Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…
Chương 616
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… "Ực~" Thấy cảnh này. Dù là Thần Võ Môn hay Ngũ Độc Giáo, đều không nhịn được nuốt nước miếng! Đệ tử vừa rồi ít nhất cũng là Tông Sư đỉnh phong! Vậy mà lại không có chút sức chống cự nào, thậm chí còn không kịp phản ứng! "Mạnh! Quả nhiên là mạnh! Ngũ Độc Giáo chúng ta có hy vọng phục hưng rồi!" Adv Độc Tam Kinh điên cuồng cười. Sau đó, hắn ra hiệu cho thuộc hạ bắt người của Thần Võ Môn đi hiến tế. Một nhóm đệ tử Ngũ Độc Giáo gật đầu, lập tức kéo mấy đệ tử Thần Võ Môn dậy! "Không... đừng! Ông nội, cứu cháu!" Adv Một cô gái có dáng người yểu điệu, sắc mặt trắng bệch, vừa dùng sức giãy giụa, kinh hoàng cầu cứu Thái Khôn! Cô gái này tên là Thái Văn Cơ, là cháu gái của Thái Khôn, cũng là đệ tử chân truyền của Thần Võ Môn! Hôm nay cô ấy vì tò mò mới theo ông nội đến đây, không ngờ lại gặp phải chuyện này! "Độc giáo chủ, tôi cầu xin ông, hãy tha cho cháu gái tôi!" Thái Khôn nước mắt lưng tròng, khổ sở cầu xin Độc Tam Kinh! Nhưng Độc Tam Kinh lại không có phản ứng gì, trên mặt đầy vẻ khinh thường. Thái Văn Cơ tuy rất xinh đẹp, nhưng trong mắt lão ta, phụ nữ đều là phân! Cho dù Thái Văn Cơ ***** sẽ, chủ động quỳ dưới thân lão ta, lão ta cũng sẽ không có chút phản ứng nào! Bởi vì trở nên mạnh mẽ! Mới là mục tiêu theo đuổi duy nhất của lão ta! "Hu hu... cháu không muốn chết, cháu không muốn chết, cháu còn chưa lấy chồng... hu hu, anh Mục Trần ơi, mau đến cứu tôi!" Thái Văn Cơ nước mắt rơi như mưa, thân thể không nhịn được run rẩy! Ông nội cô ấy là Thái Khôn, đại trưởng lão của Thần Võ Môn, chú là Thái Húc, thất trưởng lão của Thần Võ Môn... Với thân phận cao quý của cô ấy, từ nhỏ đã được cưng chiều, làm sao có thể thấy qua cảnh tượng này? Không ngất xỉu đi đã là rất lợi hại rồi! Phùng Thiên Luân, Thái Khôn và những người khác nhìn thấy bộ dạng của Thái Văn Cơ, chỉ thấy trái tim như muốn vỡ vụn! Mắt thấy Thái Văn Cơ sắp được nâng lên trên gò đất. Mà ngay lúc này. Một luồng dao động kinh khủng ập đến, đánh tan hai đệ tử Ngũ Độc Giáo đang khiêng Thái Văn Cơ thành sương máu. "Ầm~" Sương máu bắn tung tóe lên người Thái Văn Cơ. Nhưng cô ấy không màng đến sự ghê tởm, lau vội máu trên mặt, vội vàng chạy về bên ông nội, trốn sau lưng ông nội, run rẩy. "Là ai?" Mà thấy cảnh này. Sắc mặt Độc Tam Kinh đột ngột lạnh lẽo, ngoảnh đầu nhìn lại. Những người khác ở hiện trường ai nấy vẻ mặt nghi hoặc ngoái đầu nhìn thì thấy một thanh niên mặc áo trắng đang chậm rãi đi tới. "Thời đại nào rồi mà còn chơi trò hiến tế này vậy?" Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
"Ực~"
Thấy cảnh này.
Dù là Thần Võ Môn hay Ngũ Độc Giáo, đều không nhịn được nuốt nước miếng!
Đệ tử vừa rồi ít nhất cũng là Tông Sư đỉnh phong!
Vậy mà lại không có chút sức chống cự nào, thậm chí còn không kịp phản ứng!
"Mạnh! Quả nhiên là mạnh! Ngũ Độc Giáo chúng ta có hy vọng phục hưng rồi!"
Adv
Độc Tam Kinh điên cuồng cười.
Sau đó, hắn ra hiệu cho thuộc hạ bắt người của Thần Võ Môn đi hiến tế.
Một nhóm đệ tử Ngũ Độc Giáo gật đầu, lập tức kéo mấy đệ tử Thần Võ Môn dậy!
"Không... đừng! Ông nội, cứu cháu!"
Adv
Một cô gái có dáng người yểu điệu, sắc mặt trắng bệch, vừa dùng sức giãy giụa, kinh hoàng cầu cứu Thái Khôn!
Cô gái này tên là Thái Văn Cơ, là cháu gái của Thái Khôn, cũng là đệ tử chân truyền của Thần Võ Môn!
Hôm nay cô ấy vì tò mò mới theo ông nội đến đây, không ngờ lại gặp phải chuyện này!
"Độc giáo chủ, tôi cầu xin ông, hãy tha cho cháu gái tôi!"
Thái Khôn nước mắt lưng tròng, khổ sở cầu xin Độc Tam Kinh!
Nhưng Độc Tam Kinh lại không có phản ứng gì, trên mặt đầy vẻ khinh thường.
Thái Văn Cơ tuy rất xinh đẹp, nhưng trong mắt lão ta, phụ nữ đều là phân!
Cho dù Thái Văn Cơ ***** sẽ, chủ động quỳ dưới thân lão ta, lão ta cũng sẽ không có chút phản ứng nào!
Bởi vì trở nên mạnh mẽ!
Mới là mục tiêu theo đuổi duy nhất của lão ta!
"Hu hu... cháu không muốn chết, cháu không muốn chết, cháu còn chưa lấy chồng... hu hu, anh Mục Trần ơi, mau đến cứu tôi!"
Thái Văn Cơ nước mắt rơi như mưa, thân thể không nhịn được run rẩy!
Ông nội cô ấy là Thái Khôn, đại trưởng lão của Thần Võ Môn, chú là Thái Húc, thất trưởng lão của Thần Võ Môn...
Với thân phận cao quý của cô ấy, từ nhỏ đã được cưng chiều, làm sao có thể thấy qua cảnh tượng này?
Không ngất xỉu đi đã là rất lợi hại rồi!
Phùng Thiên Luân, Thái Khôn và những người khác nhìn thấy bộ dạng của Thái Văn Cơ, chỉ thấy trái tim như muốn vỡ vụn!
Mắt thấy Thái Văn Cơ sắp được nâng lên trên gò đất.
Mà ngay lúc này.
Một luồng dao động kinh khủng ập đến, đánh tan hai đệ tử Ngũ Độc Giáo đang khiêng Thái Văn Cơ thành sương máu.
"Ầm~"
Sương máu bắn tung tóe lên người Thái Văn Cơ.
Nhưng cô ấy không màng đến sự ghê tởm, lau vội máu trên mặt, vội vàng chạy về bên ông nội, trốn sau lưng ông nội, run rẩy.
"Là ai?"
Mà thấy cảnh này.
Sắc mặt Độc Tam Kinh đột ngột lạnh lẽo, ngoảnh đầu nhìn lại.
Những người khác ở hiện trường ai nấy vẻ mặt nghi hoặc ngoái đầu nhìn thì thấy một thanh niên mặc áo trắng đang chậm rãi đi tới.
"Thời đại nào rồi mà còn chơi trò hiến tế này vậy?"
Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… "Ực~" Thấy cảnh này. Dù là Thần Võ Môn hay Ngũ Độc Giáo, đều không nhịn được nuốt nước miếng! Đệ tử vừa rồi ít nhất cũng là Tông Sư đỉnh phong! Vậy mà lại không có chút sức chống cự nào, thậm chí còn không kịp phản ứng! "Mạnh! Quả nhiên là mạnh! Ngũ Độc Giáo chúng ta có hy vọng phục hưng rồi!" Adv Độc Tam Kinh điên cuồng cười. Sau đó, hắn ra hiệu cho thuộc hạ bắt người của Thần Võ Môn đi hiến tế. Một nhóm đệ tử Ngũ Độc Giáo gật đầu, lập tức kéo mấy đệ tử Thần Võ Môn dậy! "Không... đừng! Ông nội, cứu cháu!" Adv Một cô gái có dáng người yểu điệu, sắc mặt trắng bệch, vừa dùng sức giãy giụa, kinh hoàng cầu cứu Thái Khôn! Cô gái này tên là Thái Văn Cơ, là cháu gái của Thái Khôn, cũng là đệ tử chân truyền của Thần Võ Môn! Hôm nay cô ấy vì tò mò mới theo ông nội đến đây, không ngờ lại gặp phải chuyện này! "Độc giáo chủ, tôi cầu xin ông, hãy tha cho cháu gái tôi!" Thái Khôn nước mắt lưng tròng, khổ sở cầu xin Độc Tam Kinh! Nhưng Độc Tam Kinh lại không có phản ứng gì, trên mặt đầy vẻ khinh thường. Thái Văn Cơ tuy rất xinh đẹp, nhưng trong mắt lão ta, phụ nữ đều là phân! Cho dù Thái Văn Cơ ***** sẽ, chủ động quỳ dưới thân lão ta, lão ta cũng sẽ không có chút phản ứng nào! Bởi vì trở nên mạnh mẽ! Mới là mục tiêu theo đuổi duy nhất của lão ta! "Hu hu... cháu không muốn chết, cháu không muốn chết, cháu còn chưa lấy chồng... hu hu, anh Mục Trần ơi, mau đến cứu tôi!" Thái Văn Cơ nước mắt rơi như mưa, thân thể không nhịn được run rẩy! Ông nội cô ấy là Thái Khôn, đại trưởng lão của Thần Võ Môn, chú là Thái Húc, thất trưởng lão của Thần Võ Môn... Với thân phận cao quý của cô ấy, từ nhỏ đã được cưng chiều, làm sao có thể thấy qua cảnh tượng này? Không ngất xỉu đi đã là rất lợi hại rồi! Phùng Thiên Luân, Thái Khôn và những người khác nhìn thấy bộ dạng của Thái Văn Cơ, chỉ thấy trái tim như muốn vỡ vụn! Mắt thấy Thái Văn Cơ sắp được nâng lên trên gò đất. Mà ngay lúc này. Một luồng dao động kinh khủng ập đến, đánh tan hai đệ tử Ngũ Độc Giáo đang khiêng Thái Văn Cơ thành sương máu. "Ầm~" Sương máu bắn tung tóe lên người Thái Văn Cơ. Nhưng cô ấy không màng đến sự ghê tởm, lau vội máu trên mặt, vội vàng chạy về bên ông nội, trốn sau lưng ông nội, run rẩy. "Là ai?" Mà thấy cảnh này. Sắc mặt Độc Tam Kinh đột ngột lạnh lẽo, ngoảnh đầu nhìn lại. Những người khác ở hiện trường ai nấy vẻ mặt nghi hoặc ngoái đầu nhìn thì thấy một thanh niên mặc áo trắng đang chậm rãi đi tới. "Thời đại nào rồi mà còn chơi trò hiến tế này vậy?" Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!