Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…

Chương 661

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…  "Ông ta có ***** hay không thì tôi không biết! Nhưng ông chắc chắn là *****, thích người khác đánh mình!"   Lâm Phong nói.    Diệp Thiên Tâm nghe vậy thì bối rối gãi gãi mông.    "Được rồi! Ông tiếp tục chịu đòn đi, tôi còn có việc, đi trước đây!"    Lâm Phong rời khỏi võ trường.    AdvLại đi chỉ bảo cho Trần Thiên Hủ và Trần Thiên Hành.    Hai anh em nhà vợ thực ra có thiên phú võ học khá tốt, chỉ là trước đây hơi lười biếng.    Bây giờ sau nhiều chuyện như vậy, hai anh em biết được tầm quan trọng của thực lực, cũng nỗ lực hơn gấp bội!    Tóm lại, mọi thứ đều đang phát triển theo chiều hướng tốt!    Adv...    Khoảng chín giờ sáng.    Có một lão già mặc trang phục xưa cũ đến nhà họ Trần, muốn gặp Lâm Phong.    Lâm Phong đánh giá lão già một cái.    Phát hiện ra lão già này thực lực cũng khá tốt, là một cường giả Võ Hồn Cảnh trung kỳ!    "Lão phu tên là Đường Tam Thái, là tổ trưởng tổ sáu của Bộ chấp pháp! Nhận lệnh của Khương tiểu thư, dẫn đường cho cậu Lâm đến Đảo Long!"    Lão già cúi người chắp tay.    Rõ ràng ông ta biết thực lực của Lâm Phong, cho nên biểu hiện rất cung kính.    "Đường Tam Thái? Cái tên này nghe rất vui tai đó!"    Lâm Phong mỉm cười.    "Cậu Lâm nói đùa rồi! Cái tên này của lão phu lấy từ đồ gốm thời Đường! Lúc nhỏ vì cái tên này mà lão phu bị bạn bè đồng trang lứa chế giễu rất nhiều lần, nói lão phu là cái lọ gốm!"    "Nhưng mà, sau này lão phu cũng mặc kệ! Đồ gốm thời Đường là bảo vật quốc gia, lão phu có thể lấy tên này, là may mắn của lão phu!"    Lão già cười nói.    Lâm Phong nghe vậy thì liếc nhìn lão già, hỏi:    "Ông rất thích đất nước này sao?"    Biểu cảm của Đường Tam Thái lập tức nghiêm túc, miệng thốt ra mười sáu chữ:    "Sinh ra ở Đại Hạ, chết ở Đại Hạ, quê hương của lão phu, sao có thể không yêu?" Tiếp theo.   Hai người lại trò chuyện một lúc.    Lâm Phong phát hiện ra ông lão này nói rất nhiều, mà những gì ông ta nói cũng rất hay!    Đối với nhiều chuyện trong nước, ông ta đều có quan điểm riêng, cũng hiểu rất rõ!    Ví dụ như chuyện Đảo Long lần này.    Ông ta cho rằng bề ngoài không thể hành động thiếu suy nghĩ, nhưng trong bóng tối nhất định phải ra tay như sấm sét, phải dùng máu tươi để chứng minh uy phong của quốc gia!    "Cậu Lâm, chuyện này phải trông cậy vào cậu rồi! Theo tin tình báo, lần này bên Mỹ quyết tâm rất cao, để đảm bảo không có sai sót, đã phái đi vài tên cường giả được máy móc cải tạo lại cơ thể, toàn thân khoác giáp đỏ."    "Ngoài ra, một số gia tộc môn phái trên Đảo Long, cũng có rất nhiều người đứng về phía Mỹ, chắc chắn sẽ liều mạng bảo vệ!"    Đường Tam Thái nghiêm trọng nói.    "Không sao, đến bao nhiêu tôi giết bấy nhiêu, cho đến khi không còn ai dám đứng ra nữa!"    Lâm Phong nói.   Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

 "Ông ta có ***** hay không thì tôi không biết! Nhưng ông chắc chắn là *****, thích người khác đánh mình!"  

 

Lâm Phong nói.  

 

 

Diệp Thiên Tâm nghe vậy thì bối rối gãi gãi mông.  

 

 

"Được rồi! Ông tiếp tục chịu đòn đi, tôi còn có việc, đi trước đây!"  

 

 

Lâm Phong rời khỏi võ trường.  

 

 

Adv

Lại đi chỉ bảo cho Trần Thiên Hủ và Trần Thiên Hành.  

 

 

Hai anh em nhà vợ thực ra có thiên phú võ học khá tốt, chỉ là trước đây hơi lười biếng.  

 

 

Bây giờ sau nhiều chuyện như vậy, hai anh em biết được tầm quan trọng của thực lực, cũng nỗ lực hơn gấp bội!  

 

 

Tóm lại, mọi thứ đều đang phát triển theo chiều hướng tốt!  

 

 

Adv

...  

 

 

Khoảng chín giờ sáng.  

 

 

Có một lão già mặc trang phục xưa cũ đến nhà họ Trần, muốn gặp Lâm Phong.  

 

 

Lâm Phong đánh giá lão già một cái.  

 

 

Phát hiện ra lão già này thực lực cũng khá tốt, là một cường giả Võ Hồn Cảnh trung kỳ!  

 

 

"Lão phu tên là Đường Tam Thái, là tổ trưởng tổ sáu của Bộ chấp pháp! Nhận lệnh của Khương tiểu thư, dẫn đường cho cậu Lâm đến Đảo Long!"  

 

 

Lão già cúi người chắp tay.  

 

 

Rõ ràng ông ta biết thực lực của Lâm Phong, cho nên biểu hiện rất cung kính.  

 

 

"Đường Tam Thái? Cái tên này nghe rất vui tai đó!"  

 

 

Lâm Phong mỉm cười.  

 

 

"Cậu Lâm nói đùa rồi! Cái tên này của lão phu lấy từ đồ gốm thời Đường! Lúc nhỏ vì cái tên này mà lão phu bị bạn bè đồng trang lứa chế giễu rất nhiều lần, nói lão phu là cái lọ gốm!"  

 

 

"Nhưng mà, sau này lão phu cũng mặc kệ! Đồ gốm thời Đường là bảo vật quốc gia, lão phu có thể lấy tên này, là may mắn của lão phu!"  

 

 

Lão già cười nói.  

 

 

Lâm Phong nghe vậy thì liếc nhìn lão già, hỏi:  

 

 

"Ông rất thích đất nước này sao?"  

 

 

Biểu cảm của Đường Tam Thái lập tức nghiêm túc, miệng thốt ra mười sáu chữ:  

 

 

"Sinh ra ở Đại Hạ, chết ở Đại Hạ, quê hương của lão phu, sao có thể không yêu?"

 

Tiếp theo.  

 

Hai người lại trò chuyện một lúc.  

 

 

Lâm Phong phát hiện ra ông lão này nói rất nhiều, mà những gì ông ta nói cũng rất hay!  

 

 

Đối với nhiều chuyện trong nước, ông ta đều có quan điểm riêng, cũng hiểu rất rõ!  

 

 

Ví dụ như chuyện Đảo Long lần này.  

 

 

Ông ta cho rằng bề ngoài không thể hành động thiếu suy nghĩ, nhưng trong bóng tối nhất định phải ra tay như sấm sét, phải dùng máu tươi để chứng minh uy phong của quốc gia!  

 

 

"Cậu Lâm, chuyện này phải trông cậy vào cậu rồi! Theo tin tình báo, lần này bên Mỹ quyết tâm rất cao, để đảm bảo không có sai sót, đã phái đi vài tên cường giả được máy móc cải tạo lại cơ thể, toàn thân khoác giáp đỏ."  

 

 

"Ngoài ra, một số gia tộc môn phái trên Đảo Long, cũng có rất nhiều người đứng về phía Mỹ, chắc chắn sẽ liều mạng bảo vệ!"  

 

 

Đường Tam Thái nghiêm trọng nói.  

 

 

"Không sao, đến bao nhiêu tôi giết bấy nhiêu, cho đến khi không còn ai dám đứng ra nữa!"  

 

 

Lâm Phong nói.  

 

Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…  "Ông ta có ***** hay không thì tôi không biết! Nhưng ông chắc chắn là *****, thích người khác đánh mình!"   Lâm Phong nói.    Diệp Thiên Tâm nghe vậy thì bối rối gãi gãi mông.    "Được rồi! Ông tiếp tục chịu đòn đi, tôi còn có việc, đi trước đây!"    Lâm Phong rời khỏi võ trường.    AdvLại đi chỉ bảo cho Trần Thiên Hủ và Trần Thiên Hành.    Hai anh em nhà vợ thực ra có thiên phú võ học khá tốt, chỉ là trước đây hơi lười biếng.    Bây giờ sau nhiều chuyện như vậy, hai anh em biết được tầm quan trọng của thực lực, cũng nỗ lực hơn gấp bội!    Tóm lại, mọi thứ đều đang phát triển theo chiều hướng tốt!    Adv...    Khoảng chín giờ sáng.    Có một lão già mặc trang phục xưa cũ đến nhà họ Trần, muốn gặp Lâm Phong.    Lâm Phong đánh giá lão già một cái.    Phát hiện ra lão già này thực lực cũng khá tốt, là một cường giả Võ Hồn Cảnh trung kỳ!    "Lão phu tên là Đường Tam Thái, là tổ trưởng tổ sáu của Bộ chấp pháp! Nhận lệnh của Khương tiểu thư, dẫn đường cho cậu Lâm đến Đảo Long!"    Lão già cúi người chắp tay.    Rõ ràng ông ta biết thực lực của Lâm Phong, cho nên biểu hiện rất cung kính.    "Đường Tam Thái? Cái tên này nghe rất vui tai đó!"    Lâm Phong mỉm cười.    "Cậu Lâm nói đùa rồi! Cái tên này của lão phu lấy từ đồ gốm thời Đường! Lúc nhỏ vì cái tên này mà lão phu bị bạn bè đồng trang lứa chế giễu rất nhiều lần, nói lão phu là cái lọ gốm!"    "Nhưng mà, sau này lão phu cũng mặc kệ! Đồ gốm thời Đường là bảo vật quốc gia, lão phu có thể lấy tên này, là may mắn của lão phu!"    Lão già cười nói.    Lâm Phong nghe vậy thì liếc nhìn lão già, hỏi:    "Ông rất thích đất nước này sao?"    Biểu cảm của Đường Tam Thái lập tức nghiêm túc, miệng thốt ra mười sáu chữ:    "Sinh ra ở Đại Hạ, chết ở Đại Hạ, quê hương của lão phu, sao có thể không yêu?" Tiếp theo.   Hai người lại trò chuyện một lúc.    Lâm Phong phát hiện ra ông lão này nói rất nhiều, mà những gì ông ta nói cũng rất hay!    Đối với nhiều chuyện trong nước, ông ta đều có quan điểm riêng, cũng hiểu rất rõ!    Ví dụ như chuyện Đảo Long lần này.    Ông ta cho rằng bề ngoài không thể hành động thiếu suy nghĩ, nhưng trong bóng tối nhất định phải ra tay như sấm sét, phải dùng máu tươi để chứng minh uy phong của quốc gia!    "Cậu Lâm, chuyện này phải trông cậy vào cậu rồi! Theo tin tình báo, lần này bên Mỹ quyết tâm rất cao, để đảm bảo không có sai sót, đã phái đi vài tên cường giả được máy móc cải tạo lại cơ thể, toàn thân khoác giáp đỏ."    "Ngoài ra, một số gia tộc môn phái trên Đảo Long, cũng có rất nhiều người đứng về phía Mỹ, chắc chắn sẽ liều mạng bảo vệ!"    Đường Tam Thái nghiêm trọng nói.    "Không sao, đến bao nhiêu tôi giết bấy nhiêu, cho đến khi không còn ai dám đứng ra nữa!"    Lâm Phong nói.   Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Chương 661