Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…

Chương 778

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…  Hai người đưa mắt nhìn qua thì thấy người đến là một hoà thượng già mặc áo cà sa màu đỏ.    Vị hoà thượng già có gương mặt tang thương, da dẻ nhăn nheo, hai hàng lông mày trường thọ trắng như tuyết bồng bềnh theo gió, mặt mày hiền hậu…    … Lão hòa thượng bước một bước dài trăm mét, chớp mắt đã đi vào sân, chắp tay trước ngực nói với Lâm Phong:   "Thí chủ! Người này là đại ma đầu ngàn năm trước, năm đó khó khăn lắm hai nhà Phật Đạo mới phong ấn được… Cậu không thể làm bừa!"    Adv"Lão hòa thượng, ông nói linh tinh gì thế?"    Quỷ Lệ phẫn nộ gào thét.    Khi thấy mình sắp trốn thoát đến nơi mà lại có một hòa thượng từ đâu chạy đến như vậy, ông ta cảm thấy không thể chịu nổi!    "Ngậm miệng!"   Adv Lâm Phong khẽ bóp, Quỷ Lệ đau như chết đi sống lại, gào thét thảm thiết.    Sau đó, Lâm Phong nhìn về phía lão hòa thượng, cảm thấy hứng thú bèn hỏi:    "Ông là?"    "Tôi là thầy pháp của Phật môn Tung Sơn, Ngộ Xa!"    Thầy pháp Ngộ Xa trả lời.    Phật môn Tung Sơn?    Ánh mắt Lâm Phong lóe lên sự khác thường.    Trước đây anh thường nghe người ta nói Đạo giáo và Phật môn rất mạnh, bây giờ lần đầu tiếp xúc với người trong Phật môn!    Đồng thời, thực lực của lão hòa thượng này cũng rất mạnh!    Mạnh hơn gấp nhiều lần trưởng lão nhà họ Lận mà anh từng kết liễu trong một đòn, có lẽ ông ấy là một vị Võ Thần!    "Hai nhà Phật, Đạo thay phiên trấn giữ nơi đây!"    "Trước đây không lâu người bạn Đạo môn có việc phải đi, tôi cũng bận công việc nên đã bỏ không chốn này!"    "Không thể thả ma đầu này ra được, nếu không e rằng dân chúng sẽ gặp hoạ lớn! A Di Đà Phật!"    Lão hoà thượng Ngộ Xa nói đầy từ bi.    "Quỷ Lệ này mạnh như vậy sao? Hai nhà các ông liên minh cũng chỉ phong ấn được ông ta?"    "Cũng không hẳn! Mà là Đạo Phật của tôi từ bi, hi vọng dùng tình cảm để cảm hóa ông ta! Bởi lẽ đồ tể buông đao, lập tức thành Phật! Mỗi người đều có quyền được sống."    Lâm Phong im lặng,    Hay cho một hoà thượng của Phật môn!    So sánh Đại Phật Nhạc Sơn - Long Soái với Ngộ Xa này không khác gì bốn chín gặp năm mươi!    Lúc này, Quỷ Lệ đã hoàn toàn tuyệt vọng,    Từ khi lão hòa thượng xuất hiện, ông ta đã từ bỏ việc giãy dụa, biết hi vọng tẩu thoát của mình đã mất!    "Hai nhà Phật Đạo phong ấn tôi ngàn năm! Nếu có một ngày tôi chạy thoát thành công, chắc chắn sẽ hủy diệt hai phái các ông!"    Quỷ Lệ lạnh lùng thề.    Sau đó, một sợi nguyên thần bỗng hơi vặn vẹo, sau đó hóa thành vô số điểm sáng biến mất giữa trời đất!   Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

 Hai người đưa mắt nhìn qua thì thấy người đến là một hoà thượng già mặc áo cà sa màu đỏ.  

 

 

Vị hoà thượng già có gương mặt tang thương, da dẻ nhăn nheo, hai hàng lông mày trường thọ trắng như tuyết bồng bềnh theo gió, mặt mày hiền hậu…  

 

 

 

Lão hòa thượng bước một bước dài trăm mét, chớp mắt đã đi vào sân, chắp tay trước ngực nói với Lâm Phong:  

 

"Thí chủ! Người này là đại ma đầu ngàn năm trước, năm đó khó khăn lắm hai nhà Phật Đạo mới phong ấn được… Cậu không thể làm bừa!"  

 

 

Adv

"Lão hòa thượng, ông nói linh tinh gì thế?"  

 

 

Quỷ Lệ phẫn nộ gào thét.  

 

 

Khi thấy mình sắp trốn thoát đến nơi mà lại có một hòa thượng từ đâu chạy đến như vậy, ông ta cảm thấy không thể chịu nổi!  

 

 

"Ngậm miệng!"  

 

Adv

 

Lâm Phong khẽ bóp, Quỷ Lệ đau như chết đi sống lại, gào thét thảm thiết.  

 

 

Sau đó, Lâm Phong nhìn về phía lão hòa thượng, cảm thấy hứng thú bèn hỏi:  

 

 

"Ông là?"  

 

 

"Tôi là thầy pháp của Phật môn Tung Sơn, Ngộ Xa!"  

 

 

Thầy pháp Ngộ Xa trả lời.  

 

 

Phật môn Tung Sơn?  

 

 

Ánh mắt Lâm Phong lóe lên sự khác thường.  

 

 

Trước đây anh thường nghe người ta nói Đạo giáo và Phật môn rất mạnh, bây giờ lần đầu tiếp xúc với người trong Phật môn!  

 

 

Đồng thời, thực lực của lão hòa thượng này cũng rất mạnh!  

 

 

Mạnh hơn gấp nhiều lần trưởng lão nhà họ Lận mà anh từng kết liễu trong một đòn, có lẽ ông ấy là một vị Võ Thần!  

 

 

"Hai nhà Phật, Đạo thay phiên trấn giữ nơi đây!"  

 

 

"Trước đây không lâu người bạn Đạo môn có việc phải đi, tôi cũng bận công việc nên đã bỏ không chốn này!"  

 

 

"Không thể thả ma đầu này ra được, nếu không e rằng dân chúng sẽ gặp hoạ lớn! A Di Đà Phật!"  

 

 

Lão hoà thượng Ngộ Xa nói đầy từ bi.  

 

 

"Quỷ Lệ này mạnh như vậy sao? Hai nhà các ông liên minh cũng chỉ phong ấn được ông ta?"  

 

 

"Cũng không hẳn! Mà là Đạo Phật của tôi từ bi, hi vọng dùng tình cảm để cảm hóa ông ta! Bởi lẽ đồ tể buông đao, lập tức thành Phật! Mỗi người đều có quyền được sống."  

 

 

Lâm Phong im lặng,  

 

 

Hay cho một hoà thượng của Phật môn!  

 

 

So sánh Đại Phật Nhạc Sơn - Long Soái với Ngộ Xa này không khác gì bốn chín gặp năm mươi!  

 

 

Lúc này, Quỷ Lệ đã hoàn toàn tuyệt vọng,  

 

 

Từ khi lão hòa thượng xuất hiện, ông ta đã từ bỏ việc giãy dụa, biết hi vọng tẩu thoát của mình đã mất!  

 

 

"Hai nhà Phật Đạo phong ấn tôi ngàn năm! Nếu có một ngày tôi chạy thoát thành công, chắc chắn sẽ hủy diệt hai phái các ông!"  

 

 

Quỷ Lệ lạnh lùng thề.  

 

 

Sau đó, một sợi nguyên thần bỗng hơi vặn vẹo, sau đó hóa thành vô số điểm sáng biến mất giữa trời đất!  

 

Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…  Hai người đưa mắt nhìn qua thì thấy người đến là một hoà thượng già mặc áo cà sa màu đỏ.    Vị hoà thượng già có gương mặt tang thương, da dẻ nhăn nheo, hai hàng lông mày trường thọ trắng như tuyết bồng bềnh theo gió, mặt mày hiền hậu…    … Lão hòa thượng bước một bước dài trăm mét, chớp mắt đã đi vào sân, chắp tay trước ngực nói với Lâm Phong:   "Thí chủ! Người này là đại ma đầu ngàn năm trước, năm đó khó khăn lắm hai nhà Phật Đạo mới phong ấn được… Cậu không thể làm bừa!"    Adv"Lão hòa thượng, ông nói linh tinh gì thế?"    Quỷ Lệ phẫn nộ gào thét.    Khi thấy mình sắp trốn thoát đến nơi mà lại có một hòa thượng từ đâu chạy đến như vậy, ông ta cảm thấy không thể chịu nổi!    "Ngậm miệng!"   Adv Lâm Phong khẽ bóp, Quỷ Lệ đau như chết đi sống lại, gào thét thảm thiết.    Sau đó, Lâm Phong nhìn về phía lão hòa thượng, cảm thấy hứng thú bèn hỏi:    "Ông là?"    "Tôi là thầy pháp của Phật môn Tung Sơn, Ngộ Xa!"    Thầy pháp Ngộ Xa trả lời.    Phật môn Tung Sơn?    Ánh mắt Lâm Phong lóe lên sự khác thường.    Trước đây anh thường nghe người ta nói Đạo giáo và Phật môn rất mạnh, bây giờ lần đầu tiếp xúc với người trong Phật môn!    Đồng thời, thực lực của lão hòa thượng này cũng rất mạnh!    Mạnh hơn gấp nhiều lần trưởng lão nhà họ Lận mà anh từng kết liễu trong một đòn, có lẽ ông ấy là một vị Võ Thần!    "Hai nhà Phật, Đạo thay phiên trấn giữ nơi đây!"    "Trước đây không lâu người bạn Đạo môn có việc phải đi, tôi cũng bận công việc nên đã bỏ không chốn này!"    "Không thể thả ma đầu này ra được, nếu không e rằng dân chúng sẽ gặp hoạ lớn! A Di Đà Phật!"    Lão hoà thượng Ngộ Xa nói đầy từ bi.    "Quỷ Lệ này mạnh như vậy sao? Hai nhà các ông liên minh cũng chỉ phong ấn được ông ta?"    "Cũng không hẳn! Mà là Đạo Phật của tôi từ bi, hi vọng dùng tình cảm để cảm hóa ông ta! Bởi lẽ đồ tể buông đao, lập tức thành Phật! Mỗi người đều có quyền được sống."    Lâm Phong im lặng,    Hay cho một hoà thượng của Phật môn!    So sánh Đại Phật Nhạc Sơn - Long Soái với Ngộ Xa này không khác gì bốn chín gặp năm mươi!    Lúc này, Quỷ Lệ đã hoàn toàn tuyệt vọng,    Từ khi lão hòa thượng xuất hiện, ông ta đã từ bỏ việc giãy dụa, biết hi vọng tẩu thoát của mình đã mất!    "Hai nhà Phật Đạo phong ấn tôi ngàn năm! Nếu có một ngày tôi chạy thoát thành công, chắc chắn sẽ hủy diệt hai phái các ông!"    Quỷ Lệ lạnh lùng thề.    Sau đó, một sợi nguyên thần bỗng hơi vặn vẹo, sau đó hóa thành vô số điểm sáng biến mất giữa trời đất!   Bạn đang đọc truyện ở truyen.A_z.z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A-zZ" để đọc nhé!.Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Chương 778