Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…

Chương 741

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…  Chu Chiến nghe xong, gương mặt lập tức lạnh đi, nói:   “Chúng ta cứ tiếp tục đánh đi! Tao thấy hôm nay chúng mày không thể đi vào khách sạn được nữa đâu!”    Dứt lời, bầu không khí trở nên yên tĩnh!    Trương Lương lạnh lùng nhìn Chu Chiến, tuy phẫn nộ nhưng lại không thể làm gì!    Đánh tiếp, xấu hổ là chuyện nhỏ, với tính cách của Chu Chiến, người của mình nhất định sẽ bị thương nặng!    Xin giúp đỡ từ trưởng bối ư? Không thể nào!   Adv Thanh niên đồng lứa giao lưu, liên lụy đến trưởng bối, nhà họ Trương bọn họ đâu thể ngẩng mặt lên được nữa!    Lúc này, Trương Lỵ đột nhiên nói:    “Anh, không phải chỉ tâm sự một chút thôi sao, mọi người vào trong trước đi.”    “Không được! Anh sẽ không bỏ mặc em!” Trương Lương cắt lời Trương Lỵ.    Adv“Còn không chịu khuất phục!”    Đúng lúc này, Chu Chiến cười lạnh một tiếng, đánh thẳng về phía Trương Lương.    Trương Lương vốn đang bị thương, lúc này đối mặt với một đòn ngay gần như thế, hoàn toàn không có gì ngăn trở, anh ta lập tức bị đánh bay ra hơn ba mươi mét, nặng nề đập xuống đất!    Nhìn thấy vậy, đám võ giả nhà họ Trương đều gào lên muốn báo thù, kết quả chưa tới một tiếng đồng hồ, đã bị đánh ngã lăn ra đất, không ngừng *****!    “Dừng tay, không đánh!”    Trương Lỵ không nhìn được nữa, quát lớn.    Chu Chiến vẫy tay ý bảo dừng lại, sau đó cười híp mắt nhìn Trương Lỵ nói:    “Sao hả? Nghĩ xong rồi à?”    “Rốt cuộc anh muốn làm gì?”    Gương mặt Trương Lỵ tái nhợt.    “Ha ha, nhiều người đang nhìn thế này, anh Chu của em cũng không phải là người bẩn thỉu! Em đứng đây thơm anh một cái, anh sẽ tha cho nhà em, sao hả?”    Chu Chiến mỉm cười nói.    “Không được, em gái, tuyệt đối không!”    Trương Lương cố gắng đứng dậy, hai mắt đỏ lừ!    Mục đích của Chu Chiến làm như thế, không phải để chiếm lời từ Trương Lỵ, mà chủ yếu là mượn cơ hội để sỉ nhục nhà họ Trương.    Trong trường hợp này nếu như em gái thơm Chu Chiến, thì chẳng khác nào làm nhà họ Trương mất hết mặt mũi!    “Trương Lương, mày lắm chuyện thật đấy! Tuy tao không giết mày nhưng chặt tay chặt chân mày thì tao vẫn làm được!”    Chu Chiến cười lạnh một tiếng, đi về phía Trương Lương.    Trương Lỵ nhìn gương mặt đầy máu của anh trai, trong lòng run lên, hai mắt nhắm lại, lớn tiếng nói:    “Tôi đồng ý!”    Chu Chiến nghe xong, khóe miệng cong lên, lại quay về trước mặt Trương Lỵ, nói:    “Thế là được rồi, không phải chỉ là thơm một cái thôi sao, có gì khó khăn đâu!”    “Đến đây đi, cho anh nếm thử chút ngọt ngào nafo1”    Gương mặt Trương Lỵ tái nhợt, cơ thể xinh đẹp hơi run.    Đám người Trương Lương đằng xa đều đỏ cả mắt, giọng nói khàn khàn ngăn Trương Lỵ lại.    Nhưng Trương Lỵ không đáp lời.    Trương Lỵ đã tới gần Chu Chiến thì đúng lúc này, một tiếng còi xe dồn dập phá vỡ không khí trong sân!    Một chiếc Hồng Kỳ L5 chạy tới, cuối cùng dừng lại trước mặt mọi người.    “Mẹ nó, ai đấy, ấn còi xe đúng lúc này, muốn chết đúng không?”    Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

 

Chu Chiến nghe xong, gương mặt lập tức lạnh đi, nói:  

 

“Chúng ta cứ tiếp tục đánh đi! Tao thấy hôm nay chúng mày không thể đi vào khách sạn được nữa đâu!”  

 

 

Dứt lời, bầu không khí trở nên yên tĩnh!  

 

 

Trương Lương lạnh lùng nhìn Chu Chiến, tuy phẫn nộ nhưng lại không thể làm gì!  

 

 

Đánh tiếp, xấu hổ là chuyện nhỏ, với tính cách của Chu Chiến, người của mình nhất định sẽ bị thương nặng!  

 

 

Xin giúp đỡ từ trưởng bối ư? Không thể nào!  

 

Adv

 

Thanh niên đồng lứa giao lưu, liên lụy đến trưởng bối, nhà họ Trương bọn họ đâu thể ngẩng mặt lên được nữa!  

 

 

Lúc này, Trương Lỵ đột nhiên nói:  

 

 

“Anh, không phải chỉ tâm sự một chút thôi sao, mọi người vào trong trước đi.”  

 

 

“Không được! Anh sẽ không bỏ mặc em!” Trương Lương cắt lời Trương Lỵ.  

 

 

Adv

“Còn không chịu khuất phục!”  

 

 

Đúng lúc này, Chu Chiến cười lạnh một tiếng, đánh thẳng về phía Trương Lương.  

 

 

Trương Lương vốn đang bị thương, lúc này đối mặt với một đòn ngay gần như thế, hoàn toàn không có gì ngăn trở, anh ta lập tức bị đánh bay ra hơn ba mươi mét, nặng nề đập xuống đất!  

 

 

Nhìn thấy vậy, đám võ giả nhà họ Trương đều gào lên muốn báo thù, kết quả chưa tới một tiếng đồng hồ, đã bị đánh ngã lăn ra đất, không ngừng *****!  

 

 

“Dừng tay, không đánh!”  

 

 

Trương Lỵ không nhìn được nữa, quát lớn.  

 

 

Chu Chiến vẫy tay ý bảo dừng lại, sau đó cười híp mắt nhìn Trương Lỵ nói:  

 

 

“Sao hả? Nghĩ xong rồi à?”  

 

 

“Rốt cuộc anh muốn làm gì?”  

 

 

Gương mặt Trương Lỵ tái nhợt.  

 

 

“Ha ha, nhiều người đang nhìn thế này, anh Chu của em cũng không phải là người bẩn thỉu! Em đứng đây thơm anh một cái, anh sẽ tha cho nhà em, sao hả?”  

 

 

Chu Chiến mỉm cười nói.  

 

 

“Không được, em gái, tuyệt đối không!”  

 

 

Trương Lương cố gắng đứng dậy, hai mắt đỏ lừ!  

 

 

Mục đích của Chu Chiến làm như thế, không phải để chiếm lời từ Trương Lỵ, mà chủ yếu là mượn cơ hội để sỉ nhục nhà họ Trương.  

 

 

Trong trường hợp này nếu như em gái thơm Chu Chiến, thì chẳng khác nào làm nhà họ Trương mất hết mặt mũi!  

 

 

“Trương Lương, mày lắm chuyện thật đấy! Tuy tao không giết mày nhưng chặt tay chặt chân mày thì tao vẫn làm được!”  

 

 

Chu Chiến cười lạnh một tiếng, đi về phía Trương Lương.  

 

 

Trương Lỵ nhìn gương mặt đầy máu của anh trai, trong lòng run lên, hai mắt nhắm lại, lớn tiếng nói:  

 

 

“Tôi đồng ý!”  

 

 

Chu Chiến nghe xong, khóe miệng cong lên, lại quay về trước mặt Trương Lỵ, nói:  

 

 

“Thế là được rồi, không phải chỉ là thơm một cái thôi sao, có gì khó khăn đâu!”  

 

 

“Đến đây đi, cho anh nếm thử chút ngọt ngào nafo1”  

 

 

Gương mặt Trương Lỵ tái nhợt, cơ thể xinh đẹp hơi run.  

 

 

Đám người Trương Lương đằng xa đều đỏ cả mắt, giọng nói khàn khàn ngăn Trương Lỵ lại.  

 

 

Nhưng Trương Lỵ không đáp lời.  

 

 

Trương Lỵ đã tới gần Chu Chiến thì đúng lúc này, một tiếng còi xe dồn dập phá vỡ không khí trong sân!  

 

 

Một chiếc Hồng Kỳ L5 chạy tới, cuối cùng dừng lại trước mặt mọi người.  

 

 

“Mẹ nó, ai đấy, ấn còi xe đúng lúc này, muốn chết đúng không?”  

 

 

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…  Chu Chiến nghe xong, gương mặt lập tức lạnh đi, nói:   “Chúng ta cứ tiếp tục đánh đi! Tao thấy hôm nay chúng mày không thể đi vào khách sạn được nữa đâu!”    Dứt lời, bầu không khí trở nên yên tĩnh!    Trương Lương lạnh lùng nhìn Chu Chiến, tuy phẫn nộ nhưng lại không thể làm gì!    Đánh tiếp, xấu hổ là chuyện nhỏ, với tính cách của Chu Chiến, người của mình nhất định sẽ bị thương nặng!    Xin giúp đỡ từ trưởng bối ư? Không thể nào!   Adv Thanh niên đồng lứa giao lưu, liên lụy đến trưởng bối, nhà họ Trương bọn họ đâu thể ngẩng mặt lên được nữa!    Lúc này, Trương Lỵ đột nhiên nói:    “Anh, không phải chỉ tâm sự một chút thôi sao, mọi người vào trong trước đi.”    “Không được! Anh sẽ không bỏ mặc em!” Trương Lương cắt lời Trương Lỵ.    Adv“Còn không chịu khuất phục!”    Đúng lúc này, Chu Chiến cười lạnh một tiếng, đánh thẳng về phía Trương Lương.    Trương Lương vốn đang bị thương, lúc này đối mặt với một đòn ngay gần như thế, hoàn toàn không có gì ngăn trở, anh ta lập tức bị đánh bay ra hơn ba mươi mét, nặng nề đập xuống đất!    Nhìn thấy vậy, đám võ giả nhà họ Trương đều gào lên muốn báo thù, kết quả chưa tới một tiếng đồng hồ, đã bị đánh ngã lăn ra đất, không ngừng *****!    “Dừng tay, không đánh!”    Trương Lỵ không nhìn được nữa, quát lớn.    Chu Chiến vẫy tay ý bảo dừng lại, sau đó cười híp mắt nhìn Trương Lỵ nói:    “Sao hả? Nghĩ xong rồi à?”    “Rốt cuộc anh muốn làm gì?”    Gương mặt Trương Lỵ tái nhợt.    “Ha ha, nhiều người đang nhìn thế này, anh Chu của em cũng không phải là người bẩn thỉu! Em đứng đây thơm anh một cái, anh sẽ tha cho nhà em, sao hả?”    Chu Chiến mỉm cười nói.    “Không được, em gái, tuyệt đối không!”    Trương Lương cố gắng đứng dậy, hai mắt đỏ lừ!    Mục đích của Chu Chiến làm như thế, không phải để chiếm lời từ Trương Lỵ, mà chủ yếu là mượn cơ hội để sỉ nhục nhà họ Trương.    Trong trường hợp này nếu như em gái thơm Chu Chiến, thì chẳng khác nào làm nhà họ Trương mất hết mặt mũi!    “Trương Lương, mày lắm chuyện thật đấy! Tuy tao không giết mày nhưng chặt tay chặt chân mày thì tao vẫn làm được!”    Chu Chiến cười lạnh một tiếng, đi về phía Trương Lương.    Trương Lỵ nhìn gương mặt đầy máu của anh trai, trong lòng run lên, hai mắt nhắm lại, lớn tiếng nói:    “Tôi đồng ý!”    Chu Chiến nghe xong, khóe miệng cong lên, lại quay về trước mặt Trương Lỵ, nói:    “Thế là được rồi, không phải chỉ là thơm một cái thôi sao, có gì khó khăn đâu!”    “Đến đây đi, cho anh nếm thử chút ngọt ngào nafo1”    Gương mặt Trương Lỵ tái nhợt, cơ thể xinh đẹp hơi run.    Đám người Trương Lương đằng xa đều đỏ cả mắt, giọng nói khàn khàn ngăn Trương Lỵ lại.    Nhưng Trương Lỵ không đáp lời.    Trương Lỵ đã tới gần Chu Chiến thì đúng lúc này, một tiếng còi xe dồn dập phá vỡ không khí trong sân!    Một chiếc Hồng Kỳ L5 chạy tới, cuối cùng dừng lại trước mặt mọi người.    “Mẹ nó, ai đấy, ấn còi xe đúng lúc này, muốn chết đúng không?”    Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Chương 741