Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…

Chương 721

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…  Thậm chí một số thành viên dưới sự tôi luyện của chiến trường, đã sớm đạt đến cảnh giới Chân Long Chi Tử!   Nói cách khác!    Tám người này gần như tương đương với tám Chân Long Chi Tử!    Cộng thêm Ảnh Hồng Tuyết và Phong Trần Hải, hiện tại đã có mười cường giả Võ Thánh đỉnh phong!    Mà ngay lúc này.    AdvXa xa lại truyền đến vài luồng khí tức *****!    Mỗi luồng đều kinh thiên động địa, mỗi luồng đều khiến đất trời biến sắc, mỗi luồng đều khiến toàn thân nổi da gà!    Là gia chủ mười gia tộc lớn ở Kinh Thành tới!    Nhà họ Đường, nhà họ Chu, nhà họ Trương, nhà họ Thượng Quan...   Adv Mười gia chủ liên thủ kéo đến.    Cảm giác áp bức đó thực sự khiến vô số võ giả có mặt tại đây gần như ngạt thở!    "Hoàng lão! Chuyện gì vậy?"    "Hoàng lão! Chú dùng bùa điều động gọi chúng tôi tới đây, rốt cuộc là vì chuyện gì?"    "Hoàng lão... gặp phải rắc rối gì sao?"    "Hoàng lão...."    Từng nhân vật lớn lên tiếng hỏi.    "Các vị, bùa triệu tập vốn nên được dùng vào thời khắc quan trọng nhất, để chống lại nguy cơ từ bên ngoài! Nhưng chuyện ngày hôm nay, tôi không thể không dùng!"    Hoàng lão đối mặt với những nhân vật này, cũng không dám kiêu ngạo, biểu hiện rất là khách khí!    "Là như thế này!"    Hoàng lão kể lại chuyện vừa rồi..    Mà theo lời Hoàng lão kể xong.    Hạ Vân Đỉnh trực tiếp quỳ cả hai gối xuống đất, nước mắt lưng tròng nói:    "Các vị đồng liêu, là do tôi không tốt, làm phiền mọi người tới cứu viện!"    Lúc này.    Hạ Vân Đỉnh đã mất cả hai cánh tay và tai phải.    Cả người như bị nhuộm đỏ bằng máu, khiến người ta có cảm giác kinh tâm động phách!    Quá bi thảm!    Tất cả cường giả có mặt đều không khỏi đau lòng, sợi dây mềm mại nhất trong lòng như bị chạm vào!    "Hạ Vân Đỉnh, ông yên tâm! Có chúng tôi ở đây, có thể bảo đảm ông bình an vô sự!"    Một cường giả Võ Thánh đỉnh phong trầm giọng nói.    Những cường giả khác cũng đều phụ họa.    Sau đó, ba mươi mấy cường giả đỉnh cấp vây quanh bốn sư huynh đệ Lâm Phong, Võ Bá, Lý Nguyên Hạo, Phùng Mục Trần, trên mặt mỗi người đều lộ ra sát ý lạnh lẽo!    Ba người Lý Nguyên Hạo, Võ Bá, Phùng Mục Trần nhíu mày.    Bọn người này gần như đại diện cho chiến lực đỉnh cao nhất của giới võ thuật Kinh Thành, giờ phút này tụ tập ở đây, khiến ba người cũng cảm thấy áp lực khá lớn.    Mà ngay lúc này.   Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

 Thậm chí một số thành viên dưới sự tôi luyện của chiến trường, đã sớm đạt đến cảnh giới Chân Long Chi Tử!  

 

Nói cách khác!  

 

 

Tám người này gần như tương đương với tám Chân Long Chi Tử!  

 

 

Cộng thêm Ảnh Hồng Tuyết và Phong Trần Hải, hiện tại đã có mười cường giả Võ Thánh đỉnh phong!  

 

 

Mà ngay lúc này.  

 

 

Adv

Xa xa lại truyền đến vài luồng khí tức *****!  

 

 

Mỗi luồng đều kinh thiên động địa, mỗi luồng đều khiến đất trời biến sắc, mỗi luồng đều khiến toàn thân nổi da gà!  

 

 

Là gia chủ mười gia tộc lớn ở Kinh Thành tới!  

 

 

Nhà họ Đường, nhà họ Chu, nhà họ Trương, nhà họ Thượng Quan...  

 

Adv

 

Mười gia chủ liên thủ kéo đến.  

 

 

Cảm giác áp bức đó thực sự khiến vô số võ giả có mặt tại đây gần như ngạt thở!  

 

 

"Hoàng lão! Chuyện gì vậy?"  

 

 

"Hoàng lão! Chú dùng bùa điều động gọi chúng tôi tới đây, rốt cuộc là vì chuyện gì?"  

 

 

"Hoàng lão... gặp phải rắc rối gì sao?"  

 

 

"Hoàng lão...."  

 

 

Từng nhân vật lớn lên tiếng hỏi.  

 

 

"Các vị, bùa triệu tập vốn nên được dùng vào thời khắc quan trọng nhất, để chống lại nguy cơ từ bên ngoài! Nhưng chuyện ngày hôm nay, tôi không thể không dùng!"  

 

 

Hoàng lão đối mặt với những nhân vật này, cũng không dám kiêu ngạo, biểu hiện rất là khách khí!  

 

 

"Là như thế này!"  

 

 

Hoàng lão kể lại chuyện vừa rồi..  

 

 

Mà theo lời Hoàng lão kể xong.  

 

 

Hạ Vân Đỉnh trực tiếp quỳ cả hai gối xuống đất, nước mắt lưng tròng nói:  

 

 

"Các vị đồng liêu, là do tôi không tốt, làm phiền mọi người tới cứu viện!"  

 

 

Lúc này.  

 

 

Hạ Vân Đỉnh đã mất cả hai cánh tay và tai phải.  

 

 

Cả người như bị nhuộm đỏ bằng máu, khiến người ta có cảm giác kinh tâm động phách!  

 

 

Quá bi thảm!  

 

 

Tất cả cường giả có mặt đều không khỏi đau lòng, sợi dây mềm mại nhất trong lòng như bị chạm vào!  

 

 

"Hạ Vân Đỉnh, ông yên tâm! Có chúng tôi ở đây, có thể bảo đảm ông bình an vô sự!"  

 

 

Một cường giả Võ Thánh đỉnh phong trầm giọng nói.  

 

 

Những cường giả khác cũng đều phụ họa.  

 

 

Sau đó, ba mươi mấy cường giả đỉnh cấp vây quanh bốn sư huynh đệ Lâm Phong, Võ Bá, Lý Nguyên Hạo, Phùng Mục Trần, trên mặt mỗi người đều lộ ra sát ý lạnh lẽo!  

 

 

Ba người Lý Nguyên Hạo, Võ Bá, Phùng Mục Trần nhíu mày.  

 

 

Bọn người này gần như đại diện cho chiến lực đỉnh cao nhất của giới võ thuật Kinh Thành, giờ phút này tụ tập ở đây, khiến ba người cũng cảm thấy áp lực khá lớn.  

 

 

Mà ngay lúc này.  

 

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…  Thậm chí một số thành viên dưới sự tôi luyện của chiến trường, đã sớm đạt đến cảnh giới Chân Long Chi Tử!   Nói cách khác!    Tám người này gần như tương đương với tám Chân Long Chi Tử!    Cộng thêm Ảnh Hồng Tuyết và Phong Trần Hải, hiện tại đã có mười cường giả Võ Thánh đỉnh phong!    Mà ngay lúc này.    AdvXa xa lại truyền đến vài luồng khí tức *****!    Mỗi luồng đều kinh thiên động địa, mỗi luồng đều khiến đất trời biến sắc, mỗi luồng đều khiến toàn thân nổi da gà!    Là gia chủ mười gia tộc lớn ở Kinh Thành tới!    Nhà họ Đường, nhà họ Chu, nhà họ Trương, nhà họ Thượng Quan...   Adv Mười gia chủ liên thủ kéo đến.    Cảm giác áp bức đó thực sự khiến vô số võ giả có mặt tại đây gần như ngạt thở!    "Hoàng lão! Chuyện gì vậy?"    "Hoàng lão! Chú dùng bùa điều động gọi chúng tôi tới đây, rốt cuộc là vì chuyện gì?"    "Hoàng lão... gặp phải rắc rối gì sao?"    "Hoàng lão...."    Từng nhân vật lớn lên tiếng hỏi.    "Các vị, bùa triệu tập vốn nên được dùng vào thời khắc quan trọng nhất, để chống lại nguy cơ từ bên ngoài! Nhưng chuyện ngày hôm nay, tôi không thể không dùng!"    Hoàng lão đối mặt với những nhân vật này, cũng không dám kiêu ngạo, biểu hiện rất là khách khí!    "Là như thế này!"    Hoàng lão kể lại chuyện vừa rồi..    Mà theo lời Hoàng lão kể xong.    Hạ Vân Đỉnh trực tiếp quỳ cả hai gối xuống đất, nước mắt lưng tròng nói:    "Các vị đồng liêu, là do tôi không tốt, làm phiền mọi người tới cứu viện!"    Lúc này.    Hạ Vân Đỉnh đã mất cả hai cánh tay và tai phải.    Cả người như bị nhuộm đỏ bằng máu, khiến người ta có cảm giác kinh tâm động phách!    Quá bi thảm!    Tất cả cường giả có mặt đều không khỏi đau lòng, sợi dây mềm mại nhất trong lòng như bị chạm vào!    "Hạ Vân Đỉnh, ông yên tâm! Có chúng tôi ở đây, có thể bảo đảm ông bình an vô sự!"    Một cường giả Võ Thánh đỉnh phong trầm giọng nói.    Những cường giả khác cũng đều phụ họa.    Sau đó, ba mươi mấy cường giả đỉnh cấp vây quanh bốn sư huynh đệ Lâm Phong, Võ Bá, Lý Nguyên Hạo, Phùng Mục Trần, trên mặt mỗi người đều lộ ra sát ý lạnh lẽo!    Ba người Lý Nguyên Hạo, Võ Bá, Phùng Mục Trần nhíu mày.    Bọn người này gần như đại diện cho chiến lực đỉnh cao nhất của giới võ thuật Kinh Thành, giờ phút này tụ tập ở đây, khiến ba người cũng cảm thấy áp lực khá lớn.    Mà ngay lúc này.   Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Chương 721