Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…
Chương 720
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Lục soát hồn phách là một loại tà thuật thời cổ đại, đã sớm biến mất không thấy đâu nữa. Ông ta không ngờ Lâm Phong lại biết loại thuật pháp này! Không được! Tuyệt đối không thể để Lâm Phong đắc thủ! Bằng không thì chuyện mình cấu kết với gia tộc Adam không phải sẽ bại lộ sao. AdvNghĩ đến đây. Hạ Vân Đỉnh phun ra một ngụm máu tươi, bi phẫn nói: "Muốn vu oan giá họa gì thì cứ việc! Hạ Vân Đỉnh tôi cả đời tận tâm tận lực vì quốc gia, không ngờ cuối cùng lại rơi vào kết cục như thế này!" "Thôi được! Thôi được.... Người xưa có câu, sống trên đời ai mà chẳng phải một chết, chỉ mong được lưu danh sử sách!" Dứt lời. Adv Sắc mặt Hạ Vân Đỉnh đỏ bừng, làm ra vẻ chuẩn bị tự đoạn kinh mạch, muốn chết! "Vân Đỉnh, dừng tay!" Hoàng lão lập tức lên tiếng ngăn cản. "Chú, con hiểu nỗi khó xử của chú, chú không cần phải lo cho con!" Hạ Vân Đỉnh nói. Hoàng lão nghe vậy trong lòng rất khó chịu. Cả đời lão ta trung thành, yêu nước, vì sự phục hưng của Đại Hạ, có thể nói là tận tụy hết mình, chết cũng không hối tiếc! Lúc này nhìn thấy một người yêu nước như Hạ Vân Đỉnh lộ ra vẻ thê lương như vậy, làm sao lão ta có thể nhìn nổi? "Lâm Phong, tôi hỏi cậu lần cuối, chuyện này cứ bỏ qua hết, cậu thấy thế nào?" Hoàng lão thở ra một hơi, từng chữ từng chữ nói. "Tôi cũng nói lần cuối đấy! Không là không!" Lâm Phong nói xong, thân thể biến mất tại chỗ, trong nháy mắt đã đến trước mặt Hạ Vân Đỉnh, chuẩn bị lục soát hồn phách của ông ta! Chứng kiến cảnh này. Hạ Vân Đỉnh có thể nói là sợ mất mật, vội vàng âm thầm uy *****: "Lâm Phong, cậu dám động vào tôi, tôi đảm bảo em gái cậu sẽ chết không có chỗ chôn!" Lâm Phong nghe vậy, động tác trong tay khựng lại... Mà ngay lúc này. Hoàng lão lạnh lùng nói: "Lâm Phong, cậu thật sự cho rằng tìm được mấy vị sư huynh thì tôi sẽ không đối phó được với cậu sao?" Hoàng lão lấy ra một tờ giấy vàng trong tay, quăng lên trời, giấy vàng trong nháy mắt hóa thành một tia sáng rực rỡ, nở rộ trên bầu trời! "Nghe lệnh của tôi, nhanh chóng đến Tổ Thủ Vệ!" ….. Không lâu sau. Lại có tám bóng người ***** giáng xuống sân. Tám bóng người này có khí tức sâu không lường được, mỗi người đều khiến người ta cảm thấy áp lực rất lớn. "Chiến đội người được chọn thế hệ hai!" Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Lục soát hồn phách là một loại tà thuật thời cổ đại, đã sớm biến mất không thấy đâu nữa.
Ông ta không ngờ Lâm Phong lại biết loại thuật pháp này!
Không được!
Tuyệt đối không thể để Lâm Phong đắc thủ!
Bằng không thì chuyện mình cấu kết với gia tộc Adam không phải sẽ bại lộ sao.
Adv
Nghĩ đến đây.
Hạ Vân Đỉnh phun ra một ngụm máu tươi, bi phẫn nói:
"Muốn vu oan giá họa gì thì cứ việc! Hạ Vân Đỉnh tôi cả đời tận tâm tận lực vì quốc gia, không ngờ cuối cùng lại rơi vào kết cục như thế này!"
"Thôi được! Thôi được.... Người xưa có câu, sống trên đời ai mà chẳng phải một chết, chỉ mong được lưu danh sử sách!"
Dứt lời.
Adv
Sắc mặt Hạ Vân Đỉnh đỏ bừng, làm ra vẻ chuẩn bị tự đoạn kinh mạch, muốn chết!
"Vân Đỉnh, dừng tay!"
Hoàng lão lập tức lên tiếng ngăn cản.
"Chú, con hiểu nỗi khó xử của chú, chú không cần phải lo cho con!"
Hạ Vân Đỉnh nói.
Hoàng lão nghe vậy trong lòng rất khó chịu.
Cả đời lão ta trung thành, yêu nước, vì sự phục hưng của Đại Hạ, có thể nói là tận tụy hết mình, chết cũng không hối tiếc!
Lúc này nhìn thấy một người yêu nước như Hạ Vân Đỉnh lộ ra vẻ thê lương như vậy, làm sao lão ta có thể nhìn nổi?
"Lâm Phong, tôi hỏi cậu lần cuối, chuyện này cứ bỏ qua hết, cậu thấy thế nào?"
Hoàng lão thở ra một hơi, từng chữ từng chữ nói.
"Tôi cũng nói lần cuối đấy! Không là không!"
Lâm Phong nói xong, thân thể biến mất tại chỗ, trong nháy mắt đã đến trước mặt Hạ Vân Đỉnh, chuẩn bị lục soát hồn phách của ông ta!
Chứng kiến cảnh này.
Hạ Vân Đỉnh có thể nói là sợ mất mật, vội vàng âm thầm uy *****:
"Lâm Phong, cậu dám động vào tôi, tôi đảm bảo em gái cậu sẽ chết không có chỗ chôn!"
Lâm Phong nghe vậy, động tác trong tay khựng lại...
Mà ngay lúc này.
Hoàng lão lạnh lùng nói:
"Lâm Phong, cậu thật sự cho rằng tìm được mấy vị sư huynh thì tôi sẽ không đối phó được với cậu sao?"
Hoàng lão lấy ra một tờ giấy vàng trong tay, quăng lên trời, giấy vàng trong nháy mắt hóa thành một tia sáng rực rỡ, nở rộ trên bầu trời!
"Nghe lệnh của tôi, nhanh chóng đến Tổ Thủ Vệ!"
…..
Không lâu sau.
Lại có tám bóng người ***** giáng xuống sân.
Tám bóng người này có khí tức sâu không lường được, mỗi người đều khiến người ta cảm thấy áp lực rất lớn.
"Chiến đội người được chọn thế hệ hai!"
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Lục soát hồn phách là một loại tà thuật thời cổ đại, đã sớm biến mất không thấy đâu nữa. Ông ta không ngờ Lâm Phong lại biết loại thuật pháp này! Không được! Tuyệt đối không thể để Lâm Phong đắc thủ! Bằng không thì chuyện mình cấu kết với gia tộc Adam không phải sẽ bại lộ sao. AdvNghĩ đến đây. Hạ Vân Đỉnh phun ra một ngụm máu tươi, bi phẫn nói: "Muốn vu oan giá họa gì thì cứ việc! Hạ Vân Đỉnh tôi cả đời tận tâm tận lực vì quốc gia, không ngờ cuối cùng lại rơi vào kết cục như thế này!" "Thôi được! Thôi được.... Người xưa có câu, sống trên đời ai mà chẳng phải một chết, chỉ mong được lưu danh sử sách!" Dứt lời. Adv Sắc mặt Hạ Vân Đỉnh đỏ bừng, làm ra vẻ chuẩn bị tự đoạn kinh mạch, muốn chết! "Vân Đỉnh, dừng tay!" Hoàng lão lập tức lên tiếng ngăn cản. "Chú, con hiểu nỗi khó xử của chú, chú không cần phải lo cho con!" Hạ Vân Đỉnh nói. Hoàng lão nghe vậy trong lòng rất khó chịu. Cả đời lão ta trung thành, yêu nước, vì sự phục hưng của Đại Hạ, có thể nói là tận tụy hết mình, chết cũng không hối tiếc! Lúc này nhìn thấy một người yêu nước như Hạ Vân Đỉnh lộ ra vẻ thê lương như vậy, làm sao lão ta có thể nhìn nổi? "Lâm Phong, tôi hỏi cậu lần cuối, chuyện này cứ bỏ qua hết, cậu thấy thế nào?" Hoàng lão thở ra một hơi, từng chữ từng chữ nói. "Tôi cũng nói lần cuối đấy! Không là không!" Lâm Phong nói xong, thân thể biến mất tại chỗ, trong nháy mắt đã đến trước mặt Hạ Vân Đỉnh, chuẩn bị lục soát hồn phách của ông ta! Chứng kiến cảnh này. Hạ Vân Đỉnh có thể nói là sợ mất mật, vội vàng âm thầm uy *****: "Lâm Phong, cậu dám động vào tôi, tôi đảm bảo em gái cậu sẽ chết không có chỗ chôn!" Lâm Phong nghe vậy, động tác trong tay khựng lại... Mà ngay lúc này. Hoàng lão lạnh lùng nói: "Lâm Phong, cậu thật sự cho rằng tìm được mấy vị sư huynh thì tôi sẽ không đối phó được với cậu sao?" Hoàng lão lấy ra một tờ giấy vàng trong tay, quăng lên trời, giấy vàng trong nháy mắt hóa thành một tia sáng rực rỡ, nở rộ trên bầu trời! "Nghe lệnh của tôi, nhanh chóng đến Tổ Thủ Vệ!" ….. Không lâu sau. Lại có tám bóng người ***** giáng xuống sân. Tám bóng người này có khí tức sâu không lường được, mỗi người đều khiến người ta cảm thấy áp lực rất lớn. "Chiến đội người được chọn thế hệ hai!" Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!