Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…

Chương 615

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…  Lúc này.   Một trưởng lão Ngũ Độc Giáo nói với Độc Tam Kinh:    "Giáo chủ, máu đã đổ hết rồi!"    "Nhanh thế sao? Xem ra thứ ở bên dưới này còn ***** hơn tôi tưởng!"    Trong mắt Độc Tam Kinh lóe lên một tia nóng bỏng!    AdvQuái vật bên dưới càng mạnh, lão ta càng phấn khích!    Bởi vì đây là bí mật mà Tổ Sư Ngũ Độc Giáo để lại!    Năm xưa!    Ngũ Độc Giáo cũng là một thế lực lớn có tiếng.    AdvTổ Sư Ngũ Độc Giáo thậm chí có thể sánh ngang với chưởng giáo Đạo môn, Phật Đà của Phật Môn, cùng với nhiều cường giả khác chia nhau thiên hạ.    Mà khi Tổ Sư Ngũ Độc Giáo đang ở đỉnh cao nhân sinh.    Lão ta đã lo xa, sợ rằng Ngũ Độc Giáo sau này sẽ suy tàn, nên đã mất một trăm năm để thu thập các loại độc trên đời, luyện chế ra một con quái vật vô cùng mạnh mẽ!    Sau đó dùng bia Phong Ma, phong ấn con quái vật này ở đây, đồng thời bày trận tụ âm, hấp thụ âm khí của trời đất để nuôi dưỡng con quái vật này!    Tính đến nay.    Đã qua một hay hai nghìn năm! Thời gian lâu đến mức chính bọn họ cũng không nhớ rõ!    Ngũ Độc Giáo của bọn họ quả thực đã suy yếu, lại còn bị người của tộc Vu bắt nạt, đuổi khỏi Nam Lĩnh!    Đối với bọn họ mà nói, đây quả thực là một nỗi nhục lớn!    Đợi đến khi lão ta đánh thức con quái vật này, chính là lúc những tên khốn kiếp tộc Vu kia phải bỏ mạng!    Nghĩ đến đây.    Độc Tam Kinh dần bình tĩnh lại, chuyển ánh mắt lạnh lẽo về phía Phùng Thiên Luân, nói:    "Khặc khặc, Phùng môn chủ! Ông cũng thấy rồi đấy..."    "Máu của người thường không còn đủ để thỏa mãn thứ ở bên dưới kia nữa rồi! Chỉ có huyết nhục của những võ giả mạnh mẽ như mấy người mới khiến nó cảm thấy phấn khích!"    Phùng Thiên Luân cảm thấy nặng nề trong lòng, trầm giọng nói:    "Độc Tam Kinh, tốt nhất ông đừng có làm bậy! Thứ bên dưới kia không biết là quái vật gì, ông đừng có hại người hại mình!"    "Phùng môn chủ, ông sợ rồi sao? Yên tâm, ngươi mạnh nhất, chắc chắn sẽ được giữ lại đến cuối cùng!"    Độc Tam Kinh cười tủm tỉm nói.    Lão ta hoàn toàn không lo rằng con quái vật sẽ mất kiểm soát!    Bởi vì trong tay lão ta có chuông chiêu hồn do Tổ Sư Ngũ Độc Giáo để lại, vật này chính là dùng để khống chế con quái vật dưới kia!    "Đừng vội hiến tế người sống, hãy lấy một vật sống thả lên trên xem tình hình thế nào đã."    Độc Tam Kinh nói với người bên cạnh.    "Vâng! Giáo chủ!"    Đệ tử Ngũ Độc Giáo cung kính gật đầu, không biết từ đâu bê ra một chiếc lồng sắt nhỏ, bên trong lồng sắt có nhốt mấy con thỏ trắng.    Hắn cứ thế xách mấy con thỏ trắng đến gò đất!    Nhưng ngay khi hắn chuẩn bị mở lồng, đột nhiên có một bàn tay khô đét đen sì từ dưới gò đất thò lên, túm lấy chân hắn, dễ dàng kéo hắn xuống đất!    "Á~~ Giáo chủ cứu mạng! Cứu mạng!"    Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

 Lúc này.  

 

Một trưởng lão Ngũ Độc Giáo nói với Độc Tam Kinh:  

 

 

"Giáo chủ, máu đã đổ hết rồi!"  

 

 

"Nhanh thế sao? Xem ra thứ ở bên dưới này còn ***** hơn tôi tưởng!"  

 

 

Trong mắt Độc Tam Kinh lóe lên một tia nóng bỏng!  

 

 

Adv

Quái vật bên dưới càng mạnh, lão ta càng phấn khích!  

 

 

Bởi vì đây là bí mật mà Tổ Sư Ngũ Độc Giáo để lại!  

 

 

Năm xưa!  

 

 

Ngũ Độc Giáo cũng là một thế lực lớn có tiếng.  

 

 

Adv

Tổ Sư Ngũ Độc Giáo thậm chí có thể sánh ngang với chưởng giáo Đạo môn, Phật Đà của Phật Môn, cùng với nhiều cường giả khác chia nhau thiên hạ.  

 

 

Mà khi Tổ Sư Ngũ Độc Giáo đang ở đỉnh cao nhân sinh.  

 

 

Lão ta đã lo xa, sợ rằng Ngũ Độc Giáo sau này sẽ suy tàn, nên đã mất một trăm năm để thu thập các loại độc trên đời, luyện chế ra một con quái vật vô cùng mạnh mẽ!  

 

 

Sau đó dùng bia Phong Ma, phong ấn con quái vật này ở đây, đồng thời bày trận tụ âm, hấp thụ âm khí của trời đất để nuôi dưỡng con quái vật này!  

 

 

Tính đến nay.  

 

 

Đã qua một hay hai nghìn năm! Thời gian lâu đến mức chính bọn họ cũng không nhớ rõ!  

 

 

Ngũ Độc Giáo của bọn họ quả thực đã suy yếu, lại còn bị người của tộc Vu bắt nạt, đuổi khỏi Nam Lĩnh!  

 

 

Đối với bọn họ mà nói, đây quả thực là một nỗi nhục lớn!  

 

 

Đợi đến khi lão ta đánh thức con quái vật này, chính là lúc những tên khốn kiếp tộc Vu kia phải bỏ mạng!  

 

 

Nghĩ đến đây.  

 

 

Độc Tam Kinh dần bình tĩnh lại, chuyển ánh mắt lạnh lẽo về phía Phùng Thiên Luân, nói:  

 

 

"Khặc khặc, Phùng môn chủ! Ông cũng thấy rồi đấy..."  

 

 

"Máu của người thường không còn đủ để thỏa mãn thứ ở bên dưới kia nữa rồi! Chỉ có huyết nhục của những võ giả mạnh mẽ như mấy người mới khiến nó cảm thấy phấn khích!"  

 

 

Phùng Thiên Luân cảm thấy nặng nề trong lòng, trầm giọng nói:  

 

 

"Độc Tam Kinh, tốt nhất ông đừng có làm bậy! Thứ bên dưới kia không biết là quái vật gì, ông đừng có hại người hại mình!"  

 

 

"Phùng môn chủ, ông sợ rồi sao? Yên tâm, ngươi mạnh nhất, chắc chắn sẽ được giữ lại đến cuối cùng!"  

 

 

Độc Tam Kinh cười tủm tỉm nói.  

 

 

Lão ta hoàn toàn không lo rằng con quái vật sẽ mất kiểm soát!  

 

 

Bởi vì trong tay lão ta có chuông chiêu hồn do Tổ Sư Ngũ Độc Giáo để lại, vật này chính là dùng để khống chế con quái vật dưới kia!  

 

 

"Đừng vội hiến tế người sống, hãy lấy một vật sống thả lên trên xem tình hình thế nào đã."  

 

 

Độc Tam Kinh nói với người bên cạnh.  

 

 

"Vâng! Giáo chủ!"  

 

 

Đệ tử Ngũ Độc Giáo cung kính gật đầu, không biết từ đâu bê ra một chiếc lồng sắt nhỏ, bên trong lồng sắt có nhốt mấy con thỏ trắng.  

 

 

Hắn cứ thế xách mấy con thỏ trắng đến gò đất!  

 

 

Nhưng ngay khi hắn chuẩn bị mở lồng, đột nhiên có một bàn tay khô đét đen sì từ dưới gò đất thò lên, túm lấy chân hắn, dễ dàng kéo hắn xuống đất!  

 

 

"Á~~ Giáo chủ cứu mạng! Cứu mạng!"  

 

 

Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…  Lúc này.   Một trưởng lão Ngũ Độc Giáo nói với Độc Tam Kinh:    "Giáo chủ, máu đã đổ hết rồi!"    "Nhanh thế sao? Xem ra thứ ở bên dưới này còn ***** hơn tôi tưởng!"    Trong mắt Độc Tam Kinh lóe lên một tia nóng bỏng!    AdvQuái vật bên dưới càng mạnh, lão ta càng phấn khích!    Bởi vì đây là bí mật mà Tổ Sư Ngũ Độc Giáo để lại!    Năm xưa!    Ngũ Độc Giáo cũng là một thế lực lớn có tiếng.    AdvTổ Sư Ngũ Độc Giáo thậm chí có thể sánh ngang với chưởng giáo Đạo môn, Phật Đà của Phật Môn, cùng với nhiều cường giả khác chia nhau thiên hạ.    Mà khi Tổ Sư Ngũ Độc Giáo đang ở đỉnh cao nhân sinh.    Lão ta đã lo xa, sợ rằng Ngũ Độc Giáo sau này sẽ suy tàn, nên đã mất một trăm năm để thu thập các loại độc trên đời, luyện chế ra một con quái vật vô cùng mạnh mẽ!    Sau đó dùng bia Phong Ma, phong ấn con quái vật này ở đây, đồng thời bày trận tụ âm, hấp thụ âm khí của trời đất để nuôi dưỡng con quái vật này!    Tính đến nay.    Đã qua một hay hai nghìn năm! Thời gian lâu đến mức chính bọn họ cũng không nhớ rõ!    Ngũ Độc Giáo của bọn họ quả thực đã suy yếu, lại còn bị người của tộc Vu bắt nạt, đuổi khỏi Nam Lĩnh!    Đối với bọn họ mà nói, đây quả thực là một nỗi nhục lớn!    Đợi đến khi lão ta đánh thức con quái vật này, chính là lúc những tên khốn kiếp tộc Vu kia phải bỏ mạng!    Nghĩ đến đây.    Độc Tam Kinh dần bình tĩnh lại, chuyển ánh mắt lạnh lẽo về phía Phùng Thiên Luân, nói:    "Khặc khặc, Phùng môn chủ! Ông cũng thấy rồi đấy..."    "Máu của người thường không còn đủ để thỏa mãn thứ ở bên dưới kia nữa rồi! Chỉ có huyết nhục của những võ giả mạnh mẽ như mấy người mới khiến nó cảm thấy phấn khích!"    Phùng Thiên Luân cảm thấy nặng nề trong lòng, trầm giọng nói:    "Độc Tam Kinh, tốt nhất ông đừng có làm bậy! Thứ bên dưới kia không biết là quái vật gì, ông đừng có hại người hại mình!"    "Phùng môn chủ, ông sợ rồi sao? Yên tâm, ngươi mạnh nhất, chắc chắn sẽ được giữ lại đến cuối cùng!"    Độc Tam Kinh cười tủm tỉm nói.    Lão ta hoàn toàn không lo rằng con quái vật sẽ mất kiểm soát!    Bởi vì trong tay lão ta có chuông chiêu hồn do Tổ Sư Ngũ Độc Giáo để lại, vật này chính là dùng để khống chế con quái vật dưới kia!    "Đừng vội hiến tế người sống, hãy lấy một vật sống thả lên trên xem tình hình thế nào đã."    Độc Tam Kinh nói với người bên cạnh.    "Vâng! Giáo chủ!"    Đệ tử Ngũ Độc Giáo cung kính gật đầu, không biết từ đâu bê ra một chiếc lồng sắt nhỏ, bên trong lồng sắt có nhốt mấy con thỏ trắng.    Hắn cứ thế xách mấy con thỏ trắng đến gò đất!    Nhưng ngay khi hắn chuẩn bị mở lồng, đột nhiên có một bàn tay khô đét đen sì từ dưới gò đất thò lên, túm lấy chân hắn, dễ dàng kéo hắn xuống đất!    "Á~~ Giáo chủ cứu mạng! Cứu mạng!"    Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Chương 615