Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…
Chương 777
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Khi đối diện với nguyên thần của Quỷ Lệ, hiển nhiên dùng phép thuật là cách tấn công đơn giản và nhanh gọn nhất! “Bí thuật Cửu Ngôn! Cậu là người trong Đạo giáo à?” Quỷ Lệ ngạc nhiên. Nhưng lúc này ông ta không có thời gian để suy ngẫm những điều này. Một lực lượng thần hồn mênh mông trào ra từ trong cơ thể ông ta, đánh úp về phía Lâm Phong. Adv “Ầm!” Chân ngôn cửu tự biến hoá thành một tấm võng lớn màu vàng va chạm mạnh với năng lượng thần hồn của Quỷ Lệ, toả ra ánh sáng chói loá. Giờ phút này. Cả khu vực quanh đây cứ như biến thành biển ánh sáng… Adv Sau đó có một tia sáng đen xẹt qua giữa biển ánh sáng. Linh khí dâng trào! Hồn lực bùng cháy! “Vù vù vù!” Ánh sáng và bóng tối đan xen nhau hệt như đang diễn tấu một bản nhạc huyền thoại! Cục diện này kéo dài khoảng ba giây, cuối cùng Quỷ Lệ không chịu được nữa, ông ta run lên rồi lảo đảo lùi lại mấy bước. linh thể vốn đã hư ảo của ông ta lại càng trở nên trong suốt, cứ như có thể tan biến bất cứ lúc nào! “Vèo!” Lâm Phong lập tức tới trước mặt ông ta, giơ tay ra tóm lấy linh thể của ông ta: “Ông quá yếu! May mà tôi dừng tay kịp thời, nếu không đã đánh cho ông hồn phi phách tán rồi!” “Cậu…” Quỷ Lệ sa sầm nét mặt, chỉ cảm thấy như mình vừa mới phải chịu nỗi sỉ nhục lớn nhất trong đời! Ông ta là ai cơ chứ? Lão tổ của Quỷ Ẩn Tông! Đại ma đầu siêu cấp của hơn một nghìn năm trước! Ông ta đã bao giờ bị chê với giọng điệu khinh miệt thế đâu? Kể cả hai kẻ đã phong ấn ông ta năm đó cũng chưa từng nói như vậy! “Nếu không phải do bản thể của tôi bị phong ấn, giờ chỉ còn một mảnh nguyên thần, thì sao có thể đến lượt một thằng oắt như cậu kiêu ngạo chứ?” Quỷ Lệ không phục. “Vậy để tôi phá giải phong ấn cho ông nhé!” Lâm Phong thản nhiên nói. Quỷ Lệ nghe vậy thì sửng sốt, hoàn toàn không ngờ Lâm Phong sẽ nói như vậy. Sau đó ông ta mừng rỡ. Trận phong ấn đã yếu hơn rất nhiều sau hàng nghìn năm dài đằng đẵng. Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Khi đối diện với nguyên thần của Quỷ Lệ, hiển nhiên dùng phép thuật là cách tấn công đơn giản và nhanh gọn nhất!
“Bí thuật Cửu Ngôn! Cậu là người trong Đạo giáo à?”
Quỷ Lệ ngạc nhiên.
Nhưng lúc này ông ta không có thời gian để suy ngẫm những điều này.
Một lực lượng thần hồn mênh mông trào ra từ trong cơ thể ông ta, đánh úp về phía Lâm Phong.
Adv
“Ầm!”
Chân ngôn cửu tự biến hoá thành một tấm võng lớn màu vàng va chạm mạnh với năng lượng thần hồn của Quỷ Lệ, toả ra ánh sáng chói loá.
Giờ phút này.
Cả khu vực quanh đây cứ như biến thành biển ánh sáng…
Adv
Sau đó có một tia sáng đen xẹt qua giữa biển ánh sáng.
Linh khí dâng trào!
Hồn lực bùng cháy!
“Vù vù vù!”
Ánh sáng và bóng tối đan xen nhau hệt như đang diễn tấu một bản nhạc huyền thoại!
Cục diện này kéo dài khoảng ba giây, cuối cùng Quỷ Lệ không chịu được nữa, ông ta run lên rồi lảo đảo lùi lại mấy bước.
linh thể vốn đã hư ảo của ông ta lại càng trở nên trong suốt, cứ như có thể tan biến bất cứ lúc nào!
“Vèo!”
Lâm Phong lập tức tới trước mặt ông ta, giơ tay ra tóm lấy linh thể của ông ta:
“Ông quá yếu! May mà tôi dừng tay kịp thời, nếu không đã đánh cho ông hồn phi phách tán rồi!”
“Cậu…”
Quỷ Lệ sa sầm nét mặt, chỉ cảm thấy như mình vừa mới phải chịu nỗi sỉ nhục lớn nhất trong đời!
Ông ta là ai cơ chứ?
Lão tổ của Quỷ Ẩn Tông!
Đại ma đầu siêu cấp của hơn một nghìn năm trước!
Ông ta đã bao giờ bị chê với giọng điệu khinh miệt thế đâu?
Kể cả hai kẻ đã phong ấn ông ta năm đó cũng chưa từng nói như vậy!
“Nếu không phải do bản thể của tôi bị phong ấn, giờ chỉ còn một mảnh nguyên thần, thì sao có thể đến lượt một thằng oắt như cậu kiêu ngạo chứ?”
Quỷ Lệ không phục.
“Vậy để tôi phá giải phong ấn cho ông nhé!”
Lâm Phong thản nhiên nói.
Quỷ Lệ nghe vậy thì sửng sốt, hoàn toàn không ngờ Lâm Phong sẽ nói như vậy.
Sau đó ông ta mừng rỡ.
Trận phong ấn đã yếu hơn rất nhiều sau hàng nghìn năm dài đằng đẵng.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!
Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng… Khi đối diện với nguyên thần của Quỷ Lệ, hiển nhiên dùng phép thuật là cách tấn công đơn giản và nhanh gọn nhất! “Bí thuật Cửu Ngôn! Cậu là người trong Đạo giáo à?” Quỷ Lệ ngạc nhiên. Nhưng lúc này ông ta không có thời gian để suy ngẫm những điều này. Một lực lượng thần hồn mênh mông trào ra từ trong cơ thể ông ta, đánh úp về phía Lâm Phong. Adv “Ầm!” Chân ngôn cửu tự biến hoá thành một tấm võng lớn màu vàng va chạm mạnh với năng lượng thần hồn của Quỷ Lệ, toả ra ánh sáng chói loá. Giờ phút này. Cả khu vực quanh đây cứ như biến thành biển ánh sáng… Adv Sau đó có một tia sáng đen xẹt qua giữa biển ánh sáng. Linh khí dâng trào! Hồn lực bùng cháy! “Vù vù vù!” Ánh sáng và bóng tối đan xen nhau hệt như đang diễn tấu một bản nhạc huyền thoại! Cục diện này kéo dài khoảng ba giây, cuối cùng Quỷ Lệ không chịu được nữa, ông ta run lên rồi lảo đảo lùi lại mấy bước. linh thể vốn đã hư ảo của ông ta lại càng trở nên trong suốt, cứ như có thể tan biến bất cứ lúc nào! “Vèo!” Lâm Phong lập tức tới trước mặt ông ta, giơ tay ra tóm lấy linh thể của ông ta: “Ông quá yếu! May mà tôi dừng tay kịp thời, nếu không đã đánh cho ông hồn phi phách tán rồi!” “Cậu…” Quỷ Lệ sa sầm nét mặt, chỉ cảm thấy như mình vừa mới phải chịu nỗi sỉ nhục lớn nhất trong đời! Ông ta là ai cơ chứ? Lão tổ của Quỷ Ẩn Tông! Đại ma đầu siêu cấp của hơn một nghìn năm trước! Ông ta đã bao giờ bị chê với giọng điệu khinh miệt thế đâu? Kể cả hai kẻ đã phong ấn ông ta năm đó cũng chưa từng nói như vậy! “Nếu không phải do bản thể của tôi bị phong ấn, giờ chỉ còn một mảnh nguyên thần, thì sao có thể đến lượt một thằng oắt như cậu kiêu ngạo chứ?” Quỷ Lệ không phục. “Vậy để tôi phá giải phong ấn cho ông nhé!” Lâm Phong thản nhiên nói. Quỷ Lệ nghe vậy thì sửng sốt, hoàn toàn không ngờ Lâm Phong sẽ nói như vậy. Sau đó ông ta mừng rỡ. Trận phong ấn đã yếu hơn rất nhiều sau hàng nghìn năm dài đằng đẵng. Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!