Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…

Chương 562

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Ba người liếc nhìn mặt đất hỗn loạn, máu chảy thành sông, sắc mặt đều lạnh lùng!   Lâm Phong này gan to thật!    Thật sự dám ở trong nước gây họa lớn, trách không được ngài Hạ Vân Đinh chỉ đích danh bọn họ, muốn bắt giữ Lâm Phong!    Kẻ ngông cuồng như vậy, quả thực là tội không thể tha!    Đáng giết!    "Cậu chính là Lâm Phong?"    Triệu Thanh Long nhìn chằm chằm Lâm Phong, lạnh lùng hỏi.   Adv "Anh là ai?"    Lâm Phong mặt không biểu cảm đáp lại.    "Tôi là một trong mười vị chiến thần của chiến khu phía Đông, Chiến thần Thanh Long! Nhận lệnh của tổ trưởng Hạ Vân Đinh đến bắt cậu! Chuyện đã đến nước này, hôm nay trời cao đất rộng cậu cũng không còn đường chạy trốn! Cậu ngoan ngoãn bó tay chịu trói đi!”    Triệu Thanh Long lạnh lùng lên tiếng.    "Bắt tôi?"   Adv Lâm Phong cười ha hả, lại bình tĩnh nói:    "Thiên hạ này ngoại trừ lão già ***** kia, còn có ai bắt được Lâm Phong tôi?"    “Thật cuồng vọng! Đáng tiếc chỉ dựa vào sự cuồng vọng thì vô dụng!”    Trong mắt Triệu Thanh Long lóe lên một tia lạnh lẽo, nhẹ nhàng vẫy tay.    “Xoát xoát xoát~”    Một nhóm binh lính với súng đạn đầy đủ liền xông vào, hàng chục quả pháo cối đồng loạt nhắm vào Lâm Phong!    Mà khi nhìn thấy cảnh này.    Một số võ giả không biết chuyện trong sân đột nhiên vô cùng mừng rỡ.    Hóa ra là bắt Lâm Phong! Điều này chẳng phải tương đương với việc đến giúp họ sao?    Lâm Phong, Lâm Phong!    Dù mày có mạnh đến đâu thì thế nào?    Còn có thể lớn hơn cả quốc gia sao?    Ngay lập tức có một nhóm võ giả vô cùng phấn khích, lớn tiếng tố cáo:    “Lâm Phong này vừa mới giết người hàng loạt, không biết đã giết bao nhiêu người!”    “Thằng đó chính là kẻ cực kỳ hung ác, thế mà còn muốn hủy diệt giới võ thuật Vân Xuyên của chúng tôi!”    “Trong phạm vi nước Đại Hạ, tuyệt đối không được để cho loại người tâm địa độc ác như vậy sống sót!”    …    “Tôi đã biết rõ mọi chuyện, bây giờ những người không liên quan đến chuyện này, hoặc có thù với Lâm Phong! Đều có thể đến bên này với tôi! Để tránh đến lúc đó súng ống vô tình!”    Triệu Thanh Long nói.    Một nhóm võ giả của giới võ thuật Vân Xuyên nghe vậy thì sắc mặt vô cùng mừng rỡ, lần lượt chạy về phía Triệu Thanh Long!    Rất nhanh.    Một nhóm võ giả của giới võ thuật Vân Xuyên lần lượt trốn sau lưng Triệu Thanh Long, nhìn Lâm Phong bằng ánh mắt đầy vẻ chế nhạo.    “Mấy người là đồng bọn với Lâm Phong sao?”    Lúc này, Triệu Thanh Long chuyển ánh mắt lạnh lùng về phía Tăng Tam Thủy và những người khác.    Tăng Tam Thủy và những người khác đồng tử co rụt lại!!!    Bọn họ tự nhiên hiểu ý của Triệu Thanh Long,    Ý hắn ta là muốn tiêu diệt luôn cả bọn họ!    Nói cách khác, hôm nay tất cả những người có quan hệ với Lâm Phong đều không thể chạy thoát!    “Đại nhân, bọn tôi không liên quan đến Lâm Phong!”    Một nhóm người của bang Khẩu Kỹ lên tiếng trước, vội vàng chạy qua.    “Mấy người… mấy người! Vậy mà tôi còn xưng huynh gọi đệ với mấy người!”    Diệp Thiên Tâm thấy vậy lập tức giận dữ nói.    “Xưng huynh gọi đệ? Lúc trước ông đã nói với bọn tôi như thế nào? Nói theo Khẩu Kỹ Vương sẽ được ăn ngon uống cay, bây giờ thì sao?”    Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Ba người liếc nhìn mặt đất hỗn loạn, máu chảy thành sông, sắc mặt đều lạnh lùng!  

 

Lâm Phong này gan to thật!  

 

 

Thật sự dám ở trong nước gây họa lớn, trách không được ngài Hạ Vân Đinh chỉ đích danh bọn họ, muốn bắt giữ Lâm Phong!  

 

 

Kẻ ngông cuồng như vậy, quả thực là tội không thể tha!  

 

 

Đáng giết!  

 

 

"Cậu chính là Lâm Phong?"  

 

 

Triệu Thanh Long nhìn chằm chằm Lâm Phong, lạnh lùng hỏi.  

 

Adv

 

"Anh là ai?"  

 

 

Lâm Phong mặt không biểu cảm đáp lại.  

 

 

"Tôi là một trong mười vị chiến thần của chiến khu phía Đông, Chiến thần Thanh Long! Nhận lệnh của tổ trưởng Hạ Vân Đinh đến bắt cậu! Chuyện đã đến nước này, hôm nay trời cao đất rộng cậu cũng không còn đường chạy trốn! Cậu ngoan ngoãn bó tay chịu trói đi!”  

 

 

Triệu Thanh Long lạnh lùng lên tiếng.  

 

 

"Bắt tôi?"  

 

Adv

 

Lâm Phong cười ha hả, lại bình tĩnh nói:  

 

 

"Thiên hạ này ngoại trừ lão già ***** kia, còn có ai bắt được Lâm Phong tôi?"  

 

 

“Thật cuồng vọng! Đáng tiếc chỉ dựa vào sự cuồng vọng thì vô dụng!”  

 

 

Trong mắt Triệu Thanh Long lóe lên một tia lạnh lẽo, nhẹ nhàng vẫy tay.  

 

 

“Xoát xoát xoát~”  

 

 

Một nhóm binh lính với súng đạn đầy đủ liền xông vào, hàng chục quả pháo cối đồng loạt nhắm vào Lâm Phong!  

 

 

Mà khi nhìn thấy cảnh này.  

 

 

Một số võ giả không biết chuyện trong sân đột nhiên vô cùng mừng rỡ.  

 

 

Hóa ra là bắt Lâm Phong! Điều này chẳng phải tương đương với việc đến giúp họ sao?  

 

 

Lâm Phong, Lâm Phong!  

 

 

Dù mày có mạnh đến đâu thì thế nào?  

 

 

Còn có thể lớn hơn cả quốc gia sao?  

 

 

Ngay lập tức có một nhóm võ giả vô cùng phấn khích, lớn tiếng tố cáo:  

 

 

“Lâm Phong này vừa mới giết người hàng loạt, không biết đã giết bao nhiêu người!”  

 

 

“Thằng đó chính là kẻ cực kỳ hung ác, thế mà còn muốn hủy diệt giới võ thuật Vân Xuyên của chúng tôi!”  

 

 

“Trong phạm vi nước Đại Hạ, tuyệt đối không được để cho loại người tâm địa độc ác như vậy sống sót!”  

 

 

…  

 

 

“Tôi đã biết rõ mọi chuyện, bây giờ những người không liên quan đến chuyện này, hoặc có thù với Lâm Phong! Đều có thể đến bên này với tôi! Để tránh đến lúc đó súng ống vô tình!”  

 

 

Triệu Thanh Long nói.  

 

 

Một nhóm võ giả của giới võ thuật Vân Xuyên nghe vậy thì sắc mặt vô cùng mừng rỡ, lần lượt chạy về phía Triệu Thanh Long!  

 

 

Rất nhanh.  

 

 

Một nhóm võ giả của giới võ thuật Vân Xuyên lần lượt trốn sau lưng Triệu Thanh Long, nhìn Lâm Phong bằng ánh mắt đầy vẻ chế nhạo.  

 

 

“Mấy người là đồng bọn với Lâm Phong sao?”  

 

 

Lúc này, Triệu Thanh Long chuyển ánh mắt lạnh lùng về phía Tăng Tam Thủy và những người khác.  

 

 

Tăng Tam Thủy và những người khác đồng tử co rụt lại!!!  

 

 

Bọn họ tự nhiên hiểu ý của Triệu Thanh Long,  

 

 

Ý hắn ta là muốn tiêu diệt luôn cả bọn họ!  

 

 

Nói cách khác, hôm nay tất cả những người có quan hệ với Lâm Phong đều không thể chạy thoát!  

 

 

“Đại nhân, bọn tôi không liên quan đến Lâm Phong!”  

 

 

Một nhóm người của bang Khẩu Kỹ lên tiếng trước, vội vàng chạy qua.  

 

 

“Mấy người… mấy người! Vậy mà tôi còn xưng huynh gọi đệ với mấy người!”  

 

 

Diệp Thiên Tâm thấy vậy lập tức giận dữ nói.  

 

 

“Xưng huynh gọi đệ? Lúc trước ông đã nói với bọn tôi như thế nào? Nói theo Khẩu Kỹ Vương sẽ được ăn ngon uống cay, bây giờ thì sao?”  

 

 

Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Ba người liếc nhìn mặt đất hỗn loạn, máu chảy thành sông, sắc mặt đều lạnh lùng!   Lâm Phong này gan to thật!    Thật sự dám ở trong nước gây họa lớn, trách không được ngài Hạ Vân Đinh chỉ đích danh bọn họ, muốn bắt giữ Lâm Phong!    Kẻ ngông cuồng như vậy, quả thực là tội không thể tha!    Đáng giết!    "Cậu chính là Lâm Phong?"    Triệu Thanh Long nhìn chằm chằm Lâm Phong, lạnh lùng hỏi.   Adv "Anh là ai?"    Lâm Phong mặt không biểu cảm đáp lại.    "Tôi là một trong mười vị chiến thần của chiến khu phía Đông, Chiến thần Thanh Long! Nhận lệnh của tổ trưởng Hạ Vân Đinh đến bắt cậu! Chuyện đã đến nước này, hôm nay trời cao đất rộng cậu cũng không còn đường chạy trốn! Cậu ngoan ngoãn bó tay chịu trói đi!”    Triệu Thanh Long lạnh lùng lên tiếng.    "Bắt tôi?"   Adv Lâm Phong cười ha hả, lại bình tĩnh nói:    "Thiên hạ này ngoại trừ lão già ***** kia, còn có ai bắt được Lâm Phong tôi?"    “Thật cuồng vọng! Đáng tiếc chỉ dựa vào sự cuồng vọng thì vô dụng!”    Trong mắt Triệu Thanh Long lóe lên một tia lạnh lẽo, nhẹ nhàng vẫy tay.    “Xoát xoát xoát~”    Một nhóm binh lính với súng đạn đầy đủ liền xông vào, hàng chục quả pháo cối đồng loạt nhắm vào Lâm Phong!    Mà khi nhìn thấy cảnh này.    Một số võ giả không biết chuyện trong sân đột nhiên vô cùng mừng rỡ.    Hóa ra là bắt Lâm Phong! Điều này chẳng phải tương đương với việc đến giúp họ sao?    Lâm Phong, Lâm Phong!    Dù mày có mạnh đến đâu thì thế nào?    Còn có thể lớn hơn cả quốc gia sao?    Ngay lập tức có một nhóm võ giả vô cùng phấn khích, lớn tiếng tố cáo:    “Lâm Phong này vừa mới giết người hàng loạt, không biết đã giết bao nhiêu người!”    “Thằng đó chính là kẻ cực kỳ hung ác, thế mà còn muốn hủy diệt giới võ thuật Vân Xuyên của chúng tôi!”    “Trong phạm vi nước Đại Hạ, tuyệt đối không được để cho loại người tâm địa độc ác như vậy sống sót!”    …    “Tôi đã biết rõ mọi chuyện, bây giờ những người không liên quan đến chuyện này, hoặc có thù với Lâm Phong! Đều có thể đến bên này với tôi! Để tránh đến lúc đó súng ống vô tình!”    Triệu Thanh Long nói.    Một nhóm võ giả của giới võ thuật Vân Xuyên nghe vậy thì sắc mặt vô cùng mừng rỡ, lần lượt chạy về phía Triệu Thanh Long!    Rất nhanh.    Một nhóm võ giả của giới võ thuật Vân Xuyên lần lượt trốn sau lưng Triệu Thanh Long, nhìn Lâm Phong bằng ánh mắt đầy vẻ chế nhạo.    “Mấy người là đồng bọn với Lâm Phong sao?”    Lúc này, Triệu Thanh Long chuyển ánh mắt lạnh lùng về phía Tăng Tam Thủy và những người khác.    Tăng Tam Thủy và những người khác đồng tử co rụt lại!!!    Bọn họ tự nhiên hiểu ý của Triệu Thanh Long,    Ý hắn ta là muốn tiêu diệt luôn cả bọn họ!    Nói cách khác, hôm nay tất cả những người có quan hệ với Lâm Phong đều không thể chạy thoát!    “Đại nhân, bọn tôi không liên quan đến Lâm Phong!”    Một nhóm người của bang Khẩu Kỹ lên tiếng trước, vội vàng chạy qua.    “Mấy người… mấy người! Vậy mà tôi còn xưng huynh gọi đệ với mấy người!”    Diệp Thiên Tâm thấy vậy lập tức giận dữ nói.    “Xưng huynh gọi đệ? Lúc trước ông đã nói với bọn tôi như thế nào? Nói theo Khẩu Kỹ Vương sẽ được ăn ngon uống cay, bây giờ thì sao?”    Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Chương 562