Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…
Chương 740
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Anh ta nhịn một lúc lâu mới phun ra một ngụm máu tươi, nắm đấm đầm đìa máu , nhìn thấy mà sợ. Trái lại, Chu Chiến xoay người 720 độ trên không trung, sau đó vững vàng hạ xuống đất, lông tóc không bị hao tổn gì! Nhìn thấy vậy, rất nhiều võ giả đứng vây xem đều hít một hơi lạnh! Đây… là thế nào? Tuy rằng lúc trước Chu Chiến áp Trương Lương một đầu, nhưng cũng không khoa trương tới mức này! AdvCòn bây giờ, Chu Chiến đã hoàn toàn nghiền nát Trương Lương! “Anh, anh không sao chứ?” Trương Lỵ sốt ruột chạy tới bên cạnh, lo lắng hỏi. Trương Lương không trả lời em gái, anh ta nhìn chòng chọc vào Chu Chiến đang dương dương đắc ý, trong lòng dậy sóng! Anh ta có thể cảm nhận được, thực lực của Chu Chiến rõ ràng đã hơn mình hẳn một cảnh giới nhỏ. Adv “Mày đã bước nửa bước vào Võ Thánh Cảnh?” “Ha ha… mày đoán đúng rồi! Lận thiếu gia cho tao một viên Thối Thể đan từ thời thượng cổ! Tao tích lũy tu vi được đầy đủ xong đương nhiên sẽ gần với Võ Thánh hơn một chút!” Chu Chiến không nhịn được mà bật cười. Thối Thể đan? Người xung quanh nghe xong đều ao ước! Đây là đan dược của mấy nghìn năm trước, nghe nói có thể rèn luyện khí lực của võ giả, tẩy tinh phạt tủy! Hiện tại rất hiếm người có thể luyện ra được! Rất nhiều võ giả vẫn luôn dừng lại ở một cảnh giới không thể đột phá được, cũng vì thể chất có chỗ thiếu hụt, mà Thối Thể đan có thể bù đắp vào chỗ thiếu hụt đó! Trương Lương nghe xong, vẻ mặt vô cùng u ám. Anh ta không ngờ rằng quan hệ giữa Chu Chiến và Lận Vô Song đã tới mức này! Đây không phải là tin tốt cho nhà bọn họ. Cùng lúc đó, cuộc chiến giữa thuộc hạ hai bên cũng kết thúc, nhà họ Trương ai nấy cũng bị thương rất nặng. Còn bên nhà họ Chu đỡ hơn nhiều, chỉ có vài người bị thương nhẹ. “Đúng là một lũ đê tiện, không có thực lực thì đừng giả vờ ở đây, giả vờ cái gì?” “Đúng, chắc phải bị đánh một trận mới thoải mái đúng không?” “Nói đi nói lại, đánh bọn chúng như thế cũng khiến tôi thoải mái hơn! Ha ha…” … Nghe mấy câu nói đầy nhục nhã kia, đám võ giả của nhà họ Trương đều đỏ bừng mặt, hận không thể lao lên đại chiến ba trăm hiệp nhưng lại bị Trương Lương ngăn cản. Hiện tại tình huống bất lợi với bọn họ, ở đây còn có nhiều người vây xem như thế. Nếu cứ tiếp tục dây dưa thì bọn họ chỉ tự rước lấy nhục mà thôi. “Chu Chiến, tao nhớ kĩ việc này.” Trương Lương lau máu tươi bên môi, lạnh lùng nói. “Nhớ kĩ? Sao tao nghe câu này quen thế nhỉ?” Chu Chiến ngoáy tai, cười híp mắt nói. Trương Lương hít sâu một hơi, không trả lời nữa, ra hiệu cho thuộc hạ rời đi. Nhưng lúc này Chu Chiến lại lên tiếng ngăn cản đám người Trương Lương, lạnh nhạt nói: “Chờ đã, Trương Lương, đánh thua muốn đi dễ như vậy sao? Có phải mày hơi ngây thơ không?” “Mày muốn thế nào?” Trái tim Trương Lương nặng nề. Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Anh ta nhịn một lúc lâu mới phun ra một ngụm máu tươi, nắm đấm đầm đìa máu , nhìn thấy mà sợ.
Trái lại, Chu Chiến xoay người 720 độ trên không trung, sau đó vững vàng hạ xuống đất, lông tóc không bị hao tổn gì!
Nhìn thấy vậy, rất nhiều võ giả đứng vây xem đều hít một hơi lạnh!
Đây… là thế nào?
Tuy rằng lúc trước Chu Chiến áp Trương Lương một đầu, nhưng cũng không khoa trương tới mức này!
Adv
Còn bây giờ, Chu Chiến đã hoàn toàn nghiền nát Trương Lương!
“Anh, anh không sao chứ?”
Trương Lỵ sốt ruột chạy tới bên cạnh, lo lắng hỏi.
Trương Lương không trả lời em gái, anh ta nhìn chòng chọc vào Chu Chiến đang dương dương đắc ý, trong lòng dậy sóng!
Anh ta có thể cảm nhận được, thực lực của Chu Chiến rõ ràng đã hơn mình hẳn một cảnh giới nhỏ.
Adv
“Mày đã bước nửa bước vào Võ Thánh Cảnh?”
“Ha ha… mày đoán đúng rồi! Lận thiếu gia cho tao một viên Thối Thể đan từ thời thượng cổ! Tao tích lũy tu vi được đầy đủ xong đương nhiên sẽ gần với Võ Thánh hơn một chút!”
Chu Chiến không nhịn được mà bật cười.
Thối Thể đan?
Người xung quanh nghe xong đều ao ước!
Đây là đan dược của mấy nghìn năm trước, nghe nói có thể rèn luyện khí lực của võ giả, tẩy tinh phạt tủy!
Hiện tại rất hiếm người có thể luyện ra được!
Rất nhiều võ giả vẫn luôn dừng lại ở một cảnh giới không thể đột phá được, cũng vì thể chất có chỗ thiếu hụt, mà Thối Thể đan có thể bù đắp vào chỗ thiếu hụt đó!
Trương Lương nghe xong, vẻ mặt vô cùng u ám.
Anh ta không ngờ rằng quan hệ giữa Chu Chiến và Lận Vô Song đã tới mức này!
Đây không phải là tin tốt cho nhà bọn họ.
Cùng lúc đó, cuộc chiến giữa thuộc hạ hai bên cũng kết thúc, nhà họ Trương ai nấy cũng bị thương rất nặng.
Còn bên nhà họ Chu đỡ hơn nhiều, chỉ có vài người bị thương nhẹ.
“Đúng là một lũ đê tiện, không có thực lực thì đừng giả vờ ở đây, giả vờ cái gì?”
“Đúng, chắc phải bị đánh một trận mới thoải mái đúng không?”
“Nói đi nói lại, đánh bọn chúng như thế cũng khiến tôi thoải mái hơn! Ha ha…”
…
Nghe mấy câu nói đầy nhục nhã kia, đám võ giả của nhà họ Trương đều đỏ bừng mặt, hận không thể lao lên đại chiến ba trăm hiệp nhưng lại bị Trương Lương ngăn cản.
Hiện tại tình huống bất lợi với bọn họ, ở đây còn có nhiều người vây xem như thế. Nếu cứ tiếp tục dây dưa thì bọn họ chỉ tự rước lấy nhục mà thôi.
“Chu Chiến, tao nhớ kĩ việc này.” Trương Lương lau máu tươi bên môi, lạnh lùng nói.
“Nhớ kĩ? Sao tao nghe câu này quen thế nhỉ?”
Chu Chiến ngoáy tai, cười híp mắt nói.
Trương Lương hít sâu một hơi, không trả lời nữa, ra hiệu cho thuộc hạ rời đi.
Nhưng lúc này Chu Chiến lại lên tiếng ngăn cản đám người Trương Lương, lạnh nhạt nói:
“Chờ đã, Trương Lương, đánh thua muốn đi dễ như vậy sao? Có phải mày hơi ngây thơ không?”
“Mày muốn thế nào?”
Trái tim Trương Lương nặng nề.
Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Anh ta nhịn một lúc lâu mới phun ra một ngụm máu tươi, nắm đấm đầm đìa máu , nhìn thấy mà sợ. Trái lại, Chu Chiến xoay người 720 độ trên không trung, sau đó vững vàng hạ xuống đất, lông tóc không bị hao tổn gì! Nhìn thấy vậy, rất nhiều võ giả đứng vây xem đều hít một hơi lạnh! Đây… là thế nào? Tuy rằng lúc trước Chu Chiến áp Trương Lương một đầu, nhưng cũng không khoa trương tới mức này! AdvCòn bây giờ, Chu Chiến đã hoàn toàn nghiền nát Trương Lương! “Anh, anh không sao chứ?” Trương Lỵ sốt ruột chạy tới bên cạnh, lo lắng hỏi. Trương Lương không trả lời em gái, anh ta nhìn chòng chọc vào Chu Chiến đang dương dương đắc ý, trong lòng dậy sóng! Anh ta có thể cảm nhận được, thực lực của Chu Chiến rõ ràng đã hơn mình hẳn một cảnh giới nhỏ. Adv “Mày đã bước nửa bước vào Võ Thánh Cảnh?” “Ha ha… mày đoán đúng rồi! Lận thiếu gia cho tao một viên Thối Thể đan từ thời thượng cổ! Tao tích lũy tu vi được đầy đủ xong đương nhiên sẽ gần với Võ Thánh hơn một chút!” Chu Chiến không nhịn được mà bật cười. Thối Thể đan? Người xung quanh nghe xong đều ao ước! Đây là đan dược của mấy nghìn năm trước, nghe nói có thể rèn luyện khí lực của võ giả, tẩy tinh phạt tủy! Hiện tại rất hiếm người có thể luyện ra được! Rất nhiều võ giả vẫn luôn dừng lại ở một cảnh giới không thể đột phá được, cũng vì thể chất có chỗ thiếu hụt, mà Thối Thể đan có thể bù đắp vào chỗ thiếu hụt đó! Trương Lương nghe xong, vẻ mặt vô cùng u ám. Anh ta không ngờ rằng quan hệ giữa Chu Chiến và Lận Vô Song đã tới mức này! Đây không phải là tin tốt cho nhà bọn họ. Cùng lúc đó, cuộc chiến giữa thuộc hạ hai bên cũng kết thúc, nhà họ Trương ai nấy cũng bị thương rất nặng. Còn bên nhà họ Chu đỡ hơn nhiều, chỉ có vài người bị thương nhẹ. “Đúng là một lũ đê tiện, không có thực lực thì đừng giả vờ ở đây, giả vờ cái gì?” “Đúng, chắc phải bị đánh một trận mới thoải mái đúng không?” “Nói đi nói lại, đánh bọn chúng như thế cũng khiến tôi thoải mái hơn! Ha ha…” … Nghe mấy câu nói đầy nhục nhã kia, đám võ giả của nhà họ Trương đều đỏ bừng mặt, hận không thể lao lên đại chiến ba trăm hiệp nhưng lại bị Trương Lương ngăn cản. Hiện tại tình huống bất lợi với bọn họ, ở đây còn có nhiều người vây xem như thế. Nếu cứ tiếp tục dây dưa thì bọn họ chỉ tự rước lấy nhục mà thôi. “Chu Chiến, tao nhớ kĩ việc này.” Trương Lương lau máu tươi bên môi, lạnh lùng nói. “Nhớ kĩ? Sao tao nghe câu này quen thế nhỉ?” Chu Chiến ngoáy tai, cười híp mắt nói. Trương Lương hít sâu một hơi, không trả lời nữa, ra hiệu cho thuộc hạ rời đi. Nhưng lúc này Chu Chiến lại lên tiếng ngăn cản đám người Trương Lương, lạnh nhạt nói: “Chờ đã, Trương Lương, đánh thua muốn đi dễ như vậy sao? Có phải mày hơi ngây thơ không?” “Mày muốn thế nào?” Trái tim Trương Lương nặng nề. Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_Azz" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!