Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…
Chương 625
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Lâm Phong nhàn nhạt nói. Phùng Thiên Luân nghe vậy thì sắc mặt vui mừng khôn xiết! Ông ta đang lo không biết làm sao để kết giao với Lâm Phong, không ngờ Lâm Phong lại là sư đệ của con trai mình! Mà ngay lúc này. "Ưm..." Thái Văn Cơ hôn mê trong chốc lát phát ra một tiếng ***** quyến rũ, chậm rãi mở mắt ra. Adv Cô ấy chỉ cảm thấy cơ thể đau nhức, mềm nhũn, cả người không có sức. "Đau quá!" Thái Văn Cơ đau đớn nói một câu, sau đó nhìn về phía ông nội bên cạnh hỏi: "Ông nội, cháu bị làm sao vậy?" Adv Thái Khôn do dự một lát, không dám nói ra chuyện vừa rồi. Ông ta không thể nói là do Lâm Phong làm! Khi thấy ông nội không nói gì, Thái Văn Cơ không hỏi tiếp nữa. Cô ấy ôm ngực thì phát hiện ngực mình sưng to, đau đến mức không kìm được phải “ưm” một tiếng. Rốt cuộc có chuyện gì vậy? Tại sao cô ấy chỉ ngất xỉu một lúc thôi mà ngực lại đau như thế? Thái Văn Cơ ảo não nghĩ thầm. Lúc này Lâm Phong chú ý đến cuộc đối thoại của hai ông cháu, bèn lên tiếng: “Không có gì phải giấu giếm cả, cô vừa mới bị một lão già nhập vào người, tôi bị buộc phải đánh cô một trận!” “Hả? Là anh làm sao?” Gương mặt xinh đẹp của Thái Văn Cơ nghệch ra. “Đúng vậy! Là tôi làm!” Lâm Phong trả lời một cách khẳng định. Nghe vậy, Thái Văn Cơ bèn nhìn xuống ngực, mặt lập tức đỏ bừng lên như một quả táo đỏ khiến người ta rất muốn cắn một miếng. Cô ấy nói với giọng nhỏ như muỗi kêu: “Anh… Sao anh lại thô bạo thế chứ.” Khoé miệng Lâm Phong khẽ giật. Mạch não cô này lạ thật đấy! Trong tình huống này vẫn có thể tỏ ra ngượng ngùng ư? Chẳng lẽ cô ấy không biết vừa rồi nguy hiểm cỡ nào, bản thân cô ấy suýt chút nữa chết sao? “Vết thương của cô cũng chẳng có vấn đề gì lớn đâu, nếu muốn bình phục sớm thì có thể tìm một anh người yêu! Đừng có ở đây õng a õng ẹo nữa!” Lâm Phong nói. “Ai õng a õng ẹo chứ hả!” Thái Văn Cơ suýt tức chết. Đúng thật là! Thái độ gì vậy không biết! Đánh ngực cô thành ra thế này mà còn chê cô õng a õng ẹo! Lâm Phong không để ý tới Thái Văn Cơ nữa mà dời mắt nhìn sang bia Phong Ma. Chung quy bia Phong Ma này vẫn là một món linh khí! Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Lâm Phong nhàn nhạt nói.
Phùng Thiên Luân nghe vậy thì sắc mặt vui mừng khôn xiết!
Ông ta đang lo không biết làm sao để kết giao với Lâm Phong, không ngờ Lâm Phong lại là sư đệ của con trai mình!
Mà ngay lúc này.
"Ưm..."
Thái Văn Cơ hôn mê trong chốc lát phát ra một tiếng ***** quyến rũ, chậm rãi mở mắt ra.
Adv
Cô ấy chỉ cảm thấy cơ thể đau nhức, mềm nhũn, cả người không có sức.
"Đau quá!"
Thái Văn Cơ đau đớn nói một câu, sau đó nhìn về phía ông nội bên cạnh hỏi:
"Ông nội, cháu bị làm sao vậy?"
Adv
Thái Khôn do dự một lát, không dám nói ra chuyện vừa rồi.
Ông ta không thể nói là do Lâm Phong làm!
Khi thấy ông nội không nói gì, Thái Văn Cơ không hỏi tiếp nữa.
Cô ấy ôm ngực thì phát hiện ngực mình sưng to, đau đến mức không kìm được phải “ưm” một tiếng.
Rốt cuộc có chuyện gì vậy?
Tại sao cô ấy chỉ ngất xỉu một lúc thôi mà ngực lại đau như thế?
Thái Văn Cơ ảo não nghĩ thầm.
Lúc này Lâm Phong chú ý đến cuộc đối thoại của hai ông cháu, bèn lên tiếng:
“Không có gì phải giấu giếm cả, cô vừa mới bị một lão già nhập vào người, tôi bị buộc phải đánh cô một trận!”
“Hả? Là anh làm sao?”
Gương mặt xinh đẹp của Thái Văn Cơ nghệch ra.
“Đúng vậy! Là tôi làm!”
Lâm Phong trả lời một cách khẳng định.
Nghe vậy, Thái Văn Cơ bèn nhìn xuống ngực, mặt lập tức đỏ bừng lên như một quả táo đỏ khiến người ta rất muốn cắn một miếng.
Cô ấy nói với giọng nhỏ như muỗi kêu:
“Anh… Sao anh lại thô bạo thế chứ.”
Khoé miệng Lâm Phong khẽ giật.
Mạch não cô này lạ thật đấy!
Trong tình huống này vẫn có thể tỏ ra ngượng ngùng ư?
Chẳng lẽ cô ấy không biết vừa rồi nguy hiểm cỡ nào, bản thân cô ấy suýt chút nữa chết sao?
“Vết thương của cô cũng chẳng có vấn đề gì lớn đâu, nếu muốn bình phục sớm thì có thể tìm một anh người yêu! Đừng có ở đây õng a õng ẹo nữa!”
Lâm Phong nói.
“Ai õng a õng ẹo chứ hả!”
Thái Văn Cơ suýt tức chết.
Đúng thật là!
Thái độ gì vậy không biết!
Đánh ngực cô thành ra thế này mà còn chê cô õng a õng ẹo!
Lâm Phong không để ý tới Thái Văn Cơ nữa mà dời mắt nhìn sang bia Phong Ma.
Chung quy bia Phong Ma này vẫn là một món linh khí!
Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Lâm Phong nhàn nhạt nói. Phùng Thiên Luân nghe vậy thì sắc mặt vui mừng khôn xiết! Ông ta đang lo không biết làm sao để kết giao với Lâm Phong, không ngờ Lâm Phong lại là sư đệ của con trai mình! Mà ngay lúc này. "Ưm..." Thái Văn Cơ hôn mê trong chốc lát phát ra một tiếng ***** quyến rũ, chậm rãi mở mắt ra. Adv Cô ấy chỉ cảm thấy cơ thể đau nhức, mềm nhũn, cả người không có sức. "Đau quá!" Thái Văn Cơ đau đớn nói một câu, sau đó nhìn về phía ông nội bên cạnh hỏi: "Ông nội, cháu bị làm sao vậy?" Adv Thái Khôn do dự một lát, không dám nói ra chuyện vừa rồi. Ông ta không thể nói là do Lâm Phong làm! Khi thấy ông nội không nói gì, Thái Văn Cơ không hỏi tiếp nữa. Cô ấy ôm ngực thì phát hiện ngực mình sưng to, đau đến mức không kìm được phải “ưm” một tiếng. Rốt cuộc có chuyện gì vậy? Tại sao cô ấy chỉ ngất xỉu một lúc thôi mà ngực lại đau như thế? Thái Văn Cơ ảo não nghĩ thầm. Lúc này Lâm Phong chú ý đến cuộc đối thoại của hai ông cháu, bèn lên tiếng: “Không có gì phải giấu giếm cả, cô vừa mới bị một lão già nhập vào người, tôi bị buộc phải đánh cô một trận!” “Hả? Là anh làm sao?” Gương mặt xinh đẹp của Thái Văn Cơ nghệch ra. “Đúng vậy! Là tôi làm!” Lâm Phong trả lời một cách khẳng định. Nghe vậy, Thái Văn Cơ bèn nhìn xuống ngực, mặt lập tức đỏ bừng lên như một quả táo đỏ khiến người ta rất muốn cắn một miếng. Cô ấy nói với giọng nhỏ như muỗi kêu: “Anh… Sao anh lại thô bạo thế chứ.” Khoé miệng Lâm Phong khẽ giật. Mạch não cô này lạ thật đấy! Trong tình huống này vẫn có thể tỏ ra ngượng ngùng ư? Chẳng lẽ cô ấy không biết vừa rồi nguy hiểm cỡ nào, bản thân cô ấy suýt chút nữa chết sao? “Vết thương của cô cũng chẳng có vấn đề gì lớn đâu, nếu muốn bình phục sớm thì có thể tìm một anh người yêu! Đừng có ở đây õng a õng ẹo nữa!” Lâm Phong nói. “Ai õng a õng ẹo chứ hả!” Thái Văn Cơ suýt tức chết. Đúng thật là! Thái độ gì vậy không biết! Đánh ngực cô thành ra thế này mà còn chê cô õng a õng ẹo! Lâm Phong không để ý tới Thái Văn Cơ nữa mà dời mắt nhìn sang bia Phong Ma. Chung quy bia Phong Ma này vẫn là một món linh khí! Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!