Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…
Chương 563
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Lúc này, Tăng Tam Thủy cũng thở hắt ra một hơi, ánh mắt hiện lên vẻ áy náy, đi tới bên cạnh Lâm Phong, chậm rãi nói: “Cậu Lâm, xin lỗi! Tôi không phải chỉ có một mình, tôi còn phải lo nghĩ cho gia tộc của mình…” “Tôi thực sự không thể nào để cả gia tộc tôi chôn thây cùng cậu được!” Lâm Phong lạnh lùng nhìn Tăng Tam Thủy, nói: “Không sao, tôi vốn cũng chẳng thân thiết gì với ông! Tùy ý ông!” Tăng Tam Thủy nghe vậy định mở miệng muốn nói gì đó nhưng cuối cùng vẫn để mọi lời trong bụng không nói ra! “Này anh Tăng, hôm nay nếu anh qua đó thì từ nay Diệp Thiên Tâm tôi với anh ân đoạn nghĩa tuyệt!” Adv Lúc này, Diệp Thiên Tâm lớn tiếng nói! Tăng Tam Thủy không giống với đám người của bang Khẩu Kỹ, đó là người bạn mà lão ta đã quen biết mấy chục năm! Giờ đây lựa chọn phản bội Lâm Phong, khiến lão a rất đau lòng! “Chú Diệp, xin lỗi! Tôi phải lo nghĩ cho gia tộc tôi!” Tăng Tam Thủy vẻ mặt phức tạp nói một câu, cuối cùng vẫn đưa nhóm võ giả của Tăng gia đi tới phía sau Triệu Thanh Long. Adv Mọi người của Tăng gia đều rời đi theo! Bên cạnh Lâm Phong chỉ còn lại hai người. Một người là Diệp Thiên Tâm, người còn lại chính là Triệu Vô Cực! Sắc mặt Triệu Vô Cực biến đổi thất thường, Lâm Phong cứu ông ta tận mấy lần, lúc này mà để ông ta rời đi, ông ta khó lòng mà vượt qua nổi rào cản trong lòng, nhưng nếu mà không đi thì thập tử nhất sinh! Chuyện này khiến ông ta rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan! “Lâm Phong! Không phải tôi nói chứ, nhân phẩm của cậu quá tệ rồi! Cậu xem còn có mấy người chịu giúp cậu?” Triệu Thanh Long vẻ mặt thản nhiên nhìn Lâm Phong. “Mãnh thú thường đi một mình, chỉ có súc vật mới kết đàn kết lũ!” “Cho dù hội tụ bao nhiêu súc vật thì cũng có ích gì?” Lâm Phong nhàn nhạt nói. “Tốt! Tốt! Tốt lắm!!” Triệu Thanh Long tức giận cười lớn, liên tiếp nói ra ba ba từ “tốt”! Có thể thấy trong lòng hắn ta lúc này phẫn nộ tới cỡ nào! “Nếu đã như vậy! Tôi lại muốn xem thử con mãnh thú này của cậu, có thể nuốt nổi đám súc vật này hay không!” Triệu Thanh Long vẻ mặt lãnh đạm nói một câu, sau đó lại xua tay, lạnh lùng nói: “Ở trong nước Đại Hạ thì nên tuân theo quy tắc của nước Đại Hạ, dám trái lời Triệu Thanh Long tôi, dám không xem chiến khu phía đông của tôi ra gì, thì chỉ có đường chết!! Nổ pháo cho tôi, triệt để bắn chết ba người này!” “Vâng!” Rất nhiều pháo binh đạn đã lên nòng lần lượt lớn tiếng hét, chuẩn bị phóng pháo cối! Nhưng đúng ngay lúc này. “Lộc cộc, lộc cộc, lộc cộc~” Đột nhiên có tiếng bước chân cách đó không xa truyền đến bên tai mọi người. Âm thanh rất nhỏ, nhưng lại có thể nghe rất rõ ràng như thể có một loại ma lực nào đó vậy. Đám người Triệu Thanh Long, Trương Bách Nhẫn, Vương Hợi, Tăng Tam Thủy cùng dời ánh mắt nhìn theo. Chỉ nhìn thấy bên trong đống đổ nát không xa, lại có một người phụ nữ chầm chậm bước tới! Người phụ nữ mặc một chiếc áo nịt ngực màu xám, làm nổi bật lên vóc dáng yêu kiều của cô ta! Mặt trái xoan, mày lá liễu, da trắng như tuyết, ngũ quan hài hòa! Một mái tóc dài đen tuyền tuyệt đẹp buộc thành đuôi ngựa cao, đem tới cho người khác một loại cảm giác cực kỳ có thực lực! Cô ấy phớt lờ ánh nhìn của mọi người mà cứ chậm rãi đi về phía hiện trường, trên khuôn mặt tuyệt đẹp không có lấy một chút biểu cảm! Nhìn thấy cảnh tượng này, đám người Triệu Thanh Long, Trương Bách Nhẫn, Vương Hợi khẽ cau mày, Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Lúc này, Tăng Tam Thủy cũng thở hắt ra một hơi, ánh mắt hiện lên vẻ áy náy, đi tới bên cạnh Lâm Phong, chậm rãi nói:
“Cậu Lâm, xin lỗi! Tôi không phải chỉ có một mình, tôi còn phải lo nghĩ cho gia tộc của mình…”
“Tôi thực sự không thể nào để cả gia tộc tôi chôn thây cùng cậu được!”
Lâm Phong lạnh lùng nhìn Tăng Tam Thủy, nói: “Không sao, tôi vốn cũng chẳng thân thiết gì với ông! Tùy ý ông!”
Tăng Tam Thủy nghe vậy định mở miệng muốn nói gì đó nhưng cuối cùng vẫn để mọi lời trong bụng không nói ra!
“Này anh Tăng, hôm nay nếu anh qua đó thì từ nay Diệp Thiên Tâm tôi với anh ân đoạn nghĩa tuyệt!”
Adv
Lúc này, Diệp Thiên Tâm lớn tiếng nói!
Tăng Tam Thủy không giống với đám người của bang Khẩu Kỹ, đó là người bạn mà lão ta đã quen biết mấy chục năm! Giờ đây lựa chọn phản bội Lâm Phong, khiến lão a rất đau lòng!
“Chú Diệp, xin lỗi! Tôi phải lo nghĩ cho gia tộc tôi!”
Tăng Tam Thủy vẻ mặt phức tạp nói một câu, cuối cùng vẫn đưa nhóm võ giả của Tăng gia đi tới phía sau Triệu Thanh Long.
Adv
Mọi người của Tăng gia đều rời đi theo! Bên cạnh Lâm Phong chỉ còn lại hai người.
Một người là Diệp Thiên Tâm, người còn lại chính là Triệu Vô Cực!
Sắc mặt Triệu Vô Cực biến đổi thất thường, Lâm Phong cứu ông ta tận mấy lần, lúc này mà để ông ta rời đi, ông ta khó lòng mà vượt qua nổi rào cản trong lòng, nhưng nếu mà không đi thì thập tử nhất sinh!
Chuyện này khiến ông ta rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan!
“Lâm Phong! Không phải tôi nói chứ, nhân phẩm của cậu quá tệ rồi! Cậu xem còn có mấy người chịu giúp cậu?”
Triệu Thanh Long vẻ mặt thản nhiên nhìn Lâm Phong.
“Mãnh thú thường đi một mình, chỉ có súc vật mới kết đàn kết lũ!”
“Cho dù hội tụ bao nhiêu súc vật thì cũng có ích gì?”
Lâm Phong nhàn nhạt nói.
“Tốt! Tốt! Tốt lắm!!”
Triệu Thanh Long tức giận cười lớn, liên tiếp nói ra ba ba từ “tốt”!
Có thể thấy trong lòng hắn ta lúc này phẫn nộ tới cỡ nào!
“Nếu đã như vậy! Tôi lại muốn xem thử con mãnh thú này của cậu, có thể nuốt nổi đám súc vật này hay không!”
Triệu Thanh Long vẻ mặt lãnh đạm nói một câu, sau đó lại xua tay, lạnh lùng nói:
“Ở trong nước Đại Hạ thì nên tuân theo quy tắc của nước Đại Hạ, dám trái lời Triệu Thanh Long tôi, dám không xem chiến khu phía đông của tôi ra gì, thì chỉ có đường chết!! Nổ pháo cho tôi, triệt để bắn chết ba người này!”
“Vâng!”
Rất nhiều pháo binh đạn đã lên nòng lần lượt lớn tiếng hét, chuẩn bị phóng pháo cối!
Nhưng đúng ngay lúc này.
“Lộc cộc, lộc cộc, lộc cộc~”
Đột nhiên có tiếng bước chân cách đó không xa truyền đến bên tai mọi người.
Âm thanh rất nhỏ, nhưng lại có thể nghe rất rõ ràng như thể có một loại ma lực nào đó vậy.
Đám người Triệu Thanh Long, Trương Bách Nhẫn, Vương Hợi, Tăng Tam Thủy cùng dời ánh mắt nhìn theo.
Chỉ nhìn thấy bên trong đống đổ nát không xa, lại có một người phụ nữ chầm chậm bước tới!
Người phụ nữ mặc một chiếc áo nịt ngực màu xám, làm nổi bật lên vóc dáng yêu kiều của cô ta!
Mặt trái xoan, mày lá liễu, da trắng như tuyết, ngũ quan hài hòa!
Một mái tóc dài đen tuyền tuyệt đẹp buộc thành đuôi ngựa cao, đem tới cho người khác một loại cảm giác cực kỳ có thực lực!
Cô ấy phớt lờ ánh nhìn của mọi người mà cứ chậm rãi đi về phía hiện trường, trên khuôn mặt tuyệt đẹp không có lấy một chút biểu cảm!
Nhìn thấy cảnh tượng này, đám người Triệu Thanh Long, Trương Bách Nhẫn, Vương Hợi khẽ cau mày,
Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Lúc này, Tăng Tam Thủy cũng thở hắt ra một hơi, ánh mắt hiện lên vẻ áy náy, đi tới bên cạnh Lâm Phong, chậm rãi nói: “Cậu Lâm, xin lỗi! Tôi không phải chỉ có một mình, tôi còn phải lo nghĩ cho gia tộc của mình…” “Tôi thực sự không thể nào để cả gia tộc tôi chôn thây cùng cậu được!” Lâm Phong lạnh lùng nhìn Tăng Tam Thủy, nói: “Không sao, tôi vốn cũng chẳng thân thiết gì với ông! Tùy ý ông!” Tăng Tam Thủy nghe vậy định mở miệng muốn nói gì đó nhưng cuối cùng vẫn để mọi lời trong bụng không nói ra! “Này anh Tăng, hôm nay nếu anh qua đó thì từ nay Diệp Thiên Tâm tôi với anh ân đoạn nghĩa tuyệt!” Adv Lúc này, Diệp Thiên Tâm lớn tiếng nói! Tăng Tam Thủy không giống với đám người của bang Khẩu Kỹ, đó là người bạn mà lão ta đã quen biết mấy chục năm! Giờ đây lựa chọn phản bội Lâm Phong, khiến lão a rất đau lòng! “Chú Diệp, xin lỗi! Tôi phải lo nghĩ cho gia tộc tôi!” Tăng Tam Thủy vẻ mặt phức tạp nói một câu, cuối cùng vẫn đưa nhóm võ giả của Tăng gia đi tới phía sau Triệu Thanh Long. Adv Mọi người của Tăng gia đều rời đi theo! Bên cạnh Lâm Phong chỉ còn lại hai người. Một người là Diệp Thiên Tâm, người còn lại chính là Triệu Vô Cực! Sắc mặt Triệu Vô Cực biến đổi thất thường, Lâm Phong cứu ông ta tận mấy lần, lúc này mà để ông ta rời đi, ông ta khó lòng mà vượt qua nổi rào cản trong lòng, nhưng nếu mà không đi thì thập tử nhất sinh! Chuyện này khiến ông ta rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan! “Lâm Phong! Không phải tôi nói chứ, nhân phẩm của cậu quá tệ rồi! Cậu xem còn có mấy người chịu giúp cậu?” Triệu Thanh Long vẻ mặt thản nhiên nhìn Lâm Phong. “Mãnh thú thường đi một mình, chỉ có súc vật mới kết đàn kết lũ!” “Cho dù hội tụ bao nhiêu súc vật thì cũng có ích gì?” Lâm Phong nhàn nhạt nói. “Tốt! Tốt! Tốt lắm!!” Triệu Thanh Long tức giận cười lớn, liên tiếp nói ra ba ba từ “tốt”! Có thể thấy trong lòng hắn ta lúc này phẫn nộ tới cỡ nào! “Nếu đã như vậy! Tôi lại muốn xem thử con mãnh thú này của cậu, có thể nuốt nổi đám súc vật này hay không!” Triệu Thanh Long vẻ mặt lãnh đạm nói một câu, sau đó lại xua tay, lạnh lùng nói: “Ở trong nước Đại Hạ thì nên tuân theo quy tắc của nước Đại Hạ, dám trái lời Triệu Thanh Long tôi, dám không xem chiến khu phía đông của tôi ra gì, thì chỉ có đường chết!! Nổ pháo cho tôi, triệt để bắn chết ba người này!” “Vâng!” Rất nhiều pháo binh đạn đã lên nòng lần lượt lớn tiếng hét, chuẩn bị phóng pháo cối! Nhưng đúng ngay lúc này. “Lộc cộc, lộc cộc, lộc cộc~” Đột nhiên có tiếng bước chân cách đó không xa truyền đến bên tai mọi người. Âm thanh rất nhỏ, nhưng lại có thể nghe rất rõ ràng như thể có một loại ma lực nào đó vậy. Đám người Triệu Thanh Long, Trương Bách Nhẫn, Vương Hợi, Tăng Tam Thủy cùng dời ánh mắt nhìn theo. Chỉ nhìn thấy bên trong đống đổ nát không xa, lại có một người phụ nữ chầm chậm bước tới! Người phụ nữ mặc một chiếc áo nịt ngực màu xám, làm nổi bật lên vóc dáng yêu kiều của cô ta! Mặt trái xoan, mày lá liễu, da trắng như tuyết, ngũ quan hài hòa! Một mái tóc dài đen tuyền tuyệt đẹp buộc thành đuôi ngựa cao, đem tới cho người khác một loại cảm giác cực kỳ có thực lực! Cô ấy phớt lờ ánh nhìn của mọi người mà cứ chậm rãi đi về phía hiện trường, trên khuôn mặt tuyệt đẹp không có lấy một chút biểu cảm! Nhìn thấy cảnh tượng này, đám người Triệu Thanh Long, Trương Bách Nhẫn, Vương Hợi khẽ cau mày, Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!