Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…
Chương 776
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Nói rồi, trong mắt Lâm Phong có một tia sáng lướt qua. Hấp Tinh đại pháp của anh chỉ có thể dùng với người tu tiên, còn nếu Quỷ Lệ là tu giả thì lần này đúng là gặp được cơ duyên lớn rồi! Không chỉ có thể thoả mãn khao khát được đánh nhau với cao thủ của anh, mà anh còn có thể hấp thu linh khí của đối phương, thử đột phá cảnh giới đỉnh cao Nguyên Anh! “Xem ra cậu cũng là người tu tiên, biết cả Xuất Khiếu Cảnh cơ! Nhưng tại sao tôi không nhìn thấu được cậu?” Vẻ nghi hoặc lộ ra trong mắt Quỷ Lệ. Adv Lâm Phong không trả lời. Anh là linh thể trời sinh nên có thể hoàn toàn khống chế linh khí, che giấu linh khí trong cơ thể. Khi linh khí bị che giấu, nhìn từ bên ngoài tất nhiên sẽ giống một người bình thường. “Ông là gì của ông ta?” Adv Lâm Phong đột nhiên nhìn về phía Lý Như Hải, hỏi. “Ông ta?” Quỷ Lệ cũng nhìn sang Lý Như Hải. Ngay sau đó. “Vù!” Một uy áp kinh khủng đổ dồn về phía Lý Như Hải. Lý Như Hải còn chưa kịp phản ứng, chỉ hét thảm lên một tiếng rồi biến thành một đống tro tàn. “Người này chỉ là một con cờ mà tôi vô tình sắp đặt trước đó thôi! Tôi vốn định nhờ ông ta liên lạc với Quỷ Ẩn Tông để giúp tôi thoát ra ngoài! Ai ngờ lại đắc tội cậu, dẫn đến việc Quỷ Ẩn Tông bị tiêu diệt toàn bộ!” Nụ cười mỉm hiện lên trên khuôn mặt lạnh lùng của Quỷ Lệ. “Đúng đó! Đắc tội tôi là nỗi bi ai lớn nhất của các ông!” Nói xong. Lâm Phong biến mất ngay tại chỗ, chỉ để lại một cái bóng mờ ở chỗ anh vừa đứng. Một giây sau. Anh đã tới trước mặt Quỷ Lệ, giơ bàn tay phát ra ánh sáng vàng tóm lấy Quỷ Lệ. “Một Tay Che Trời!” “Vù!” Cơ thể hư ảo của Quỷ Lệ đột nhiên vặn vẹo, né tránh đòn đánh của Lâm Phong, bình tĩnh nói: “Tốc độ của cậu rất nhanh, lực cũng rất mạnh, nhưng chẳng có ích gì với tôi cả! Dù bản thể của tôi đã bị phong ấn và chỉ còn một mảnh nguyên thần, Quỷ Lệ tôi đây vẫn vô địch thiên hạ!” “Vậy ư? Nếu ông vô địch thật thì sao có thể bị người khác phong ấn ở đây được?” Lâm Phong cười mỉa mai. Lần này anh không đánh giáp lá cà nữa mà chắp tay trước ngực, mười ngón tay chuyển động tạo thành đạo ấn. “Chiến, binh, ra, trận, xung, phong, dẫn, đầu, hàng!” Trong tích tắc. Linh khí thiên địa cuồn cuộn dâng trào, gió lớn lay động những hàng cây chọc trời ở xung quanh làm phát ra tiếng vù vù. Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Nói rồi, trong mắt Lâm Phong có một tia sáng lướt qua.
Hấp Tinh đại pháp của anh chỉ có thể dùng với người tu tiên, còn nếu Quỷ Lệ là tu giả thì lần này đúng là gặp được cơ duyên lớn rồi!
Không chỉ có thể thoả mãn khao khát được đánh nhau với cao thủ của anh, mà anh còn có thể hấp thu linh khí của đối phương, thử đột phá cảnh giới đỉnh cao Nguyên Anh!
“Xem ra cậu cũng là người tu tiên, biết cả Xuất Khiếu Cảnh cơ! Nhưng tại sao tôi không nhìn thấu được cậu?”
Vẻ nghi hoặc lộ ra trong mắt Quỷ Lệ.
Adv
Lâm Phong không trả lời.
Anh là linh thể trời sinh nên có thể hoàn toàn khống chế linh khí, che giấu linh khí trong cơ thể.
Khi linh khí bị che giấu, nhìn từ bên ngoài tất nhiên sẽ giống một người bình thường.
“Ông là gì của ông ta?”
Adv
Lâm Phong đột nhiên nhìn về phía Lý Như Hải, hỏi.
“Ông ta?”
Quỷ Lệ cũng nhìn sang Lý Như Hải.
Ngay sau đó.
“Vù!”
Một uy áp kinh khủng đổ dồn về phía Lý Như Hải.
Lý Như Hải còn chưa kịp phản ứng, chỉ hét thảm lên một tiếng rồi biến thành một đống tro tàn.
“Người này chỉ là một con cờ mà tôi vô tình sắp đặt trước đó thôi! Tôi vốn định nhờ ông ta liên lạc với Quỷ Ẩn Tông để giúp tôi thoát ra ngoài! Ai ngờ lại đắc tội cậu, dẫn đến việc Quỷ Ẩn Tông bị tiêu diệt toàn bộ!”
Nụ cười mỉm hiện lên trên khuôn mặt lạnh lùng của Quỷ Lệ.
“Đúng đó! Đắc tội tôi là nỗi bi ai lớn nhất của các ông!”
Nói xong.
Lâm Phong biến mất ngay tại chỗ, chỉ để lại một cái bóng mờ ở chỗ anh vừa đứng.
Một giây sau.
Anh đã tới trước mặt Quỷ Lệ, giơ bàn tay phát ra ánh sáng vàng tóm lấy Quỷ Lệ.
“Một Tay Che Trời!”
“Vù!”
Cơ thể hư ảo của Quỷ Lệ đột nhiên vặn vẹo, né tránh đòn đánh của Lâm Phong, bình tĩnh nói:
“Tốc độ của cậu rất nhanh, lực cũng rất mạnh, nhưng chẳng có ích gì với tôi cả! Dù bản thể của tôi đã bị phong ấn và chỉ còn một mảnh nguyên thần, Quỷ Lệ tôi đây vẫn vô địch thiên hạ!”
“Vậy ư? Nếu ông vô địch thật thì sao có thể bị người khác phong ấn ở đây được?”
Lâm Phong cười mỉa mai.
Lần này anh không đánh giáp lá cà nữa mà chắp tay trước ngực, mười ngón tay chuyển động tạo thành đạo ấn.
“Chiến, binh, ra, trận, xung, phong, dẫn, đầu, hàng!”
Trong tích tắc.
Linh khí thiên địa cuồn cuộn dâng trào, gió lớn lay động những hàng cây chọc trời ở xung quanh làm phát ra tiếng vù vù.
Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Nói rồi, trong mắt Lâm Phong có một tia sáng lướt qua. Hấp Tinh đại pháp của anh chỉ có thể dùng với người tu tiên, còn nếu Quỷ Lệ là tu giả thì lần này đúng là gặp được cơ duyên lớn rồi! Không chỉ có thể thoả mãn khao khát được đánh nhau với cao thủ của anh, mà anh còn có thể hấp thu linh khí của đối phương, thử đột phá cảnh giới đỉnh cao Nguyên Anh! “Xem ra cậu cũng là người tu tiên, biết cả Xuất Khiếu Cảnh cơ! Nhưng tại sao tôi không nhìn thấu được cậu?” Vẻ nghi hoặc lộ ra trong mắt Quỷ Lệ. Adv Lâm Phong không trả lời. Anh là linh thể trời sinh nên có thể hoàn toàn khống chế linh khí, che giấu linh khí trong cơ thể. Khi linh khí bị che giấu, nhìn từ bên ngoài tất nhiên sẽ giống một người bình thường. “Ông là gì của ông ta?” Adv Lâm Phong đột nhiên nhìn về phía Lý Như Hải, hỏi. “Ông ta?” Quỷ Lệ cũng nhìn sang Lý Như Hải. Ngay sau đó. “Vù!” Một uy áp kinh khủng đổ dồn về phía Lý Như Hải. Lý Như Hải còn chưa kịp phản ứng, chỉ hét thảm lên một tiếng rồi biến thành một đống tro tàn. “Người này chỉ là một con cờ mà tôi vô tình sắp đặt trước đó thôi! Tôi vốn định nhờ ông ta liên lạc với Quỷ Ẩn Tông để giúp tôi thoát ra ngoài! Ai ngờ lại đắc tội cậu, dẫn đến việc Quỷ Ẩn Tông bị tiêu diệt toàn bộ!” Nụ cười mỉm hiện lên trên khuôn mặt lạnh lùng của Quỷ Lệ. “Đúng đó! Đắc tội tôi là nỗi bi ai lớn nhất của các ông!” Nói xong. Lâm Phong biến mất ngay tại chỗ, chỉ để lại một cái bóng mờ ở chỗ anh vừa đứng. Một giây sau. Anh đã tới trước mặt Quỷ Lệ, giơ bàn tay phát ra ánh sáng vàng tóm lấy Quỷ Lệ. “Một Tay Che Trời!” “Vù!” Cơ thể hư ảo của Quỷ Lệ đột nhiên vặn vẹo, né tránh đòn đánh của Lâm Phong, bình tĩnh nói: “Tốc độ của cậu rất nhanh, lực cũng rất mạnh, nhưng chẳng có ích gì với tôi cả! Dù bản thể của tôi đã bị phong ấn và chỉ còn một mảnh nguyên thần, Quỷ Lệ tôi đây vẫn vô địch thiên hạ!” “Vậy ư? Nếu ông vô địch thật thì sao có thể bị người khác phong ấn ở đây được?” Lâm Phong cười mỉa mai. Lần này anh không đánh giáp lá cà nữa mà chắp tay trước ngực, mười ngón tay chuyển động tạo thành đạo ấn. “Chiến, binh, ra, trận, xung, phong, dẫn, đầu, hàng!” Trong tích tắc. Linh khí thiên địa cuồn cuộn dâng trào, gió lớn lay động những hàng cây chọc trời ở xung quanh làm phát ra tiếng vù vù. Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen_A_z_z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!