Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…
Chương 561
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Người ta đều nói võ giả hơn hẳn người thường, giơ tay là có thể nứt trời, nhưng đứng trước tình huống này, võ giả nào có thể ngăn cản được? Chỉ cần ***** vài quả đạn pháo có lượng nổ lớn, cũng đủ để san phẳng khu vực này của họ thành trăm lần, dù là thứ thô ráp hay cứng rắn đến mấy cũng sẽ hóa thành tro bụi! Miễn là sinh vật gốc cacbon, thì chắc chắn không thể chống đỡ nổi! Huống chi ở phía trước của đội quân đó. Còn có ba bóng người đáng sợ! Mỗi bóng người đều mặc quân phục, dáng người ai nấy đều thẳng tắp thon dài, chỉ cần nhảy nhẹ một cái là đã phi lên được hàng trăm, hàng nghìn mét, bộc phát ra sức mạnh khó có thể diễn tả thành lời! Adv Ba người này chính là Chiến Thần của quân đội! Là những người xuất sắc nhất trong mỗi doanh trại, được chọn ra trong số hàng triệu người, là sự tồn tại như kim chỉ nam của nước Đại Hạ! "Quả... Quả nhiên là tới rồi!" Triệu Vô Cực thấy cảnh này, sắc mặt đột nhiên trở nên xám xịt! Adv Mười vạn binh lính với súng đạn đầy đủ! Mười ba máy ***** diệt-25, hơn hai mươi xe bọc thép hạng nặng tn735z, còn có bảy xe vận chuyển đạn pháo công binh khổng lồ... Ba người đứng đầu. Chính là Chiến Thần trong quân khu phía Đông!!! Mà trong quân khu có thể được đánh giá là Chiến Thần thì chắc chắn là người kiệt xuất, là người đứng đầu trong số hàng vạn người! Hạ Vân Đinh, gã ta muốn làm gì? Gã ta điên rồi sao? Thật sự lại sắp xếp một đội hình lớn như vậy ở trong nước sao? Một đội hình đáng sợ như vậy có thể dễ dàng tiêu diệt một quốc gia nhỏ ở nước ngoài rồi đấy?! Mà điều này. Chỉ để đối phó với một mình Lâm Phong thôi sao! "Rắc rắc rắc~" Diệp Thiên Tâm đứng sau lưng Lâm Phong, Hai tay siết chặt thành nắm đấm, đầu ngón tay đều trắng bệch! Mặc dù lão ta đã coi nhẹ sự sống chết. Nhưng khi cảnh tượng này thực sự xảy ra, trong lòng lão ta vẫn không nhịn được sự kinh hãi! Đây là phản ứng bản năng của một con người! Lúc này cả sân. Chỉ có sắc mặt Lâm Phong là không hề thay đổi! Anh liếc nhìn máy bay trên bầu trời, lại liếc nhìn đội quân sắp tới. Đôi mắt sâu thẳm như một vũng nước chết, không nhìn ra một chút gợn sóng nào. "Ong ong ong~" Không lâu sau. Cả đại quân đã bao vây toàn bộ nhà họ Tăng. Máy bay trên bầu trời liên tục lượn vòng khiến cho mọi người có áp lực rất lớn! Ngay khi mọi người kinh ngạc. Ba vị chiến thần của chiến khu phía Đông chậm rãi bước vào. Là ba người đàn ông trung niên! Tên lần lượt là Triệu Thanh Long, Trương Bách Nhẫn và Vương Hợi! Ba người khí thế như cầu vồng, ánh mắt tỏa ra ánh sáng lạnh, mỗi lần ra tay thì lực lượng mạnh mẽ phun trào, thậm chí khiến không gian xung quanh trở nên vặn vẹo! Con mẹ nó... thật mạnh! Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Người ta đều nói võ giả hơn hẳn người thường, giơ tay là có thể nứt trời, nhưng đứng trước tình huống này, võ giả nào có thể ngăn cản được?
Chỉ cần ***** vài quả đạn pháo có lượng nổ lớn, cũng đủ để san phẳng khu vực này của họ thành trăm lần, dù là thứ thô ráp hay cứng rắn đến mấy cũng sẽ hóa thành tro bụi!
Miễn là sinh vật gốc cacbon, thì chắc chắn không thể chống đỡ nổi!
Huống chi ở phía trước của đội quân đó.
Còn có ba bóng người đáng sợ!
Mỗi bóng người đều mặc quân phục, dáng người ai nấy đều thẳng tắp thon dài, chỉ cần nhảy nhẹ một cái là đã phi lên được hàng trăm, hàng nghìn mét, bộc phát ra sức mạnh khó có thể diễn tả thành lời!
Adv
Ba người này chính là Chiến Thần của quân đội!
Là những người xuất sắc nhất trong mỗi doanh trại, được chọn ra trong số hàng triệu người, là sự tồn tại như kim chỉ nam của nước Đại Hạ!
"Quả... Quả nhiên là tới rồi!"
Triệu Vô Cực thấy cảnh này, sắc mặt đột nhiên trở nên xám xịt!
Adv
Mười vạn binh lính với súng đạn đầy đủ!
Mười ba máy ***** diệt-25, hơn hai mươi xe bọc thép hạng nặng tn735z, còn có bảy xe vận chuyển đạn pháo công binh khổng lồ...
Ba người đứng đầu.
Chính là Chiến Thần trong quân khu phía Đông!!!
Mà trong quân khu có thể được đánh giá là Chiến Thần thì chắc chắn là người kiệt xuất, là người đứng đầu trong số hàng vạn người!
Hạ Vân Đinh, gã ta muốn làm gì?
Gã ta điên rồi sao?
Thật sự lại sắp xếp một đội hình lớn như vậy ở trong nước sao?
Một đội hình đáng sợ như vậy có thể dễ dàng tiêu diệt một quốc gia nhỏ ở nước ngoài rồi đấy?!
Mà điều này.
Chỉ để đối phó với một mình Lâm Phong thôi sao!
"Rắc rắc rắc~"
Diệp Thiên Tâm đứng sau lưng Lâm Phong, Hai tay siết chặt thành nắm đấm, đầu ngón tay đều trắng bệch!
Mặc dù lão ta đã coi nhẹ sự sống chết. Nhưng khi cảnh tượng này thực sự xảy ra, trong lòng lão ta vẫn không nhịn được sự kinh hãi!
Đây là phản ứng bản năng của một con người!
Lúc này cả sân.
Chỉ có sắc mặt Lâm Phong là không hề thay đổi!
Anh liếc nhìn máy bay trên bầu trời, lại liếc nhìn đội quân sắp tới. Đôi mắt sâu thẳm như một vũng nước chết, không nhìn ra một chút gợn sóng nào.
"Ong ong ong~"
Không lâu sau.
Cả đại quân đã bao vây toàn bộ nhà họ Tăng.
Máy bay trên bầu trời liên tục lượn vòng khiến cho mọi người có áp lực rất lớn!
Ngay khi mọi người kinh ngạc.
Ba vị chiến thần của chiến khu phía Đông chậm rãi bước vào.
Là ba người đàn ông trung niên!
Tên lần lượt là Triệu Thanh Long, Trương Bách Nhẫn và Vương Hợi!
Ba người khí thế như cầu vồng, ánh mắt tỏa ra ánh sáng lạnh, mỗi lần ra tay thì lực lượng mạnh mẽ phun trào, thậm chí khiến không gian xung quanh trở nên vặn vẹo!
Con mẹ nó... thật mạnh!
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Người ta đều nói võ giả hơn hẳn người thường, giơ tay là có thể nứt trời, nhưng đứng trước tình huống này, võ giả nào có thể ngăn cản được? Chỉ cần ***** vài quả đạn pháo có lượng nổ lớn, cũng đủ để san phẳng khu vực này của họ thành trăm lần, dù là thứ thô ráp hay cứng rắn đến mấy cũng sẽ hóa thành tro bụi! Miễn là sinh vật gốc cacbon, thì chắc chắn không thể chống đỡ nổi! Huống chi ở phía trước của đội quân đó. Còn có ba bóng người đáng sợ! Mỗi bóng người đều mặc quân phục, dáng người ai nấy đều thẳng tắp thon dài, chỉ cần nhảy nhẹ một cái là đã phi lên được hàng trăm, hàng nghìn mét, bộc phát ra sức mạnh khó có thể diễn tả thành lời! Adv Ba người này chính là Chiến Thần của quân đội! Là những người xuất sắc nhất trong mỗi doanh trại, được chọn ra trong số hàng triệu người, là sự tồn tại như kim chỉ nam của nước Đại Hạ! "Quả... Quả nhiên là tới rồi!" Triệu Vô Cực thấy cảnh này, sắc mặt đột nhiên trở nên xám xịt! Adv Mười vạn binh lính với súng đạn đầy đủ! Mười ba máy ***** diệt-25, hơn hai mươi xe bọc thép hạng nặng tn735z, còn có bảy xe vận chuyển đạn pháo công binh khổng lồ... Ba người đứng đầu. Chính là Chiến Thần trong quân khu phía Đông!!! Mà trong quân khu có thể được đánh giá là Chiến Thần thì chắc chắn là người kiệt xuất, là người đứng đầu trong số hàng vạn người! Hạ Vân Đinh, gã ta muốn làm gì? Gã ta điên rồi sao? Thật sự lại sắp xếp một đội hình lớn như vậy ở trong nước sao? Một đội hình đáng sợ như vậy có thể dễ dàng tiêu diệt một quốc gia nhỏ ở nước ngoài rồi đấy?! Mà điều này. Chỉ để đối phó với một mình Lâm Phong thôi sao! "Rắc rắc rắc~" Diệp Thiên Tâm đứng sau lưng Lâm Phong, Hai tay siết chặt thành nắm đấm, đầu ngón tay đều trắng bệch! Mặc dù lão ta đã coi nhẹ sự sống chết. Nhưng khi cảnh tượng này thực sự xảy ra, trong lòng lão ta vẫn không nhịn được sự kinh hãi! Đây là phản ứng bản năng của một con người! Lúc này cả sân. Chỉ có sắc mặt Lâm Phong là không hề thay đổi! Anh liếc nhìn máy bay trên bầu trời, lại liếc nhìn đội quân sắp tới. Đôi mắt sâu thẳm như một vũng nước chết, không nhìn ra một chút gợn sóng nào. "Ong ong ong~" Không lâu sau. Cả đại quân đã bao vây toàn bộ nhà họ Tăng. Máy bay trên bầu trời liên tục lượn vòng khiến cho mọi người có áp lực rất lớn! Ngay khi mọi người kinh ngạc. Ba vị chiến thần của chiến khu phía Đông chậm rãi bước vào. Là ba người đàn ông trung niên! Tên lần lượt là Triệu Thanh Long, Trương Bách Nhẫn và Vương Hợi! Ba người khí thế như cầu vồng, ánh mắt tỏa ra ánh sáng lạnh, mỗi lần ra tay thì lực lượng mạnh mẽ phun trào, thậm chí khiến không gian xung quanh trở nên vặn vẹo! Con mẹ nó... thật mạnh! Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!