Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…
Chương 728
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Sắc mặt Lâm Phong lạnh như băng, lúc này vạt áo anh phấp phới, tóc không có gió vẫn tung bay, trông như thần ma giáng thế! “Đừng! Tôi là ngũ sư huynh của cậu, Gia Cát Tiểu Minh đây! Thằng nhóc này, sao cậu xốc nổi thế hả!” Gia Cát Tiểu Minh tức giận nói. Ngũ sư huynh? Lâm Phong ngẩn ra, sau đó nhìn Gia Cát Tiểu Minh thật kỹ: Adv“Bất kể anh có phải là ngũ sư huynh của tôi hay không, một khi tôi đã thi triển Cực Kiếm Sát Trận thì không thể thu lại được, anh tự cầu phúc đi!” “Á đù! Bố tổ cha tiên sư nhà cậu, đệch con mẹ cậu…” Gia Cát Tiểu Minh đổi thái độ, bắt đầu chửi ầm lên… Nhưng ngay sau đó anh ta không chửi được nữa, bởi vì vô số bóng kiếm kia đã bao phủ cả người anh ta, phát ra từng tiếng sột soạt. Adv“Tiểu sư đệ, cứu tôi với! Tôi không chịu nổi…” “Tiểu sư đệ… Ngũ sư huynh có bảo bối cho cậu xem này, cậu mau cứu tôi với!” Gia Cát Tiểu Minh liên tục cầu cứu, khi thấy Lâm Phong không trả lời, anh ta lại tức tối chửi: “Đờ mờ! Thằng ranh nhà cậu tàn nhẫn thật đó!” … Nhìn cảnh tượng trước mắt, Lâm Phong vô cùng bình tĩnh. Từ đầu anh đã không có ý định giết đối phương nên anh chỉ dùng một phần ba thực lực cho sát trận này. Với thực lực Nguyên Anh trung kỳ của Gia Cát Tiểu Minh cộng thêm túi pháp bảo kia, chắc chắn anh ta sẽ chịu được! Có điều sẽ hơi cực chút xíu! Nhưng có thể trách ai được đây? Ai bảo cái tên ngũ sư huynh này mới gặp đã tỏ ra bỉ ổi như vậy, còn bảo anh đoán xem á? Đoán cái đầu anh! Có khác gì muốn ăn đòn đâu? … Sau một lúc chuyển động, kiếm trận vỡ ra hoàn toàn để lộ Gia Cát Tiểu Minh ở bên trong. Lúc này anh ta trong bộ dạng quần áo tả tơi, thở hồng hộc, trên người còn có mấy vết thương nhưng không trí mạng, chẳng qua nhìn hơi nhếch nhác. Gia Cát Tiểu Minh hồi sức một lúc rồi nhìn về phía Lâm Phong, hậm hực nói: “Cái thằng nhóc trời đánh này, không ngờ cậu lại đối xử với ngũ sư huynh của mình kiểu đó, tôi… Bố tổ cha tiên sư nhà cậu!” … “Anh là người đã cứu em gái tôi à?” Lâm Phong ngắt lời ngũ sư huynh. Nếu lần đầu gặp ngũ sư huynh vào lúc bình thường thì có lẽ anh sẽ vui vẻ trò chuyện với anh ta, nhưng bây giờ anh không có tâm trạng này, chỉ muốn biết tung tích của em gái Tiểu Dao mà thôi. Gia Cát Tiểu Minh bò từ dưới đất dậy, con ngươi đảo nhanh một vòng, cười tủm tỉm nói: “Chuyện này hả, cậu…” “Hửm?” Vừa thấy Lâm Phong cau mày, Gia Cát Tiểu Minh vội vàng dừng lại để nói câu khác: “Em gái của cậu bị sư phụ bắt đi!” “Sư phụ?” Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Sắc mặt Lâm Phong lạnh như băng, lúc này vạt áo anh phấp phới, tóc không có gió vẫn tung bay, trông như thần ma giáng thế!
“Đừng! Tôi là ngũ sư huynh của cậu, Gia Cát Tiểu Minh đây! Thằng nhóc này, sao cậu xốc nổi thế hả!”
Gia Cát Tiểu Minh tức giận nói.
Ngũ sư huynh?
Lâm Phong ngẩn ra, sau đó nhìn Gia Cát Tiểu Minh thật kỹ:
Adv
“Bất kể anh có phải là ngũ sư huynh của tôi hay không, một khi tôi đã thi triển Cực Kiếm Sát Trận thì không thể thu lại được, anh tự cầu phúc đi!”
“Á đù! Bố tổ cha tiên sư nhà cậu, đệch con mẹ cậu…”
Gia Cát Tiểu Minh đổi thái độ, bắt đầu chửi ầm lên…
Nhưng ngay sau đó anh ta không chửi được nữa, bởi vì vô số bóng kiếm kia đã bao phủ cả người anh ta, phát ra từng tiếng sột soạt.
Adv
“Tiểu sư đệ, cứu tôi với! Tôi không chịu nổi…”
“Tiểu sư đệ… Ngũ sư huynh có bảo bối cho cậu xem này, cậu mau cứu tôi với!”
Gia Cát Tiểu Minh liên tục cầu cứu, khi thấy Lâm Phong không trả lời, anh ta lại tức tối chửi:
“Đờ mờ! Thằng ranh nhà cậu tàn nhẫn thật đó!”
…
Nhìn cảnh tượng trước mắt, Lâm Phong vô cùng bình tĩnh.
Từ đầu anh đã không có ý định giết đối phương nên anh chỉ dùng một phần ba thực lực cho sát trận này. Với thực lực Nguyên Anh trung kỳ của Gia Cát Tiểu Minh cộng thêm túi pháp bảo kia, chắc chắn anh ta sẽ chịu được!
Có điều sẽ hơi cực chút xíu!
Nhưng có thể trách ai được đây?
Ai bảo cái tên ngũ sư huynh này mới gặp đã tỏ ra bỉ ổi như vậy, còn bảo anh đoán xem á?
Đoán cái đầu anh!
Có khác gì muốn ăn đòn đâu?
…
Sau một lúc chuyển động, kiếm trận vỡ ra hoàn toàn để lộ Gia Cát Tiểu Minh ở bên trong.
Lúc này anh ta trong bộ dạng quần áo tả tơi, thở hồng hộc, trên người còn có mấy vết thương nhưng không trí mạng, chẳng qua nhìn hơi nhếch nhác.
Gia Cát Tiểu Minh hồi sức một lúc rồi nhìn về phía Lâm Phong, hậm hực nói:
“Cái thằng nhóc trời đánh này, không ngờ cậu lại đối xử với ngũ sư huynh của mình kiểu đó, tôi… Bố tổ cha tiên sư nhà cậu!”
…
“Anh là người đã cứu em gái tôi à?”
Lâm Phong ngắt lời ngũ sư huynh.
Nếu lần đầu gặp ngũ sư huynh vào lúc bình thường thì có lẽ anh sẽ vui vẻ trò chuyện với anh ta, nhưng bây giờ anh không có tâm trạng này, chỉ muốn biết tung tích của em gái Tiểu Dao mà thôi.
Gia Cát Tiểu Minh bò từ dưới đất dậy, con ngươi đảo nhanh một vòng, cười tủm tỉm nói:
“Chuyện này hả, cậu…”
“Hửm?”
Vừa thấy Lâm Phong cau mày, Gia Cát Tiểu Minh vội vàng dừng lại để nói câu khác:
“Em gái của cậu bị sư phụ bắt đi!”
“Sư phụ?”
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Sắc mặt Lâm Phong lạnh như băng, lúc này vạt áo anh phấp phới, tóc không có gió vẫn tung bay, trông như thần ma giáng thế! “Đừng! Tôi là ngũ sư huynh của cậu, Gia Cát Tiểu Minh đây! Thằng nhóc này, sao cậu xốc nổi thế hả!” Gia Cát Tiểu Minh tức giận nói. Ngũ sư huynh? Lâm Phong ngẩn ra, sau đó nhìn Gia Cát Tiểu Minh thật kỹ: Adv“Bất kể anh có phải là ngũ sư huynh của tôi hay không, một khi tôi đã thi triển Cực Kiếm Sát Trận thì không thể thu lại được, anh tự cầu phúc đi!” “Á đù! Bố tổ cha tiên sư nhà cậu, đệch con mẹ cậu…” Gia Cát Tiểu Minh đổi thái độ, bắt đầu chửi ầm lên… Nhưng ngay sau đó anh ta không chửi được nữa, bởi vì vô số bóng kiếm kia đã bao phủ cả người anh ta, phát ra từng tiếng sột soạt. Adv“Tiểu sư đệ, cứu tôi với! Tôi không chịu nổi…” “Tiểu sư đệ… Ngũ sư huynh có bảo bối cho cậu xem này, cậu mau cứu tôi với!” Gia Cát Tiểu Minh liên tục cầu cứu, khi thấy Lâm Phong không trả lời, anh ta lại tức tối chửi: “Đờ mờ! Thằng ranh nhà cậu tàn nhẫn thật đó!” … Nhìn cảnh tượng trước mắt, Lâm Phong vô cùng bình tĩnh. Từ đầu anh đã không có ý định giết đối phương nên anh chỉ dùng một phần ba thực lực cho sát trận này. Với thực lực Nguyên Anh trung kỳ của Gia Cát Tiểu Minh cộng thêm túi pháp bảo kia, chắc chắn anh ta sẽ chịu được! Có điều sẽ hơi cực chút xíu! Nhưng có thể trách ai được đây? Ai bảo cái tên ngũ sư huynh này mới gặp đã tỏ ra bỉ ổi như vậy, còn bảo anh đoán xem á? Đoán cái đầu anh! Có khác gì muốn ăn đòn đâu? … Sau một lúc chuyển động, kiếm trận vỡ ra hoàn toàn để lộ Gia Cát Tiểu Minh ở bên trong. Lúc này anh ta trong bộ dạng quần áo tả tơi, thở hồng hộc, trên người còn có mấy vết thương nhưng không trí mạng, chẳng qua nhìn hơi nhếch nhác. Gia Cát Tiểu Minh hồi sức một lúc rồi nhìn về phía Lâm Phong, hậm hực nói: “Cái thằng nhóc trời đánh này, không ngờ cậu lại đối xử với ngũ sư huynh của mình kiểu đó, tôi… Bố tổ cha tiên sư nhà cậu!” … “Anh là người đã cứu em gái tôi à?” Lâm Phong ngắt lời ngũ sư huynh. Nếu lần đầu gặp ngũ sư huynh vào lúc bình thường thì có lẽ anh sẽ vui vẻ trò chuyện với anh ta, nhưng bây giờ anh không có tâm trạng này, chỉ muốn biết tung tích của em gái Tiểu Dao mà thôi. Gia Cát Tiểu Minh bò từ dưới đất dậy, con ngươi đảo nhanh một vòng, cười tủm tỉm nói: “Chuyện này hả, cậu…” “Hửm?” Vừa thấy Lâm Phong cau mày, Gia Cát Tiểu Minh vội vàng dừng lại để nói câu khác: “Em gái của cậu bị sư phụ bắt đi!” “Sư phụ?” Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện A.a_z. (phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A-z-z để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!