Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…
Chương 617
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Khả năng điều khiến khí kinh người như vậy, ngay cả Phùng Thiên Luân cũng không làm được! Đương nhiên, điều này không có nghĩa là thực lực của thanh niên áo trắng sẽ cao hơn Phùng Lăng Tiêu, chỉ có thể nói rằng tinh thần lực của anh rất lớn, khả năng điều khiển khí mạnh mẽ... "Là cậu ta!" Trong lúc Độc Tam Kinh và những người khác đánh giá Lâm Phong thì đồng tử Phùng Thiên Luân co rụt! "Môn chủ, ông quen người này sao?" Thái Khôn nhỏ giọng hỏi. Adv "Trước kia Mục Trần đã đặc biệt đưa ảnh của người này cho tôi xem, còn nói rằng người này ở Vân Xuyên, dặn tôi nhất định phải bảo vệ cậu ta thật tốt!" Phùng Lăng Tiêu trả lời. Nghe được câu này. Ánh mắt của mọi người trong Thần Võ Môn thoáng hiện lên một tia thất vọng. AdvThiếu chủ đã dặn dò Môn chủ như vậy có nghĩa là thanh niên áo trắng không mạnh, nếu không thì làm sao lại cần Thần Võ Môn của bọn họ bảo vệ? Thực lực không mạnh, còn dám đến đây, chẳng phải đến chịu chết sao! "Mày là ai? Dám xen vào chuyện của Ngũ Độc Giáo tao?" Độc Tam Kinh lạnh lùng hỏi Lâm Phong. "Ha ha..." Lâm Phong cười khẩy một tiếng, sau đó đột nhiên đá mạnh vào một đệ tử Ngũ Độc Giáo đang đến gần mình. "Ầm!" một tiếng. Đệ tử Ngũ Độc Giáo này thậm chí còn không kịp phản ứng, đã bị đá thành một đoàn sương máu. "Tao không chỉ xen vào, tao còn giẫm chân vào, mày làm gì được tao?" Lâm Phong nhàn nhạt nói. Ánh mắt Độc Tam Kinh lóe lên một tia sát ý mãnh liệt. Vốn lão ta còn có chút kiêng dè lai lịch của Lâm Phong, nhưng Lâm Phong đã kiêu ngạo như vậy, lão ta cũng không thể do dự nữa! "Thằng nhãi, mày đang đùa với lửa đấy!" "Lên đi! Bắt thằng đó lại, hiến tế cho con quái vật bên dưới!!" Độc Tam Kinh vung tay ra hiệu cho một đám thuộc hạ, lạnh lùng nói. Một đám đệ tử Ngũ Độc Giáo nghe vậy đều gật đầu, chuẩn bị tấn công, giải phóng độc vật... Mà ngay lúc này. Lâm Phong vung tay lên, một màn lửa mang theo linh khí bùng cháy, thiêu rụi một đám đệ tử Ngũ Độc Giáo thành tro bụi. "Rồi sao? Tao đang chơi với lửa nè, mày làm gì được tao?" Lâm Phong thản nhiên nói. Thấy cảnh này. Hiện trường lập tức yên tĩnh trở lại. Tất cả mọi người đều há hốc mồm, ngay cả Độc Tam Kinh cũng không ngoại lệ! Chỉ trong vài giây ngắn ngủi! Hơn mười đệ tử tinh nhuệ của Ngũ Độc Giáo, bao gồm cả hai cường giả Võ Hồn cảnh, đều bị thanh niên trước mặt ***** trong nháy mắt! Nhiều cường giả như vậy. Trong tay hắn lại giống như kiến hôi, giơ tay là diệt... "Môn... môn chủ! Ông chắc chắn cậu ta cần Thần Võ Môn chúng ta bảo vệ sao?" Thái Khôn vô thức hỏi. Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Khả năng điều khiến khí kinh người như vậy, ngay cả Phùng Thiên Luân cũng không làm được!
Đương nhiên, điều này không có nghĩa là thực lực của thanh niên áo trắng sẽ cao hơn Phùng Lăng Tiêu, chỉ có thể nói rằng tinh thần lực của anh rất lớn, khả năng điều khiển khí mạnh mẽ...
"Là cậu ta!"
Trong lúc Độc Tam Kinh và những người khác đánh giá Lâm Phong thì đồng tử Phùng Thiên Luân co rụt!
"Môn chủ, ông quen người này sao?"
Thái Khôn nhỏ giọng hỏi.
Adv
"Trước kia Mục Trần đã đặc biệt đưa ảnh của người này cho tôi xem, còn nói rằng người này ở Vân Xuyên, dặn tôi nhất định phải bảo vệ cậu ta thật tốt!"
Phùng Lăng Tiêu trả lời.
Nghe được câu này.
Ánh mắt của mọi người trong Thần Võ Môn thoáng hiện lên một tia thất vọng.
Adv
Thiếu chủ đã dặn dò Môn chủ như vậy có nghĩa là thanh niên áo trắng không mạnh, nếu không thì làm sao lại cần Thần Võ Môn của bọn họ bảo vệ?
Thực lực không mạnh, còn dám đến đây, chẳng phải đến chịu chết sao!
"Mày là ai? Dám xen vào chuyện của Ngũ Độc Giáo tao?"
Độc Tam Kinh lạnh lùng hỏi Lâm Phong.
"Ha ha..."
Lâm Phong cười khẩy một tiếng, sau đó đột nhiên đá mạnh vào một đệ tử Ngũ Độc Giáo đang đến gần mình.
"Ầm!" một tiếng.
Đệ tử Ngũ Độc Giáo này thậm chí còn không kịp phản ứng, đã bị đá thành một đoàn sương máu.
"Tao không chỉ xen vào, tao còn giẫm chân vào, mày làm gì được tao?"
Lâm Phong nhàn nhạt nói.
Ánh mắt Độc Tam Kinh lóe lên một tia sát ý mãnh liệt.
Vốn lão ta còn có chút kiêng dè lai lịch của Lâm Phong, nhưng Lâm Phong đã kiêu ngạo như vậy, lão ta cũng không thể do dự nữa!
"Thằng nhãi, mày đang đùa với lửa đấy!"
"Lên đi! Bắt thằng đó lại, hiến tế cho con quái vật bên dưới!!"
Độc Tam Kinh vung tay ra hiệu cho một đám thuộc hạ, lạnh lùng nói.
Một đám đệ tử Ngũ Độc Giáo nghe vậy đều gật đầu, chuẩn bị tấn công, giải phóng độc vật...
Mà ngay lúc này.
Lâm Phong vung tay lên, một màn lửa mang theo linh khí bùng cháy, thiêu rụi một đám đệ tử Ngũ Độc Giáo thành tro bụi.
"Rồi sao? Tao đang chơi với lửa nè, mày làm gì được tao?"
Lâm Phong thản nhiên nói.
Thấy cảnh này.
Hiện trường lập tức yên tĩnh trở lại.
Tất cả mọi người đều há hốc mồm, ngay cả Độc Tam Kinh cũng không ngoại lệ!
Chỉ trong vài giây ngắn ngủi!
Hơn mười đệ tử tinh nhuệ của Ngũ Độc Giáo, bao gồm cả hai cường giả Võ Hồn cảnh, đều bị thanh niên trước mặt ***** trong nháy mắt!
Nhiều cường giả như vậy.
Trong tay hắn lại giống như kiến hôi, giơ tay là diệt...
"Môn... môn chủ! Ông chắc chắn cậu ta cần Thần Võ Môn chúng ta bảo vệ sao?"
Thái Khôn vô thức hỏi.
Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Khả năng điều khiến khí kinh người như vậy, ngay cả Phùng Thiên Luân cũng không làm được! Đương nhiên, điều này không có nghĩa là thực lực của thanh niên áo trắng sẽ cao hơn Phùng Lăng Tiêu, chỉ có thể nói rằng tinh thần lực của anh rất lớn, khả năng điều khiển khí mạnh mẽ... "Là cậu ta!" Trong lúc Độc Tam Kinh và những người khác đánh giá Lâm Phong thì đồng tử Phùng Thiên Luân co rụt! "Môn chủ, ông quen người này sao?" Thái Khôn nhỏ giọng hỏi. Adv "Trước kia Mục Trần đã đặc biệt đưa ảnh của người này cho tôi xem, còn nói rằng người này ở Vân Xuyên, dặn tôi nhất định phải bảo vệ cậu ta thật tốt!" Phùng Lăng Tiêu trả lời. Nghe được câu này. Ánh mắt của mọi người trong Thần Võ Môn thoáng hiện lên một tia thất vọng. AdvThiếu chủ đã dặn dò Môn chủ như vậy có nghĩa là thanh niên áo trắng không mạnh, nếu không thì làm sao lại cần Thần Võ Môn của bọn họ bảo vệ? Thực lực không mạnh, còn dám đến đây, chẳng phải đến chịu chết sao! "Mày là ai? Dám xen vào chuyện của Ngũ Độc Giáo tao?" Độc Tam Kinh lạnh lùng hỏi Lâm Phong. "Ha ha..." Lâm Phong cười khẩy một tiếng, sau đó đột nhiên đá mạnh vào một đệ tử Ngũ Độc Giáo đang đến gần mình. "Ầm!" một tiếng. Đệ tử Ngũ Độc Giáo này thậm chí còn không kịp phản ứng, đã bị đá thành một đoàn sương máu. "Tao không chỉ xen vào, tao còn giẫm chân vào, mày làm gì được tao?" Lâm Phong nhàn nhạt nói. Ánh mắt Độc Tam Kinh lóe lên một tia sát ý mãnh liệt. Vốn lão ta còn có chút kiêng dè lai lịch của Lâm Phong, nhưng Lâm Phong đã kiêu ngạo như vậy, lão ta cũng không thể do dự nữa! "Thằng nhãi, mày đang đùa với lửa đấy!" "Lên đi! Bắt thằng đó lại, hiến tế cho con quái vật bên dưới!!" Độc Tam Kinh vung tay ra hiệu cho một đám thuộc hạ, lạnh lùng nói. Một đám đệ tử Ngũ Độc Giáo nghe vậy đều gật đầu, chuẩn bị tấn công, giải phóng độc vật... Mà ngay lúc này. Lâm Phong vung tay lên, một màn lửa mang theo linh khí bùng cháy, thiêu rụi một đám đệ tử Ngũ Độc Giáo thành tro bụi. "Rồi sao? Tao đang chơi với lửa nè, mày làm gì được tao?" Lâm Phong thản nhiên nói. Thấy cảnh này. Hiện trường lập tức yên tĩnh trở lại. Tất cả mọi người đều há hốc mồm, ngay cả Độc Tam Kinh cũng không ngoại lệ! Chỉ trong vài giây ngắn ngủi! Hơn mười đệ tử tinh nhuệ của Ngũ Độc Giáo, bao gồm cả hai cường giả Võ Hồn cảnh, đều bị thanh niên trước mặt ***** trong nháy mắt! Nhiều cường giả như vậy. Trong tay hắn lại giống như kiến hôi, giơ tay là diệt... "Môn... môn chủ! Ông chắc chắn cậu ta cần Thần Võ Môn chúng ta bảo vệ sao?" Thái Khôn vô thức hỏi. Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!