Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…
Chương 672
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Trong lúc Chu Côn đang bất an, thì thấy một nhóm người thương tích đầy mình bị lính gác của Đảo Long áp giải ra. Chính là Đường Tam Thái và những người khác! Lúc này, Đường Tam Thái và những người khác toàn thân đầy máu, hơi thở yếu ớt, rõ ràng đều bị thương nặng… “Anh… anh Chu!” “Anh Chu! Xin lỗi…” “Là Chu Lỵ, là Chu Lỵ phản bội chúng ta!” Adv Một nhóm cường giả Võ Hồn cảnh của Đại Hạ nhìn thấy Chu Côn, thì đều lớn tiếng nói, Trên mặt bọn họ đầy vẻ áy náy và tuyệt vọng… Mười mấy người ở chung với nhau, thế mà lại bị bắt sạch, không một ai trốn thoát, chỉ cần một người trốn thoát được, có lẽ có thể nghĩ cách đi cầu cứu! Mà nhìn thấy cảnh này. Adv Trên mặt Chu Côn và Tiền Minh cũng hiện lên một tia tuyệt vọng! Xong rồi! Xong hết rồi! Rõ ràng mọi thứ đều đã sắp xếp ổn thỏa, chỉ vì một tên phản bội, khiến bọn họ thua sạch! Ngay lúc này. Ngô Thiên Long cười nói: “Xem như thực lực của mấy người không tệ, tôi có thể cho mấy người một cơ hội sống! Chỉ cần mấy người dùng tâm võ đạo thề, thần phục Đảo Long…” “Không thể nào!” Chu Côn cắt ngang lời Ngô Thiên Long, lạnh lùng nói: “Là người Đại Hạ, chết vì hồn Đại Hạ! Chúng ta không thể phản bội Đại Hạ!” “Đúng vậy! Thằng chó Ngô, mày cứ mơ đi!” Tiền Minh cũng lớn tiếng gầm lên! Đường Tam Thái và một nhóm người khác mặc dù bị thương nặng, nhưng sắc mặt vẫn kiên định, đều phát ra tiếng gầm giận dữ bất khuất! Nhìn thấy cảnh này. Ngô Thiên Long nghe vậy, nụ cười trên mặt dần dần biến mất. Sắc mặt Chu Côn lạnh lùng, nói với Tiền Minh và Trịnh Đại Hải bên cạnh: “Dốc toàn lực! Cho dù có chết, cũng phải cắn một miếng thịt của đối phương, cho chúng biết người luyện võ Đại Hạ chúng ta không phải dễ bắt nạt!” Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo! Trịnh Đại Hải sau lưng đột nhiên đấm một quyền vào lưng hắn. “Ầm!” Chu Côn hoàn toàn không ngờ Trịnh Đại Hải lại tấn công mình, nên không kịp né tránh, bị một quyền đánh bay ra xa hơn chục mét, cuối cùng đập mạnh xuống đất, miệng phun ra một ngụm máu tươi! Cảnh tượng bất ngờ này khiến tất cả mọi người có mặt đều kinh ngạc! “Trịnh Đại Hải, mày có ý gì?” Tiền Minh gầm lên một tiếng, lập tức đưa tay ra chụp lấy Trịnh Đại Hải. Trịnh Đại Hải cười lạnh một tiếng, không hề sợ hãi, đấu một chưởng với Tiền Minh, sau đó mượn lực lùi lại, nhảy mấy cái là đã đến bên cạnh Chu Lỵ! “Trịnh Đại Hải, mày…” Cơ thể Tiền Minh phát lạnh. Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
Trong lúc Chu Côn đang bất an, thì thấy một nhóm người thương tích đầy mình bị lính gác của Đảo Long áp giải ra.
Chính là Đường Tam Thái và những người khác!
Lúc này, Đường Tam Thái và những người khác toàn thân đầy máu, hơi thở yếu ớt, rõ ràng đều bị thương nặng…
“Anh… anh Chu!”
“Anh Chu! Xin lỗi…”
“Là Chu Lỵ, là Chu Lỵ phản bội chúng ta!”
Adv
Một nhóm cường giả Võ Hồn cảnh của Đại Hạ nhìn thấy Chu Côn, thì đều lớn tiếng nói,
Trên mặt bọn họ đầy vẻ áy náy và tuyệt vọng…
Mười mấy người ở chung với nhau, thế mà lại bị bắt sạch, không một ai trốn thoát, chỉ cần một người trốn thoát được, có lẽ có thể nghĩ cách đi cầu cứu!
Mà nhìn thấy cảnh này.
Adv
Trên mặt Chu Côn và Tiền Minh cũng hiện lên một tia tuyệt vọng!
Xong rồi!
Xong hết rồi!
Rõ ràng mọi thứ đều đã sắp xếp ổn thỏa, chỉ vì một tên phản bội, khiến bọn họ thua sạch!
Ngay lúc này.
Ngô Thiên Long cười nói:
“Xem như thực lực của mấy người không tệ, tôi có thể cho mấy người một cơ hội sống! Chỉ cần mấy người dùng tâm võ đạo thề, thần phục Đảo Long…”
“Không thể nào!”
Chu Côn cắt ngang lời Ngô Thiên Long, lạnh lùng nói:
“Là người Đại Hạ, chết vì hồn Đại Hạ! Chúng ta không thể phản bội Đại Hạ!”
“Đúng vậy! Thằng chó Ngô, mày cứ mơ đi!”
Tiền Minh cũng lớn tiếng gầm lên!
Đường Tam Thái và một nhóm người khác mặc dù bị thương nặng, nhưng sắc mặt vẫn kiên định, đều phát ra tiếng gầm giận dữ bất khuất!
Nhìn thấy cảnh này.
Ngô Thiên Long nghe vậy, nụ cười trên mặt dần dần biến mất.
Sắc mặt Chu Côn lạnh lùng, nói với Tiền Minh và Trịnh Đại Hải bên cạnh:
“Dốc toàn lực! Cho dù có chết, cũng phải cắn một miếng thịt của đối phương, cho chúng biết người luyện võ Đại Hạ chúng ta không phải dễ bắt nạt!”
Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo!
Trịnh Đại Hải sau lưng đột nhiên đấm một quyền vào lưng hắn.
“Ầm!”
Chu Côn hoàn toàn không ngờ Trịnh Đại Hải lại tấn công mình, nên không kịp né tránh, bị một quyền đánh bay ra xa hơn chục mét, cuối cùng đập mạnh xuống đất, miệng phun ra một ngụm máu tươi!
Cảnh tượng bất ngờ này khiến tất cả mọi người có mặt đều kinh ngạc!
“Trịnh Đại Hải, mày có ý gì?”
Tiền Minh gầm lên một tiếng, lập tức đưa tay ra chụp lấy Trịnh Đại Hải.
Trịnh Đại Hải cười lạnh một tiếng, không hề sợ hãi, đấu một chưởng với Tiền Minh, sau đó mượn lực lùi lại, nhảy mấy cái là đã đến bên cạnh Chu Lỵ!
“Trịnh Đại Hải, mày…”
Cơ thể Tiền Minh phát lạnh.
Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Trong lúc Chu Côn đang bất an, thì thấy một nhóm người thương tích đầy mình bị lính gác của Đảo Long áp giải ra. Chính là Đường Tam Thái và những người khác! Lúc này, Đường Tam Thái và những người khác toàn thân đầy máu, hơi thở yếu ớt, rõ ràng đều bị thương nặng… “Anh… anh Chu!” “Anh Chu! Xin lỗi…” “Là Chu Lỵ, là Chu Lỵ phản bội chúng ta!” Adv Một nhóm cường giả Võ Hồn cảnh của Đại Hạ nhìn thấy Chu Côn, thì đều lớn tiếng nói, Trên mặt bọn họ đầy vẻ áy náy và tuyệt vọng… Mười mấy người ở chung với nhau, thế mà lại bị bắt sạch, không một ai trốn thoát, chỉ cần một người trốn thoát được, có lẽ có thể nghĩ cách đi cầu cứu! Mà nhìn thấy cảnh này. Adv Trên mặt Chu Côn và Tiền Minh cũng hiện lên một tia tuyệt vọng! Xong rồi! Xong hết rồi! Rõ ràng mọi thứ đều đã sắp xếp ổn thỏa, chỉ vì một tên phản bội, khiến bọn họ thua sạch! Ngay lúc này. Ngô Thiên Long cười nói: “Xem như thực lực của mấy người không tệ, tôi có thể cho mấy người một cơ hội sống! Chỉ cần mấy người dùng tâm võ đạo thề, thần phục Đảo Long…” “Không thể nào!” Chu Côn cắt ngang lời Ngô Thiên Long, lạnh lùng nói: “Là người Đại Hạ, chết vì hồn Đại Hạ! Chúng ta không thể phản bội Đại Hạ!” “Đúng vậy! Thằng chó Ngô, mày cứ mơ đi!” Tiền Minh cũng lớn tiếng gầm lên! Đường Tam Thái và một nhóm người khác mặc dù bị thương nặng, nhưng sắc mặt vẫn kiên định, đều phát ra tiếng gầm giận dữ bất khuất! Nhìn thấy cảnh này. Ngô Thiên Long nghe vậy, nụ cười trên mặt dần dần biến mất. Sắc mặt Chu Côn lạnh lùng, nói với Tiền Minh và Trịnh Đại Hải bên cạnh: “Dốc toàn lực! Cho dù có chết, cũng phải cắn một miếng thịt của đối phương, cho chúng biết người luyện võ Đại Hạ chúng ta không phải dễ bắt nạt!” Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo! Trịnh Đại Hải sau lưng đột nhiên đấm một quyền vào lưng hắn. “Ầm!” Chu Côn hoàn toàn không ngờ Trịnh Đại Hải lại tấn công mình, nên không kịp né tránh, bị một quyền đánh bay ra xa hơn chục mét, cuối cùng đập mạnh xuống đất, miệng phun ra một ngụm máu tươi! Cảnh tượng bất ngờ này khiến tất cả mọi người có mặt đều kinh ngạc! “Trịnh Đại Hải, mày có ý gì?” Tiền Minh gầm lên một tiếng, lập tức đưa tay ra chụp lấy Trịnh Đại Hải. Trịnh Đại Hải cười lạnh một tiếng, không hề sợ hãi, đấu một chưởng với Tiền Minh, sau đó mượn lực lùi lại, nhảy mấy cái là đã đến bên cạnh Chu Lỵ! “Trịnh Đại Hải, mày…” Cơ thể Tiền Minh phát lạnh. Tham gia Group: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất (https://www.facebook.com/groups/546491997652063) để cập nhật sớm nhất các truyện HOT cũng như trao đổi các bộ truyện hay mà không phải đợi trên website