Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…

Chương 614

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…  Lâm Phong cười khẽ một tiếng, đôi mắt sâu thẳm lại biến thành màu vàng nhạt!    Đây là bí kíp tu luyện nhãn thuật mà anh đã mất mười năm dưới chân núi mới luyện thành!    Tên là Tử Kim Nhãn Thuật!    Thuật pháp này được xưng là tiên pháp, có thể phá tan mọi ảo cảnh trên thế gian!    Nhưng Lâm Phong từ khi xuống núi đến giờ chưa từng sử dụng, nói đúng ra là chưa có cơ hội dùng...    AdvRất nhanh!    Lâm Phong phát hiện ra rằng đây không phải sương mù, mà là một đàn sâu nhỏ màu xanh lục, nhỏ hơn kiến vô số lần!    “Hễ là linh dược trên trời dưới đất đều sẽ có linh vật bảo vệ, đàn sâu nhỏ màu xanh lục này hẳn là linh vật bảo vệ Quả Hồn! Không biết sức tấn công ra sao?”    Lâm Phong suy nghĩ một lát, bỏ lớp linh khí hộ thể, mặc cho đàn sâu nhỏ cắn xé mình!   Adv Anh phát hiện đàn sâu nhỏ màu xanh lục này vậy mà lại có thể tấn công thần hồn, khiến thần hồn của anh đau nhói từng cơn!    "Có thể tấn công thần hồn sao?"    Đồng tử Lâm Phong co lại.    Trên đời này còn có loại sâu như vậy sao?    Anh suy nghĩ một lát, lấy một chiếc túi vải từ trong túi Càn Khôn ra, khắc một trận pháp phong ấn nhỏ trên túi vải, sau đó thu hết những con sâu nhỏ màu xanh lục này vào.    Những con sâu xanh này chắc chắn không phải phàm vật!    Nếu sau này tìm được lão già kia, có thể hỏi thử xem, biết đâu lại là thứ gì đó tốt!    Sau khi bắt hết những con sâu nhỏ màu xanh lục, Lâm Phong vội vàng hái Quả Hồn!    Cây Quả Hồn này có tổng cộng tám mươi tám quả, mỗi quả đều đỏ au và to, phát triển rất tốt!    "Giàu rồi! Thật sự giàu rồi!"    Lâm Phong cười toe toét.    Anh lại nhìn về phía cây Quả Hồn, nếu có thể đào cả cây đi thì tốt biết mấy!    "Thôi bỏ đi! Đào đi cũng không nuôi sống được, cứ để ở đây đi! Đến lúc ra quả rồi hẵng đến lấy!"    Lâm Phong nghĩ vậy, lại dùng thần thức quét một lượt vị trí của đám người Thần Võ Môn.    Chỉ một lát sau.    Âm khí ở vị trí đó đã nồng đậm hơn rất nhiều!    Đặc biệt là luồng âm khí lạnh lẽo phát ra từ dưới gò đất kia, khiến anh cũng cảm thấy hơi khó chịu!    "Xác sống ngàn năm? Hay là..."    Ánh mắt Lâm Phong khẽ động, đi về phía vị trí của mọi người.    ...    Bên kia.    Phùng Thiên Luân và những người khác nhìn cảnh tượng trước mắt, trên mặt tràn đầy vẻ sợ hãi!    Chỉ trong chốc lát ngắn ngủi.    Những người của Ngũ Độc Giáo đã đổ xuống mấy trăm thùng máu!    Phải giết bao nhiêu người vô tội đây?   Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

 Lâm Phong cười khẽ một tiếng, đôi mắt sâu thẳm lại biến thành màu vàng nhạt!  

 

 

Đây là bí kíp tu luyện nhãn thuật mà anh đã mất mười năm dưới chân núi mới luyện thành!  

 

 

Tên là Tử Kim Nhãn Thuật!  

 

 

Thuật pháp này được xưng là tiên pháp, có thể phá tan mọi ảo cảnh trên thế gian!  

 

 

Nhưng Lâm Phong từ khi xuống núi đến giờ chưa từng sử dụng, nói đúng ra là chưa có cơ hội dùng...  

 

 

Adv

Rất nhanh!  

 

 

Lâm Phong phát hiện ra rằng đây không phải sương mù, mà là một đàn sâu nhỏ màu xanh lục, nhỏ hơn kiến vô số lần!  

 

 

“Hễ là linh dược trên trời dưới đất đều sẽ có linh vật bảo vệ, đàn sâu nhỏ màu xanh lục này hẳn là linh vật bảo vệ Quả Hồn! Không biết sức tấn công ra sao?”  

 

 

Lâm Phong suy nghĩ một lát, bỏ lớp linh khí hộ thể, mặc cho đàn sâu nhỏ cắn xé mình!  

 

Adv

 

Anh phát hiện đàn sâu nhỏ màu xanh lục này vậy mà lại có thể tấn công thần hồn, khiến thần hồn của anh đau nhói từng cơn!  

 

 

"Có thể tấn công thần hồn sao?"  

 

 

Đồng tử Lâm Phong co lại.  

 

 

Trên đời này còn có loại sâu như vậy sao?  

 

 

Anh suy nghĩ một lát, lấy một chiếc túi vải từ trong túi Càn Khôn ra, khắc một trận pháp phong ấn nhỏ trên túi vải, sau đó thu hết những con sâu nhỏ màu xanh lục này vào.  

 

 

Những con sâu xanh này chắc chắn không phải phàm vật!  

 

 

Nếu sau này tìm được lão già kia, có thể hỏi thử xem, biết đâu lại là thứ gì đó tốt!  

 

 

Sau khi bắt hết những con sâu nhỏ màu xanh lục, Lâm Phong vội vàng hái Quả Hồn!  

 

 

Cây Quả Hồn này có tổng cộng tám mươi tám quả, mỗi quả đều đỏ au và to, phát triển rất tốt!  

 

 

"Giàu rồi! Thật sự giàu rồi!"  

 

 

Lâm Phong cười toe toét.  

 

 

Anh lại nhìn về phía cây Quả Hồn, nếu có thể đào cả cây đi thì tốt biết mấy!  

 

 

"Thôi bỏ đi! Đào đi cũng không nuôi sống được, cứ để ở đây đi! Đến lúc ra quả rồi hẵng đến lấy!"  

 

 

Lâm Phong nghĩ vậy, lại dùng thần thức quét một lượt vị trí của đám người Thần Võ Môn.  

 

 

Chỉ một lát sau.  

 

 

Âm khí ở vị trí đó đã nồng đậm hơn rất nhiều!  

 

 

Đặc biệt là luồng âm khí lạnh lẽo phát ra từ dưới gò đất kia, khiến anh cũng cảm thấy hơi khó chịu!  

 

 

"Xác sống ngàn năm? Hay là..."  

 

 

Ánh mắt Lâm Phong khẽ động, đi về phía vị trí của mọi người.  

 

 

...  

 

 

Bên kia.  

 

 

Phùng Thiên Luân và những người khác nhìn cảnh tượng trước mắt, trên mặt tràn đầy vẻ sợ hãi!  

 

 

Chỉ trong chốc lát ngắn ngủi.  

 

 

Những người của Ngũ Độc Giáo đã đổ xuống mấy trăm thùng máu!  

 

 

Phải giết bao nhiêu người vô tội đây?  

 

Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…  Lâm Phong cười khẽ một tiếng, đôi mắt sâu thẳm lại biến thành màu vàng nhạt!    Đây là bí kíp tu luyện nhãn thuật mà anh đã mất mười năm dưới chân núi mới luyện thành!    Tên là Tử Kim Nhãn Thuật!    Thuật pháp này được xưng là tiên pháp, có thể phá tan mọi ảo cảnh trên thế gian!    Nhưng Lâm Phong từ khi xuống núi đến giờ chưa từng sử dụng, nói đúng ra là chưa có cơ hội dùng...    AdvRất nhanh!    Lâm Phong phát hiện ra rằng đây không phải sương mù, mà là một đàn sâu nhỏ màu xanh lục, nhỏ hơn kiến vô số lần!    “Hễ là linh dược trên trời dưới đất đều sẽ có linh vật bảo vệ, đàn sâu nhỏ màu xanh lục này hẳn là linh vật bảo vệ Quả Hồn! Không biết sức tấn công ra sao?”    Lâm Phong suy nghĩ một lát, bỏ lớp linh khí hộ thể, mặc cho đàn sâu nhỏ cắn xé mình!   Adv Anh phát hiện đàn sâu nhỏ màu xanh lục này vậy mà lại có thể tấn công thần hồn, khiến thần hồn của anh đau nhói từng cơn!    "Có thể tấn công thần hồn sao?"    Đồng tử Lâm Phong co lại.    Trên đời này còn có loại sâu như vậy sao?    Anh suy nghĩ một lát, lấy một chiếc túi vải từ trong túi Càn Khôn ra, khắc một trận pháp phong ấn nhỏ trên túi vải, sau đó thu hết những con sâu nhỏ màu xanh lục này vào.    Những con sâu xanh này chắc chắn không phải phàm vật!    Nếu sau này tìm được lão già kia, có thể hỏi thử xem, biết đâu lại là thứ gì đó tốt!    Sau khi bắt hết những con sâu nhỏ màu xanh lục, Lâm Phong vội vàng hái Quả Hồn!    Cây Quả Hồn này có tổng cộng tám mươi tám quả, mỗi quả đều đỏ au và to, phát triển rất tốt!    "Giàu rồi! Thật sự giàu rồi!"    Lâm Phong cười toe toét.    Anh lại nhìn về phía cây Quả Hồn, nếu có thể đào cả cây đi thì tốt biết mấy!    "Thôi bỏ đi! Đào đi cũng không nuôi sống được, cứ để ở đây đi! Đến lúc ra quả rồi hẵng đến lấy!"    Lâm Phong nghĩ vậy, lại dùng thần thức quét một lượt vị trí của đám người Thần Võ Môn.    Chỉ một lát sau.    Âm khí ở vị trí đó đã nồng đậm hơn rất nhiều!    Đặc biệt là luồng âm khí lạnh lẽo phát ra từ dưới gò đất kia, khiến anh cũng cảm thấy hơi khó chịu!    "Xác sống ngàn năm? Hay là..."    Ánh mắt Lâm Phong khẽ động, đi về phía vị trí của mọi người.    ...    Bên kia.    Phùng Thiên Luân và những người khác nhìn cảnh tượng trước mắt, trên mặt tràn đầy vẻ sợ hãi!    Chỉ trong chốc lát ngắn ngủi.    Những người của Ngũ Độc Giáo đã đổ xuống mấy trăm thùng máu!    Phải giết bao nhiêu người vô tội đây?   Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Chương 614