Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…

Chương 662

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…  Khoảng hai tiếng sau.   Lâm Phong và Đường Tam Thái cuối cùng cũng đến được thành Long Lân trên Đảo Long.    Thành Long Lân là thành phố lớn nhất trên Đảo Long, có gần một triệu dân sinh sống!    Ngoài ra.    Trụ sở của các gia tộc võ đạo lớn trên Đảo Long phần lớn được xây dựng trong thành Long Lân, cho nên có thể nói trong thành Long Lân cao thủ nhiều như mây, gọi là ngoạ hổ tàng long cũng không quá đáng.    AdvSau khi đến thành Long Lân.    Đường Tam Thái lấy ra một thiết bị liên lạc đặc biệt, gửi tin nhắn đi, rất nhanh đã có một người phụ nữ trung niên ăn mặc giản dị đi về phía hai người.    Dưới sự dẫn dắt của người phụ nữ trung niên, hai người đến một tòa nhà gỗ nhỏ.    Không gian nhà gỗ khá rộng rãi, phòng khách khoảng bốn năm mươi mét vuông!   Adv Lâm Phong đảo mắt nhìn xung quanh.    Phát hiện ra trên những chiếc ghế gỗ trong phòng khách, có hơn chục người đang ngồi ngay ngắn.    Mặc dù những người này cố ý che giấu hơi thở của mình, nhưng anh vẫn nhìn ra được những người này đều là cường giả Võ Hồn Cảnh.    Hơn nữa, trong số đó có ba người đã đạt đến Võ Hồn đỉnh phong!!!    Lúc này, một người đàn ông trung niên đi đầu thấy hai người đến, lập tức đứng dậy, cười nói:    "Đường lão, thật ngại quá!"    "Bởi vì mấy tay lãnh đạo cao cấp phòng thí nghiệm gen sắp đến, bây giờ thành Long Lân canh phòng nghiêm ngặt, khắp nơi đều là tai mắt, chúng tôi cũng chỉ có thể làm như vậy, để tránh xảy ra sơ hở!"    "Chu tiên sinh nói đùa rồi, thời kỳ đặc biệt, tất nhiên phải có hành động đặc biệt!"    Đường Tam Thái lắc đầu.    Chu Côn gật đầu, lại liếc nhìn Lâm Phong, mới nói:    "Đường lão, phía trên đột nhiên bảo ông qua đây để làm gì vậy?"    "Là thế này! Chuyện này rất quan trọng! Bên trên sợ nhiệm vụ thất bại, cho nên để tôi và cậu Lâm đến hỗ trợ mọi người!"    Đường Tam Thái chỉ vào Lâm Phong, giới thiệu:    “Vị này chính là Lâm Phong, cậu Lâm! Lần này có cậu ấy ra tay, chắc chắn sẽ khiến đám chó Mỹ kia có đi không có về!”    Lời vừa dứt.    Ánh mắt của một đám cường giả Võ Hồn Cảnh trong sân đều đổ dồn về phía Lâm Phong.    Đều lộ vẻ kinh ngạc.    Bọn họ vẫn luôn sinh sống trên Đảo Long, cho nên không rõ lắm về chiến tích của Lâm Phong!    Nhưng nếu đã được tổ chức giao cho trọng trách.    Thì thanh niên trước mắt này chắc chắn phải có bản lĩnh!    Lúc này, Đường Tam Thái cũng cười nói với Lâm Phong:    “Cậu Lâm, những người này đều là cao thủ của tổ chức, cách đây mười mấy năm đã được đặc biệt sắp xếp đến Đảo Long!”    “Bọn họ đều rất quen thuộc với Đảo Long, chúng ta cường cường liên hợp, chắc chắn có thể hoàn thành nhiệm vụ!”    …    Sau khi hai bên làm quen với nhau.    Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

 Khoảng hai tiếng sau.  

 

Lâm Phong và Đường Tam Thái cuối cùng cũng đến được thành Long Lân trên Đảo Long.  

 

 

Thành Long Lân là thành phố lớn nhất trên Đảo Long, có gần một triệu dân sinh sống!  

 

 

Ngoài ra.  

 

 

Trụ sở của các gia tộc võ đạo lớn trên Đảo Long phần lớn được xây dựng trong thành Long Lân, cho nên có thể nói trong thành Long Lân cao thủ nhiều như mây, gọi là ngoạ hổ tàng long cũng không quá đáng.  

 

 

Adv

Sau khi đến thành Long Lân.  

 

 

Đường Tam Thái lấy ra một thiết bị liên lạc đặc biệt, gửi tin nhắn đi, rất nhanh đã có một người phụ nữ trung niên ăn mặc giản dị đi về phía hai người.  

 

 

Dưới sự dẫn dắt của người phụ nữ trung niên, hai người đến một tòa nhà gỗ nhỏ.  

 

 

Không gian nhà gỗ khá rộng rãi, phòng khách khoảng bốn năm mươi mét vuông!  

 

Adv

 

Lâm Phong đảo mắt nhìn xung quanh.  

 

 

Phát hiện ra trên những chiếc ghế gỗ trong phòng khách, có hơn chục người đang ngồi ngay ngắn.  

 

 

Mặc dù những người này cố ý che giấu hơi thở của mình, nhưng anh vẫn nhìn ra được những người này đều là cường giả Võ Hồn Cảnh.  

 

 

Hơn nữa, trong số đó có ba người đã đạt đến Võ Hồn đỉnh phong!!!  

 

 

Lúc này, một người đàn ông trung niên đi đầu thấy hai người đến, lập tức đứng dậy, cười nói:  

 

 

"Đường lão, thật ngại quá!"  

 

 

"Bởi vì mấy tay lãnh đạo cao cấp phòng thí nghiệm gen sắp đến, bây giờ thành Long Lân canh phòng nghiêm ngặt, khắp nơi đều là tai mắt, chúng tôi cũng chỉ có thể làm như vậy, để tránh xảy ra sơ hở!"  

 

 

"Chu tiên sinh nói đùa rồi, thời kỳ đặc biệt, tất nhiên phải có hành động đặc biệt!"  

 

 

Đường Tam Thái lắc đầu.  

 

 

Chu Côn gật đầu, lại liếc nhìn Lâm Phong, mới nói:  

 

 

"Đường lão, phía trên đột nhiên bảo ông qua đây để làm gì vậy?"  

 

 

"Là thế này! Chuyện này rất quan trọng! Bên trên sợ nhiệm vụ thất bại, cho nên để tôi và cậu Lâm đến hỗ trợ mọi người!"  

 

 

Đường Tam Thái chỉ vào Lâm Phong, giới thiệu:  

 

 

“Vị này chính là Lâm Phong, cậu Lâm! Lần này có cậu ấy ra tay, chắc chắn sẽ khiến đám chó Mỹ kia có đi không có về!”  

 

 

Lời vừa dứt.  

 

 

Ánh mắt của một đám cường giả Võ Hồn Cảnh trong sân đều đổ dồn về phía Lâm Phong.  

 

 

Đều lộ vẻ kinh ngạc.  

 

 

Bọn họ vẫn luôn sinh sống trên Đảo Long, cho nên không rõ lắm về chiến tích của Lâm Phong!  

 

 

Nhưng nếu đã được tổ chức giao cho trọng trách.  

 

 

Thì thanh niên trước mắt này chắc chắn phải có bản lĩnh!  

 

 

Lúc này, Đường Tam Thái cũng cười nói với Lâm Phong:  

 

 

“Cậu Lâm, những người này đều là cao thủ của tổ chức, cách đây mười mấy năm đã được đặc biệt sắp xếp đến Đảo Long!”  

 

 

“Bọn họ đều rất quen thuộc với Đảo Long, chúng ta cường cường liên hợp, chắc chắn có thể hoàn thành nhiệm vụ!”  

 

 

…  

 

 

Sau khi hai bên làm quen với nhau.  

 

 

Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…  Khoảng hai tiếng sau.   Lâm Phong và Đường Tam Thái cuối cùng cũng đến được thành Long Lân trên Đảo Long.    Thành Long Lân là thành phố lớn nhất trên Đảo Long, có gần một triệu dân sinh sống!    Ngoài ra.    Trụ sở của các gia tộc võ đạo lớn trên Đảo Long phần lớn được xây dựng trong thành Long Lân, cho nên có thể nói trong thành Long Lân cao thủ nhiều như mây, gọi là ngoạ hổ tàng long cũng không quá đáng.    AdvSau khi đến thành Long Lân.    Đường Tam Thái lấy ra một thiết bị liên lạc đặc biệt, gửi tin nhắn đi, rất nhanh đã có một người phụ nữ trung niên ăn mặc giản dị đi về phía hai người.    Dưới sự dẫn dắt của người phụ nữ trung niên, hai người đến một tòa nhà gỗ nhỏ.    Không gian nhà gỗ khá rộng rãi, phòng khách khoảng bốn năm mươi mét vuông!   Adv Lâm Phong đảo mắt nhìn xung quanh.    Phát hiện ra trên những chiếc ghế gỗ trong phòng khách, có hơn chục người đang ngồi ngay ngắn.    Mặc dù những người này cố ý che giấu hơi thở của mình, nhưng anh vẫn nhìn ra được những người này đều là cường giả Võ Hồn Cảnh.    Hơn nữa, trong số đó có ba người đã đạt đến Võ Hồn đỉnh phong!!!    Lúc này, một người đàn ông trung niên đi đầu thấy hai người đến, lập tức đứng dậy, cười nói:    "Đường lão, thật ngại quá!"    "Bởi vì mấy tay lãnh đạo cao cấp phòng thí nghiệm gen sắp đến, bây giờ thành Long Lân canh phòng nghiêm ngặt, khắp nơi đều là tai mắt, chúng tôi cũng chỉ có thể làm như vậy, để tránh xảy ra sơ hở!"    "Chu tiên sinh nói đùa rồi, thời kỳ đặc biệt, tất nhiên phải có hành động đặc biệt!"    Đường Tam Thái lắc đầu.    Chu Côn gật đầu, lại liếc nhìn Lâm Phong, mới nói:    "Đường lão, phía trên đột nhiên bảo ông qua đây để làm gì vậy?"    "Là thế này! Chuyện này rất quan trọng! Bên trên sợ nhiệm vụ thất bại, cho nên để tôi và cậu Lâm đến hỗ trợ mọi người!"    Đường Tam Thái chỉ vào Lâm Phong, giới thiệu:    “Vị này chính là Lâm Phong, cậu Lâm! Lần này có cậu ấy ra tay, chắc chắn sẽ khiến đám chó Mỹ kia có đi không có về!”    Lời vừa dứt.    Ánh mắt của một đám cường giả Võ Hồn Cảnh trong sân đều đổ dồn về phía Lâm Phong.    Đều lộ vẻ kinh ngạc.    Bọn họ vẫn luôn sinh sống trên Đảo Long, cho nên không rõ lắm về chiến tích của Lâm Phong!    Nhưng nếu đã được tổ chức giao cho trọng trách.    Thì thanh niên trước mắt này chắc chắn phải có bản lĩnh!    Lúc này, Đường Tam Thái cũng cười nói với Lâm Phong:    “Cậu Lâm, những người này đều là cao thủ của tổ chức, cách đây mười mấy năm đã được đặc biệt sắp xếp đến Đảo Long!”    “Bọn họ đều rất quen thuộc với Đảo Long, chúng ta cường cường liên hợp, chắc chắn có thể hoàn thành nhiệm vụ!”    …    Sau khi hai bên làm quen với nhau.    Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Chương 662