Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…

Chương 673

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…  Ngay cả Maria vẫn luôn đứng ngoài quan sát cũng không nhịn được mà bật cười!   Phải nói rằng.    Người Đại Hạ đúng là biết chơi!    Mỗi một mắt xích nối tiếp nhau, khiến cô ta cảm thấy rất thú vị!    “Trịnh Đại Hải, thằng chó chết này! Tao sẽ giết mày!”    AdvĐôi mắt Tiền Minh đỏ ngầu, phát ra tiếng gầm giận dữ.    Hắn ta dốc toàn lực kích hoạt sức mạnh trong cơ thể, muốn xông lên ***** Trịnh Đại Hải. Nhưng lúc này Chu Côn lại cố gắng đứng dậy từ trên mặt đất, yếu ớt nói:    “Tiền Minh, lại đây đỡ tôi một chút!”    “Anh Quân!”    AdvTiền Minh quay đầu nhìn Chu Côn, đôi mắt hổ lập tức rơi lệ!    Đàn ông không phải không rơi lệ, chỉ là chưa đến lúc đau lòng thôi!    Hắn ta nhìn anh Quân ngày trước oai phong lẫm liệt, bị kẻ gian hãm hại thành ra thế này, thì cảm thấy chua xót vô cùng.    Bọn họ là anh hùng!    Anh hùng không nên chết một cách nhục nhã như vậy!    Cho dù có thật sự phải chết, thì cũng phải anh dũng ngã xuống trên chiến trường…    “Anh Quân! Anh còn chịu đựng được không?”    Tiền Minh tiến lên một bước, đỡ Chu Côn dậy, giọng nói trở nên vô cùng khàn khàn.    “Đàn ông sao có thể nói là không chịu đựng được?”    Chu Côn lau đi vết máu trên khóe miệng, nở một nụ cười.    Hắn biết xương sống của mình có lẽ đã bị gãy, lúc này có thể đứng dậy, hoàn toàn là nhờ vào linh khí chống đỡ… Lúc này, xung quanh yên tĩnh một cách lạ thường.   Ngô Thiên Long, Chu Lỵ, Trịnh Đại Hải, thậm chí cả người đứng đầu các thế lực trên Đảo Long đều nhếch môi nhìn Tiền Minh và Chu Côn đang bị bao vây.    Dáng vẻ ấy như đang nhìn hai con chó mất chủ đáng thương…    “Trịnh Đại Hải, tôi coi cậu là người anh em mà tôi tin tưởng nhất! Tại sao cậu lại làm như vậy hả!”    Chu Côn nhìn Trịnh Đại Hải đang dương dương tự đắc với vẻ mặt khổ sở.    Hắn coi Chu Lỵ như em gái, vậy mà Chu Lỵ lại phản bội hắn!    Hắn coi Trịnh Đại Hải như em trai, kết quả Trịnh Đại Hải cũng phản bội hắn!    Hai cú sốc liên tiếp khiến trái tim hắn như đang rỉ máu…    “Bởi vì tôi không phải tên là Trịnh Đại Hải!”    “Ý cậu là gì?”    “Xin hãy gọi tôi là Fujii Ichiro!”    …    Chu Côn nghe vậy thì sững sờ, khó tin nhìn Trịnh Đại Hải, không nói nên lời.    “Ha ha… Bất ngờ không? Tôi là người nước Oa! Tôi nằm vùng bên cạnh anh nhiều năm qua chỉ vì khoảnh khắc này thôi! Đêm nay tôi sẽ tiêu diệt tất cả phần tử bảo thủ đang trốn trên Đảo Long như các anh!”    Fujii Ichiro nở nụ cười vô cùng dữ tợn.    Trong lòng hắn ta vô cùng hưng phấn.    Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

 Ngay cả Maria vẫn luôn đứng ngoài quan sát cũng không nhịn được mà bật cười!  

 

Phải nói rằng.  

 

 

Người Đại Hạ đúng là biết chơi!  

 

 

Mỗi một mắt xích nối tiếp nhau, khiến cô ta cảm thấy rất thú vị!  

 

 

“Trịnh Đại Hải, thằng chó chết này! Tao sẽ giết mày!”  

 

 

Adv

Đôi mắt Tiền Minh đỏ ngầu, phát ra tiếng gầm giận dữ.  

 

 

Hắn ta dốc toàn lực kích hoạt sức mạnh trong cơ thể, muốn xông lên ***** Trịnh Đại Hải. Nhưng lúc này Chu Côn lại cố gắng đứng dậy từ trên mặt đất, yếu ớt nói:  

 

 

“Tiền Minh, lại đây đỡ tôi một chút!”  

 

 

“Anh Quân!”  

 

 

Adv

Tiền Minh quay đầu nhìn Chu Côn, đôi mắt hổ lập tức rơi lệ!  

 

 

Đàn ông không phải không rơi lệ, chỉ là chưa đến lúc đau lòng thôi!  

 

 

Hắn ta nhìn anh Quân ngày trước oai phong lẫm liệt, bị kẻ gian hãm hại thành ra thế này, thì cảm thấy chua xót vô cùng.  

 

 

Bọn họ là anh hùng!  

 

 

Anh hùng không nên chết một cách nhục nhã như vậy!  

 

 

Cho dù có thật sự phải chết, thì cũng phải anh dũng ngã xuống trên chiến trường…  

 

 

“Anh Quân! Anh còn chịu đựng được không?”  

 

 

Tiền Minh tiến lên một bước, đỡ Chu Côn dậy, giọng nói trở nên vô cùng khàn khàn.  

 

 

“Đàn ông sao có thể nói là không chịu đựng được?”  

 

 

Chu Côn lau đi vết máu trên khóe miệng, nở một nụ cười.  

 

 

Hắn biết xương sống của mình có lẽ đã bị gãy, lúc này có thể đứng dậy, hoàn toàn là nhờ vào linh khí chống đỡ…

 

Lúc này, xung quanh yên tĩnh một cách lạ thường.  

 

Ngô Thiên Long, Chu Lỵ, Trịnh Đại Hải, thậm chí cả người đứng đầu các thế lực trên Đảo Long đều nhếch môi nhìn Tiền Minh và Chu Côn đang bị bao vây.  

 

 

Dáng vẻ ấy như đang nhìn hai con chó mất chủ đáng thương…  

 

 

“Trịnh Đại Hải, tôi coi cậu là người anh em mà tôi tin tưởng nhất! Tại sao cậu lại làm như vậy hả!”  

 

 

Chu Côn nhìn Trịnh Đại Hải đang dương dương tự đắc với vẻ mặt khổ sở.  

 

 

Hắn coi Chu Lỵ như em gái, vậy mà Chu Lỵ lại phản bội hắn!  

 

 

Hắn coi Trịnh Đại Hải như em trai, kết quả Trịnh Đại Hải cũng phản bội hắn!  

 

 

Hai cú sốc liên tiếp khiến trái tim hắn như đang rỉ máu…  

 

 

“Bởi vì tôi không phải tên là Trịnh Đại Hải!”  

 

 

“Ý cậu là gì?”  

 

 

“Xin hãy gọi tôi là Fujii Ichiro!”  

 

 

…  

 

 

Chu Côn nghe vậy thì sững sờ, khó tin nhìn Trịnh Đại Hải, không nói nên lời.  

 

 

“Ha ha… Bất ngờ không? Tôi là người nước Oa! Tôi nằm vùng bên cạnh anh nhiều năm qua chỉ vì khoảnh khắc này thôi! Đêm nay tôi sẽ tiêu diệt tất cả phần tử bảo thủ đang trốn trên Đảo Long như các anh!”  

 

 

Fujii Ichiro nở nụ cười vô cùng dữ tợn.  

 

 

Trong lòng hắn ta vô cùng hưng phấn.  

 

 

Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…  Ngay cả Maria vẫn luôn đứng ngoài quan sát cũng không nhịn được mà bật cười!   Phải nói rằng.    Người Đại Hạ đúng là biết chơi!    Mỗi một mắt xích nối tiếp nhau, khiến cô ta cảm thấy rất thú vị!    “Trịnh Đại Hải, thằng chó chết này! Tao sẽ giết mày!”    AdvĐôi mắt Tiền Minh đỏ ngầu, phát ra tiếng gầm giận dữ.    Hắn ta dốc toàn lực kích hoạt sức mạnh trong cơ thể, muốn xông lên ***** Trịnh Đại Hải. Nhưng lúc này Chu Côn lại cố gắng đứng dậy từ trên mặt đất, yếu ớt nói:    “Tiền Minh, lại đây đỡ tôi một chút!”    “Anh Quân!”    AdvTiền Minh quay đầu nhìn Chu Côn, đôi mắt hổ lập tức rơi lệ!    Đàn ông không phải không rơi lệ, chỉ là chưa đến lúc đau lòng thôi!    Hắn ta nhìn anh Quân ngày trước oai phong lẫm liệt, bị kẻ gian hãm hại thành ra thế này, thì cảm thấy chua xót vô cùng.    Bọn họ là anh hùng!    Anh hùng không nên chết một cách nhục nhã như vậy!    Cho dù có thật sự phải chết, thì cũng phải anh dũng ngã xuống trên chiến trường…    “Anh Quân! Anh còn chịu đựng được không?”    Tiền Minh tiến lên một bước, đỡ Chu Côn dậy, giọng nói trở nên vô cùng khàn khàn.    “Đàn ông sao có thể nói là không chịu đựng được?”    Chu Côn lau đi vết máu trên khóe miệng, nở một nụ cười.    Hắn biết xương sống của mình có lẽ đã bị gãy, lúc này có thể đứng dậy, hoàn toàn là nhờ vào linh khí chống đỡ… Lúc này, xung quanh yên tĩnh một cách lạ thường.   Ngô Thiên Long, Chu Lỵ, Trịnh Đại Hải, thậm chí cả người đứng đầu các thế lực trên Đảo Long đều nhếch môi nhìn Tiền Minh và Chu Côn đang bị bao vây.    Dáng vẻ ấy như đang nhìn hai con chó mất chủ đáng thương…    “Trịnh Đại Hải, tôi coi cậu là người anh em mà tôi tin tưởng nhất! Tại sao cậu lại làm như vậy hả!”    Chu Côn nhìn Trịnh Đại Hải đang dương dương tự đắc với vẻ mặt khổ sở.    Hắn coi Chu Lỵ như em gái, vậy mà Chu Lỵ lại phản bội hắn!    Hắn coi Trịnh Đại Hải như em trai, kết quả Trịnh Đại Hải cũng phản bội hắn!    Hai cú sốc liên tiếp khiến trái tim hắn như đang rỉ máu…    “Bởi vì tôi không phải tên là Trịnh Đại Hải!”    “Ý cậu là gì?”    “Xin hãy gọi tôi là Fujii Ichiro!”    …    Chu Côn nghe vậy thì sững sờ, khó tin nhìn Trịnh Đại Hải, không nói nên lời.    “Ha ha… Bất ngờ không? Tôi là người nước Oa! Tôi nằm vùng bên cạnh anh nhiều năm qua chỉ vì khoảnh khắc này thôi! Đêm nay tôi sẽ tiêu diệt tất cả phần tử bảo thủ đang trốn trên Đảo Long như các anh!”    Fujii Ichiro nở nụ cười vô cùng dữ tợn.    Trong lòng hắn ta vô cùng hưng phấn.    Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Chương 673