùng những người khác đang vây công con yêu thú này!
Vì hai người này quá mức ngông cuồng, nên anh đã ra tay giáo huấn hai người, đồng thời yêu cầu hai người trong vòng ba ngày mỗi người nộp một trăm viên linh thạch làm tiền chuộc mạng!
Sau đó anh trở về Kim Lăng, gặp phải rất nhiều chuyện, nên nhất thời quên mất chuyện này!
"Chẳng phải tôi đã viết một đạo pháp chỉ cho Tăng Tam Thủy sao?"
Adv
Lâm Phong nói.
"Cái này..."
Diệp Thiên Tâm lộ ra vẻ mặt do dự.
Lão ta không dám nói đạo pháp đó đã bị bọn họ sử dụng để làm trò khi thành lập bang Khẩu Kỹ!
Adv
Lão ta có thể khẳng định chỉ cần mình nói vậy, tuyệt đối sẽ bị cậu Lâm đánh cho một trận tơi bời!
"Có phải lại dùng để làm trò rồi không?"
Lâm Phong cười lạnh một tiếng.
Con người Diệp Thiên Tâm này, hiện tại anh đã nhìn thấu, đối phương vừa nhếch mông lên, anh đã biết đối phương muốn đánh rắm gì rồi!
"Cậu Lâm thật thông minh! Ngay cả chuyện này cậu cũng đoán được!"
Diệp Thiên Tâm cười gượng gạo.
"Ông thực sự là đồ ngu!!!"
Lâm Phong cố nén sự bực bội muốn tát chết Diệp Thiên Tâm, sau đó bước nhanh về phía đại sảnh nghị sự!
Diệp Thiên Tâm thấy vậy trong lòng thở phào nhẹ nhõm, sau đó cũng ưỡn ngực, bước những bước chân ngạo nghễ, không coi ai ra gì theo sau!
....
Lúc này.
Trong đại sảnh nghị sự của nhà họ Tăng,
"Tăng Tam Thủy, nếu ông không biết điều, vậy đừng trách bọn này tàn nhẫn!"
Đỗ Tử Đằng, Thượng Quan Phi Hồng và những cường giả khác của gia tộc không nhịn được nữa, chuẩn bị mạnh mẽ ra tay!
Tăng Tam Thủy và những người khác thấy vậy, trong lòng đều chùng xuống, sinh ra một tia tuyệt vọng!
Nhưng ngay lúc này.
Một giọng nói nhàn nhạt vang lên trong sảnh.
"Ai đánh Diệp Thiên Tâm?"
Mọi người nghe vậy lập tức quay đầu nhìn lại.
Khi phát hiện Lâm Phong và Diệp Thiên Tâm cùng đi vào, vẻ mặt tuyệt vọng của Tăng Tam Thủy lập tức phấn chấn lên, lập tức kích động nói:
“Cậu Lâm! Cậu đến rồi!"
"Chào mừng Khẩu Kỹ Vương!"
"Chào mừng Khẩu Kỹ Vương!"
Đám võ giả của bang Khẩu Kỹ cũng phấn khích lên tiếng!
Đỗ Tử Đằng và Thượng Quan Phi Hồng liếc nhìn Lâm Phong, rồi lại nhìn nhau, trong mắt cả hai hiện lên một tia khó hiểu.
Ký ức của hai người không hẹn mà cùng quay trở lại đêm hôm đó!
Đêm đó trăng đen gió cao.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Suy nghĩ kỹ một lúc, anh mới nhớ ra hai người này là ai! Lúc trước, khi anh lần đầu tiên đến Thập Vạn Đại Sơn ở Vân Xuyên, anh đã phát hiện ra một con yêu thú Kim Đan kỳ, lúc đó Đỗ Tử Đằng và Thượng Quan Phi Hồng cùng những người khác đang vây công con yêu thú này! Vì hai người này quá mức ngông cuồng, nên anh đã ra tay giáo huấn hai người, đồng thời yêu cầu hai người trong vòng ba ngày mỗi người nộp một trăm viên linh thạch làm tiền chuộc mạng! Sau đó anh trở về Kim Lăng, gặp phải rất nhiều chuyện, nên nhất thời quên mất chuyện này! "Chẳng phải tôi đã viết một đạo pháp chỉ cho Tăng Tam Thủy sao?" AdvLâm Phong nói. "Cái này..." Diệp Thiên Tâm lộ ra vẻ mặt do dự. Lão ta không dám nói đạo pháp đó đã bị bọn họ sử dụng để làm trò khi thành lập bang Khẩu Kỹ! AdvLão ta có thể khẳng định chỉ cần mình nói vậy, tuyệt đối sẽ bị cậu Lâm đánh cho một trận tơi bời! "Có phải lại dùng để làm trò rồi không?" Lâm Phong cười lạnh một tiếng. Con người Diệp Thiên Tâm này, hiện tại anh đã nhìn thấu, đối phương vừa nhếch mông lên, anh đã biết đối phương muốn đánh rắm gì rồi! "Cậu Lâm thật thông minh! Ngay cả chuyện này cậu cũng đoán được!" Diệp Thiên Tâm cười gượng gạo. "Ông thực sự là đồ ngu!!!" Lâm Phong cố nén sự bực bội muốn tát chết Diệp Thiên Tâm, sau đó bước nhanh về phía đại sảnh nghị sự! Diệp Thiên Tâm thấy vậy trong lòng thở phào nhẹ nhõm, sau đó cũng ưỡn ngực, bước những bước chân ngạo nghễ, không coi ai ra gì theo sau! .... Lúc này. Trong đại sảnh nghị sự của nhà họ Tăng, "Tăng Tam Thủy, nếu ông không biết điều, vậy đừng trách bọn này tàn nhẫn!" Đỗ Tử Đằng, Thượng Quan Phi Hồng và những cường giả khác của gia tộc không nhịn được nữa, chuẩn bị mạnh mẽ ra tay! Tăng Tam Thủy và những người khác thấy vậy, trong lòng đều chùng xuống, sinh ra một tia tuyệt vọng! Nhưng ngay lúc này. Một giọng nói nhàn nhạt vang lên trong sảnh. "Ai đánh Diệp Thiên Tâm?" Mọi người nghe vậy lập tức quay đầu nhìn lại. Khi phát hiện Lâm Phong và Diệp Thiên Tâm cùng đi vào, vẻ mặt tuyệt vọng của Tăng Tam Thủy lập tức phấn chấn lên, lập tức kích động nói: “Cậu Lâm! Cậu đến rồi!" "Chào mừng Khẩu Kỹ Vương!" "Chào mừng Khẩu Kỹ Vương!" Đám võ giả của bang Khẩu Kỹ cũng phấn khích lên tiếng! Đỗ Tử Đằng và Thượng Quan Phi Hồng liếc nhìn Lâm Phong, rồi lại nhìn nhau, trong mắt cả hai hiện lên một tia khó hiểu. Ký ức của hai người không hẹn mà cùng quay trở lại đêm hôm đó! Đêm đó trăng đen gió cao. Bạn đang đọc truyện mới tại truyen.A-z-z. vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z_z để đọc nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!