Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…
Chương 727
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Người đàn ông tóc dài mắng một câu, sau đó ném con gà nướng trong tay về phía Lâm Phong. Cảnh tượng thần kỳ xuất hiện. Con gà nướng phát ra ánh sáng bảy màu, biến thành một con gà rừng oai phong rồi cục ta cục tác bay về phía Lâm Phong. Nhưng ngay sau đó. “Bùm!” AdvDưới một nguồn sức mạnh đáng sợ, con gà rừng lập tức nổ tung. “Đờ mờ! Gà của tôi!” Người đàn ông tóc dài kêu than, nhưng lúc này anh ta cũng không có thời gian tiếc nuối. Anh ta lập tức chắp tay trước ngực, lẩm nhẩm một câu đạo pháp vô thượng: Adv“Càn là trời, khôn là đất, thuỷ lôi truân, sơn thuỷ mông…” “Vù!” Trong nháy mắt, ánh sáng trắng nóng rực toả ra xung quanh. Chiếc túi vải trên lưng người đàn ông tóc dài biến thành hình Âm Dương Bát Quái rồi xuất hiện trước mặt anh ta. “Soạt!” Đôi cá âm dương trên hình chuyển động, mơ hồ xuất hiện dị tượng. Có dị tượng vua chúa cúng bái, cả dị tượng bách tính giỗ tổ… Có thể nói là cục diện thăng trầm, thần kỳ khác lạ! “Ầm!” Bàn tay của Lâm Phong đánh thật mạnh vào hình Âm Dương Bát Quái, làm phát ra tiếng nặng nề. Ánh sáng toả ra chói loá muôn nơi, hình Âm Dương Bát Quái vặn vẹo một lúc rồi chặn được đòn tấn công của Lâm Phong. “Tiên Thiên Bát Quái, càn khôn tái thế! Không ngờ anh lại biết thuật dịch lý!” Lâm Phong nói giọng lạnh lùng, sát khí hiện rõ trên gương mặt đẹp trai của anh. Người này có thực lực mạnh mẽ như thế, khả năng bắt cóc em gái anh cực kỳ lớn! Người đàn ông tóc dài đưa tay phải ra làm hành động bắt thứ gì đó, hình Âm Dương Bát Quái phát sáng chói loá kia lập tức biến thành một chiếc túi vải được anh ta đeo lên lưng. Sau đó anh ta nói với vẻ đắc ý: “Gia Cát Tiểu Minh tôi đây trên thông thiên văn, dưới rành địa lý! Năm trăm năm của quá khứ hay tương lai đều nằm trong lòng bàn tay của tôi, biết thuật dịch lý chẳng phải bình thường lắm sao?” “Được lắm, đã bắt cóc em gái tôi mà còn dám láo xược trước mặt tôi! Tôi sẽ khiến anh sống không bằng chết!” Lâm Phong lạnh giọng hét lớn rồi thi triển kiếm quyết. “Vù vù vù!” Hàng nghìn bóng kiếm xuất hiện, đồng loạt bắn về phía Gia Cát Tiểu Minh, tạo thành một kiếm trận đáng sợ xung quanh anh ta. Cực Kiếm Sát Trận! Trước đó Lâm Phong đã từng dùng kiếm trận cực mạnh này đánh bại Nhị sư tỷ. Gia Cát Tiểu Minh cảm nhận được kiếm khí sắc bén ở xung quanh, nụ cười đắc ý trên mặt lập tức cứng đơ. Cái đệch! Kiếm trận gì thế này? Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Người đàn ông tóc dài mắng một câu, sau đó ném con gà nướng trong tay về phía Lâm Phong.
Cảnh tượng thần kỳ xuất hiện.
Con gà nướng phát ra ánh sáng bảy màu, biến thành một con gà rừng oai phong rồi cục ta cục tác bay về phía Lâm Phong.
Nhưng ngay sau đó.
“Bùm!”
Adv
Dưới một nguồn sức mạnh đáng sợ, con gà rừng lập tức nổ tung.
“Đờ mờ! Gà của tôi!”
Người đàn ông tóc dài kêu than, nhưng lúc này anh ta cũng không có thời gian tiếc nuối.
Anh ta lập tức chắp tay trước ngực, lẩm nhẩm một câu đạo pháp vô thượng:
Adv
“Càn là trời, khôn là đất, thuỷ lôi truân, sơn thuỷ mông…”
“Vù!”
Trong nháy mắt, ánh sáng trắng nóng rực toả ra xung quanh.
Chiếc túi vải trên lưng người đàn ông tóc dài biến thành hình Âm Dương Bát Quái rồi xuất hiện trước mặt anh ta.
“Soạt!”
Đôi cá âm dương trên hình chuyển động, mơ hồ xuất hiện dị tượng.
Có dị tượng vua chúa cúng bái, cả dị tượng bách tính giỗ tổ…
Có thể nói là cục diện thăng trầm, thần kỳ khác lạ!
“Ầm!”
Bàn tay của Lâm Phong đánh thật mạnh vào hình Âm Dương Bát Quái, làm phát ra tiếng nặng nề.
Ánh sáng toả ra chói loá muôn nơi, hình Âm Dương Bát Quái vặn vẹo một lúc rồi chặn được đòn tấn công của Lâm Phong.
“Tiên Thiên Bát Quái, càn khôn tái thế! Không ngờ anh lại biết thuật dịch lý!”
Lâm Phong nói giọng lạnh lùng, sát khí hiện rõ trên gương mặt đẹp trai của anh.
Người này có thực lực mạnh mẽ như thế, khả năng bắt cóc em gái anh cực kỳ lớn!
Người đàn ông tóc dài đưa tay phải ra làm hành động bắt thứ gì đó, hình Âm Dương Bát Quái phát sáng chói loá kia lập tức biến thành một chiếc túi vải được anh ta đeo lên lưng.
Sau đó anh ta nói với vẻ đắc ý:
“Gia Cát Tiểu Minh tôi đây trên thông thiên văn, dưới rành địa lý! Năm trăm năm của quá khứ hay tương lai đều nằm trong lòng bàn tay của tôi, biết thuật dịch lý chẳng phải bình thường lắm sao?”
“Được lắm, đã bắt cóc em gái tôi mà còn dám láo xược trước mặt tôi! Tôi sẽ khiến anh sống không bằng chết!”
Lâm Phong lạnh giọng hét lớn rồi thi triển kiếm quyết.
“Vù vù vù!”
Hàng nghìn bóng kiếm xuất hiện, đồng loạt bắn về phía Gia Cát Tiểu Minh, tạo thành một kiếm trận đáng sợ xung quanh anh ta.
Cực Kiếm Sát Trận!
Trước đó Lâm Phong đã từng dùng kiếm trận cực mạnh này đánh bại Nhị sư tỷ.
Gia Cát Tiểu Minh cảm nhận được kiếm khí sắc bén ở xung quanh, nụ cười đắc ý trên mặt lập tức cứng đơ.
Cái đệch!
Kiếm trận gì thế này?
Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Người đàn ông tóc dài mắng một câu, sau đó ném con gà nướng trong tay về phía Lâm Phong. Cảnh tượng thần kỳ xuất hiện. Con gà nướng phát ra ánh sáng bảy màu, biến thành một con gà rừng oai phong rồi cục ta cục tác bay về phía Lâm Phong. Nhưng ngay sau đó. “Bùm!” AdvDưới một nguồn sức mạnh đáng sợ, con gà rừng lập tức nổ tung. “Đờ mờ! Gà của tôi!” Người đàn ông tóc dài kêu than, nhưng lúc này anh ta cũng không có thời gian tiếc nuối. Anh ta lập tức chắp tay trước ngực, lẩm nhẩm một câu đạo pháp vô thượng: Adv“Càn là trời, khôn là đất, thuỷ lôi truân, sơn thuỷ mông…” “Vù!” Trong nháy mắt, ánh sáng trắng nóng rực toả ra xung quanh. Chiếc túi vải trên lưng người đàn ông tóc dài biến thành hình Âm Dương Bát Quái rồi xuất hiện trước mặt anh ta. “Soạt!” Đôi cá âm dương trên hình chuyển động, mơ hồ xuất hiện dị tượng. Có dị tượng vua chúa cúng bái, cả dị tượng bách tính giỗ tổ… Có thể nói là cục diện thăng trầm, thần kỳ khác lạ! “Ầm!” Bàn tay của Lâm Phong đánh thật mạnh vào hình Âm Dương Bát Quái, làm phát ra tiếng nặng nề. Ánh sáng toả ra chói loá muôn nơi, hình Âm Dương Bát Quái vặn vẹo một lúc rồi chặn được đòn tấn công của Lâm Phong. “Tiên Thiên Bát Quái, càn khôn tái thế! Không ngờ anh lại biết thuật dịch lý!” Lâm Phong nói giọng lạnh lùng, sát khí hiện rõ trên gương mặt đẹp trai của anh. Người này có thực lực mạnh mẽ như thế, khả năng bắt cóc em gái anh cực kỳ lớn! Người đàn ông tóc dài đưa tay phải ra làm hành động bắt thứ gì đó, hình Âm Dương Bát Quái phát sáng chói loá kia lập tức biến thành một chiếc túi vải được anh ta đeo lên lưng. Sau đó anh ta nói với vẻ đắc ý: “Gia Cát Tiểu Minh tôi đây trên thông thiên văn, dưới rành địa lý! Năm trăm năm của quá khứ hay tương lai đều nằm trong lòng bàn tay của tôi, biết thuật dịch lý chẳng phải bình thường lắm sao?” “Được lắm, đã bắt cóc em gái tôi mà còn dám láo xược trước mặt tôi! Tôi sẽ khiến anh sống không bằng chết!” Lâm Phong lạnh giọng hét lớn rồi thi triển kiếm quyết. “Vù vù vù!” Hàng nghìn bóng kiếm xuất hiện, đồng loạt bắn về phía Gia Cát Tiểu Minh, tạo thành một kiếm trận đáng sợ xung quanh anh ta. Cực Kiếm Sát Trận! Trước đó Lâm Phong đã từng dùng kiếm trận cực mạnh này đánh bại Nhị sư tỷ. Gia Cát Tiểu Minh cảm nhận được kiếm khí sắc bén ở xung quanh, nụ cười đắc ý trên mặt lập tức cứng đơ. Cái đệch! Kiếm trận gì thế này? Bạn đang đọc truyện ở truyện_a-z._z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen aaZZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!