Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…
Chương 624
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Tổ Sư Ngũ Độc lau đi vết máu trên khóe miệng, nhìn Lâm Phong, sắc mặt âm trầm. Thanh niên trước mắt này đúng là quá mạnh! Cho lão ta một cảm giác không thể địch nổi, khiến lão ta muốn bỏ cuộc! "Ta thừa nhận thực lực của ngươi rất mạnh! Nhưng bây giờ ta chiếm giữ cơ thể này, ngươi cũng không làm gì được ta! Ngươi thả ta ra, đợi sau này ta tìm được vật chủ thích hợp, bảo đảm sẽ trả lại cơ thể này nguyên vẹn như cũ được không?" Tổ Sư Ngũ Độc nói. "Hôm nay mày chắc chắn phải chết, lúc nãy tao nói rồi mà!" Adv Thần sắc Lâm Phong lạnh lùng. Anh toàn lực ra tay, đưa một bàn tay lớn ra nắm lấy Tổ Sư Ngũ Độc, lần này lão ta không kịp phản ứng đã bị Lâm Phong tóm gọn vào tay. "Đại đạo hành vân, Càn Khôn tác pháp!" "Ma ri ma ri..." Adv “Tao muốn thằng già mày hồn phi phách tán!" Lâm Phong đọc ra một loạt chú ngữ bí ẩn, cuối cùng trực tiếp chạm một ngón tay lên trán Tổ Sư Ngũ Độc, trán lão ta lập tức sáng lên kim quang! Trên mặt Tổ Sư Ngũ Độc càng lộ ra vẻ kinh sợ, giọng run run nói: "Tr... Tru... hồn chú, ng... ngươi, ngươi làm sao biết được Đạo môn Tru..." "Ầm!" Lời nói đột ngột dừng lại! Đôi mắt trắng dã của Thái Văn Cơ dần dần khôi phục lại bình thường, thân thể mềm mại ngay lập tức mềm nhũn ra, trực tiếp ngã xuống đất. Lâm Phong thấy vậy thì trực tiếp đưa tay ra đỡ lấy Thái Văn Cơ, sau đó tùy tiện ném cô ấy sang bên cạnh Thái Khôn! "Cảm ơn cậu Lâm, cảm ơn cậu Lâm…!" Thái Khôn nhìn đứa cháu gái đang hôn mê, kích động đến mức nước mắt già nua rơi lã chã. Lâm Phong không để ý đến Thái Khôn, trực tiếp đưa tay ra, bắt Độc Tam Kinh vào trong tay. Lần này anh không cho Độc Tam Kinh thời gian nói nhảm, trực tiếp sử dụng thuật soát hồn! Sau khi soát hồn xong. Thần sắc Lâm Phong vui mừng, vội vàng lấy túi trữ vật của Độc Tam Kinh ra xem, quả nhiên bên trong có hơn ba nghìn linh thạch! Ngoài linh thạch ra! Còn có một số phương thuốc chế độc của Ngũ Độc Giáo, cùng với một số độc trùng, cỏ độc... Những thứ này giống như xương gà… Giữ lại thì vô dụng, bỏ đi thì tiếc... Lâm Phong suy nghĩ một chút, thu linh thạch lại, sau đó triệu hồi một ngọn linh hoả, đốt thi thể của Độc Tam Kinh và mấy thứ vô dụng khác thành tro bụi. Thấy cảnh này. Trái tim của Phùng Thiên Luân lại run lên, chỉ cảm thấy thủ đoạn của Lâm Phong đúng là đã vượt ngoài phạm vi tưởng tượng của ông ta, còn cường đại hơn cả con trai Phùng Mục Trần của ông ta rất nhiều! "Cậu… cậu Lâm! Lần này cảm ơn cậu!" Phùng Thiên Luân thở ra một hơi, đi đến trước mặt Lâm Phong nói. "Ông biết tôi hả?" Lâm Phong nhướng mày hỏi. "Con trai tôi, Phùng Mục Trần là bạn cậu! Trước đó nó dặn tôi..." "Dặn ông cái gì?" Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Tổ Sư Ngũ Độc lau đi vết máu trên khóe miệng, nhìn Lâm Phong, sắc mặt âm trầm.
Thanh niên trước mắt này đúng là quá mạnh!
Cho lão ta một cảm giác không thể địch nổi, khiến lão ta muốn bỏ cuộc!
"Ta thừa nhận thực lực của ngươi rất mạnh! Nhưng bây giờ ta chiếm giữ cơ thể này, ngươi cũng không làm gì được ta! Ngươi thả ta ra, đợi sau này ta tìm được vật chủ thích hợp, bảo đảm sẽ trả lại cơ thể này nguyên vẹn như cũ được không?"
Tổ Sư Ngũ Độc nói.
"Hôm nay mày chắc chắn phải chết, lúc nãy tao nói rồi mà!"
Adv
Thần sắc Lâm Phong lạnh lùng.
Anh toàn lực ra tay, đưa một bàn tay lớn ra nắm lấy Tổ Sư Ngũ Độc, lần này lão ta không kịp phản ứng đã bị Lâm Phong tóm gọn vào tay.
"Đại đạo hành vân, Càn Khôn tác pháp!"
"Ma ri ma ri..."
Adv
“Tao muốn thằng già mày hồn phi phách tán!"
Lâm Phong đọc ra một loạt chú ngữ bí ẩn, cuối cùng trực tiếp chạm một ngón tay lên trán Tổ Sư Ngũ Độc, trán lão ta lập tức sáng lên kim quang!
Trên mặt Tổ Sư Ngũ Độc càng lộ ra vẻ kinh sợ, giọng run run nói:
"Tr... Tru... hồn chú, ng... ngươi, ngươi làm sao biết được Đạo môn Tru..."
"Ầm!"
Lời nói đột ngột dừng lại!
Đôi mắt trắng dã của Thái Văn Cơ dần dần khôi phục lại bình thường, thân thể mềm mại ngay lập tức mềm nhũn ra, trực tiếp ngã xuống đất.
Lâm Phong thấy vậy thì trực tiếp đưa tay ra đỡ lấy Thái Văn Cơ, sau đó tùy tiện ném cô ấy sang bên cạnh Thái Khôn!
"Cảm ơn cậu Lâm, cảm ơn cậu Lâm…!"
Thái Khôn nhìn đứa cháu gái đang hôn mê, kích động đến mức nước mắt già nua rơi lã chã.
Lâm Phong không để ý đến Thái Khôn, trực tiếp đưa tay ra, bắt Độc Tam Kinh vào trong tay.
Lần này anh không cho Độc Tam Kinh thời gian nói nhảm, trực tiếp sử dụng thuật soát hồn!
Sau khi soát hồn xong.
Thần sắc Lâm Phong vui mừng, vội vàng lấy túi trữ vật của Độc Tam Kinh ra xem, quả nhiên bên trong có hơn ba nghìn linh thạch!
Ngoài linh thạch ra!
Còn có một số phương thuốc chế độc của Ngũ Độc Giáo, cùng với một số độc trùng, cỏ độc...
Những thứ này giống như xương gà…
Giữ lại thì vô dụng, bỏ đi thì tiếc...
Lâm Phong suy nghĩ một chút, thu linh thạch lại, sau đó triệu hồi một ngọn linh hoả, đốt thi thể của Độc Tam Kinh và mấy thứ vô dụng khác thành tro bụi.
Thấy cảnh này.
Trái tim của Phùng Thiên Luân lại run lên, chỉ cảm thấy thủ đoạn của Lâm Phong đúng là đã vượt ngoài phạm vi tưởng tượng của ông ta, còn cường đại hơn cả con trai Phùng Mục Trần của ông ta rất nhiều!
"Cậu… cậu Lâm! Lần này cảm ơn cậu!"
Phùng Thiên Luân thở ra một hơi, đi đến trước mặt Lâm Phong nói.
"Ông biết tôi hả?"
Lâm Phong nhướng mày hỏi.
"Con trai tôi, Phùng Mục Trần là bạn cậu! Trước đó nó dặn tôi..."
"Dặn ông cái gì?"
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Tổ Sư Ngũ Độc lau đi vết máu trên khóe miệng, nhìn Lâm Phong, sắc mặt âm trầm. Thanh niên trước mắt này đúng là quá mạnh! Cho lão ta một cảm giác không thể địch nổi, khiến lão ta muốn bỏ cuộc! "Ta thừa nhận thực lực của ngươi rất mạnh! Nhưng bây giờ ta chiếm giữ cơ thể này, ngươi cũng không làm gì được ta! Ngươi thả ta ra, đợi sau này ta tìm được vật chủ thích hợp, bảo đảm sẽ trả lại cơ thể này nguyên vẹn như cũ được không?" Tổ Sư Ngũ Độc nói. "Hôm nay mày chắc chắn phải chết, lúc nãy tao nói rồi mà!" Adv Thần sắc Lâm Phong lạnh lùng. Anh toàn lực ra tay, đưa một bàn tay lớn ra nắm lấy Tổ Sư Ngũ Độc, lần này lão ta không kịp phản ứng đã bị Lâm Phong tóm gọn vào tay. "Đại đạo hành vân, Càn Khôn tác pháp!" "Ma ri ma ri..." Adv “Tao muốn thằng già mày hồn phi phách tán!" Lâm Phong đọc ra một loạt chú ngữ bí ẩn, cuối cùng trực tiếp chạm một ngón tay lên trán Tổ Sư Ngũ Độc, trán lão ta lập tức sáng lên kim quang! Trên mặt Tổ Sư Ngũ Độc càng lộ ra vẻ kinh sợ, giọng run run nói: "Tr... Tru... hồn chú, ng... ngươi, ngươi làm sao biết được Đạo môn Tru..." "Ầm!" Lời nói đột ngột dừng lại! Đôi mắt trắng dã của Thái Văn Cơ dần dần khôi phục lại bình thường, thân thể mềm mại ngay lập tức mềm nhũn ra, trực tiếp ngã xuống đất. Lâm Phong thấy vậy thì trực tiếp đưa tay ra đỡ lấy Thái Văn Cơ, sau đó tùy tiện ném cô ấy sang bên cạnh Thái Khôn! "Cảm ơn cậu Lâm, cảm ơn cậu Lâm…!" Thái Khôn nhìn đứa cháu gái đang hôn mê, kích động đến mức nước mắt già nua rơi lã chã. Lâm Phong không để ý đến Thái Khôn, trực tiếp đưa tay ra, bắt Độc Tam Kinh vào trong tay. Lần này anh không cho Độc Tam Kinh thời gian nói nhảm, trực tiếp sử dụng thuật soát hồn! Sau khi soát hồn xong. Thần sắc Lâm Phong vui mừng, vội vàng lấy túi trữ vật của Độc Tam Kinh ra xem, quả nhiên bên trong có hơn ba nghìn linh thạch! Ngoài linh thạch ra! Còn có một số phương thuốc chế độc của Ngũ Độc Giáo, cùng với một số độc trùng, cỏ độc... Những thứ này giống như xương gà… Giữ lại thì vô dụng, bỏ đi thì tiếc... Lâm Phong suy nghĩ một chút, thu linh thạch lại, sau đó triệu hồi một ngọn linh hoả, đốt thi thể của Độc Tam Kinh và mấy thứ vô dụng khác thành tro bụi. Thấy cảnh này. Trái tim của Phùng Thiên Luân lại run lên, chỉ cảm thấy thủ đoạn của Lâm Phong đúng là đã vượt ngoài phạm vi tưởng tượng của ông ta, còn cường đại hơn cả con trai Phùng Mục Trần của ông ta rất nhiều! "Cậu… cậu Lâm! Lần này cảm ơn cậu!" Phùng Thiên Luân thở ra một hơi, đi đến trước mặt Lâm Phong nói. "Ông biết tôi hả?" Lâm Phong nhướng mày hỏi. "Con trai tôi, Phùng Mục Trần là bạn cậu! Trước đó nó dặn tôi..." "Dặn ông cái gì?" Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!