Trên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…

Chương 814

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…  Vạn Kha sợ hãi nói.   Phương Bất Phàm trong lòng có chút bất an.    Hiện tại tình hình đã hoàn toàn nằm ngoài tầm kiểm soát của bọn họ.    "Mày nói thử coi, nó có thể ***** Phùng Mục Trần không?"    "Chắc… chắc là có thể ha?"    Vạn Kha cũng không dám chắc!   Adv "Không được! Nơi này quá nguy hiểm, chúng ta phải rời khỏi đây trước đã..."    Phương Bất Phàm cố gắng đứng dậy khỏi mặt đất, chuẩn bị rời khỏi hiện trường!    Gã ta thật sự sợ rồi!    Ngay cả lúc trước bị đuổi khỏi phái Thục Sơn, suýt bị sư phụ Vô Cực Kiếm Thánh *****, gã ta cũng chưa từng sợ hãi như vậy...   Adv Vạn Kha do dự một lát, cũng đi theo sát phía sau!    Dù sao thì việc cần làm cũng đã làm!    Nếu cuối cùng Phi cương không phải là đối thủ của Phùng Mục Trần, bọn họ ở lại đây cũng chỉ là tự tìm đường chết mà thôi!    Mà ngay lúc này.    Lâm Phong từ bên ngoài nhanh chóng đi vào, đụng mặt hai người!    “Con mẹ nó là mày!"    Đồng tử Vạn Kha co lại.    Phương Bất Phàm càng thêm lạnh cả người, đôi mắt nhìn chằm chằm Lâm Phong, không nói nên lời!    "Sao thế? Thấy tao thì kinh ngạc dữ vậy sao?"    Trên mặt Lâm Phong lộ ra một nụ cười.    Nhưng nụ cười này rơi vào mắt hai người, quả thực còn đáng sợ hơn cả ác quỷ!    Đúng lúc nguy cấp.    Vạn Kha gấp gáp nghĩ ra cách, vội vàng nói:    "Lâm thiếu, lục sư huynh của cậu bị tà vật tấn công, hai chúng tôi đang chuẩn bị đi tìm người giúp đỡ! May mà cậu tới! Cậu mau đi phụ sư huynh đi, chúng tôi tiếp tục tìm ai đó tới cứu viện!”    Nói xong!    Vạn Kha đưa cho Phương Bất Phàm một ánh mắt, hai người bèn tính toán đi vòng qua Lâm Phong rời khỏi đây...    "Rắc!"    Lâm Phong đột nhiên đưa tay bóp nát cổ Vạn Kha.    Thấy cảnh này.    Phương Bất Phàm chỉ cảm thấy hai chân run rẩy, suýt nữa ngã nhào xuống đất!    Nếu nói đối với Phùng Mục Trần.    Gã ta còn có ý định chống cự, nghĩ rằng liều mạng, có lẽ còn có thể chạy thoát...    Vậy thì trước mặt Lâm Phong.    Gã ta hoàn toàn không nảy sinh một chút ý định phản kháng nào!    Người đàn ông này quá mạnh, mạnh đến mức chỉ cần nhìn hắn chút thôi, gã ta đã mềm nhũn cả người, tay chân mất hết sức lực...    "Lâm... Lâm thiếu! Tôi cái gì cũng không biết, tôi thật sự cái gì cũng không biết! Đều là Vạn Kha dẫn tôi đến đây..."    Phương Bất Phàm sắc mặt trắng bệch, khổ sở cầu xin.    Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

 Vạn Kha sợ hãi nói.  

 

Phương Bất Phàm trong lòng có chút bất an.  

 

 

Hiện tại tình hình đã hoàn toàn nằm ngoài tầm kiểm soát của bọn họ.  

 

 

"Mày nói thử coi, nó có thể ***** Phùng Mục Trần không?"  

 

 

"Chắc… chắc là có thể ha?"  

 

 

Vạn Kha cũng không dám chắc!  

 

Adv

 

"Không được! Nơi này quá nguy hiểm, chúng ta phải rời khỏi đây trước đã..."  

 

 

Phương Bất Phàm cố gắng đứng dậy khỏi mặt đất, chuẩn bị rời khỏi hiện trường!  

 

 

Gã ta thật sự sợ rồi!  

 

 

Ngay cả lúc trước bị đuổi khỏi phái Thục Sơn, suýt bị sư phụ Vô Cực Kiếm Thánh *****, gã ta cũng chưa từng sợ hãi như vậy...  

 

Adv

 

Vạn Kha do dự một lát, cũng đi theo sát phía sau!  

 

 

Dù sao thì việc cần làm cũng đã làm!  

 

 

Nếu cuối cùng Phi cương không phải là đối thủ của Phùng Mục Trần, bọn họ ở lại đây cũng chỉ là tự tìm đường chết mà thôi!  

 

 

Mà ngay lúc này.  

 

 

Lâm Phong từ bên ngoài nhanh chóng đi vào, đụng mặt hai người!  

 

 

“Con mẹ nó là mày!"  

 

 

Đồng tử Vạn Kha co lại.  

 

 

Phương Bất Phàm càng thêm lạnh cả người, đôi mắt nhìn chằm chằm Lâm Phong, không nói nên lời!  

 

 

"Sao thế? Thấy tao thì kinh ngạc dữ vậy sao?"  

 

 

Trên mặt Lâm Phong lộ ra một nụ cười.  

 

 

Nhưng nụ cười này rơi vào mắt hai người, quả thực còn đáng sợ hơn cả ác quỷ!  

 

 

Đúng lúc nguy cấp.  

 

 

Vạn Kha gấp gáp nghĩ ra cách, vội vàng nói:  

 

 

"Lâm thiếu, lục sư huynh của cậu bị tà vật tấn công, hai chúng tôi đang chuẩn bị đi tìm người giúp đỡ! May mà cậu tới! Cậu mau đi phụ sư huynh đi, chúng tôi tiếp tục tìm ai đó tới cứu viện!”  

 

 

Nói xong!  

 

 

Vạn Kha đưa cho Phương Bất Phàm một ánh mắt, hai người bèn tính toán đi vòng qua Lâm Phong rời khỏi đây...  

 

 

"Rắc!"  

 

 

Lâm Phong đột nhiên đưa tay bóp nát cổ Vạn Kha.  

 

 

Thấy cảnh này.  

 

 

Phương Bất Phàm chỉ cảm thấy hai chân run rẩy, suýt nữa ngã nhào xuống đất!  

 

 

Nếu nói đối với Phùng Mục Trần.  

 

 

Gã ta còn có ý định chống cự, nghĩ rằng liều mạng, có lẽ còn có thể chạy thoát...  

 

 

Vậy thì trước mặt Lâm Phong.  

 

 

Gã ta hoàn toàn không nảy sinh một chút ý định phản kháng nào!  

 

 

Người đàn ông này quá mạnh, mạnh đến mức chỉ cần nhìn hắn chút thôi, gã ta đã mềm nhũn cả người, tay chân mất hết sức lực...  

 

 

"Lâm... Lâm thiếu! Tôi cái gì cũng không biết, tôi thật sự cái gì cũng không biết! Đều là Vạn Kha dẫn tôi đến đây..."  

 

 

Phương Bất Phàm sắc mặt trắng bệch, khổ sở cầu xin.  

 

 

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên HạTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn TìnhTrên một ngọn núi lớn ít người lui tới ở phía đông nam nước Đại Hạ có một toà đạo quán đổ nát. Một ông lão tóc trắng đang ngồi khoanh chân trước cổng đạo quán. Đối diện ông ta là một thanh niên áo đen với đôi mắt u buồn, nét mặt chán chường đang đứng. “Lâm Phong, mười năm đã trôi qua, cậu có thể xuống núi rồi.” Ông lão nói. “Ông lại định đánh tôi nữa đấy à?” Lâm Phong lạnh lùng đáp. Ông lão im lặng một lúc rồi bảo: “Thật ra tôi đánh cậu là vì tốt cho cậu thôi!” Nghe vậy, Lâm Phong cười khẩy một tiếng, không trả lời. “Lâm Phong, cậu hận tôi lắm phải không?” Ông lão đột nhiên hỏi. “Lúc trước rất hận!” “Giờ thì sao?” “Giờ không còn quan trọng nữa, đã qua mười năm rồi, nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì cả.” “Đúng nhỉ, chẳng có ý nghĩa! Đời người có được bao nhiêu lần mười năm đâu chứ…” “Thời gian như một con dao diệt sạch tất cả những người anh hùng. Mạnh như ta cũng không thể nhảy qua tới bờ vực xa không thể với ở phía đối diện kia.” Ông lão thở dài một hơi. Ông ta khó khăn ngẩng…  Vạn Kha sợ hãi nói.   Phương Bất Phàm trong lòng có chút bất an.    Hiện tại tình hình đã hoàn toàn nằm ngoài tầm kiểm soát của bọn họ.    "Mày nói thử coi, nó có thể ***** Phùng Mục Trần không?"    "Chắc… chắc là có thể ha?"    Vạn Kha cũng không dám chắc!   Adv "Không được! Nơi này quá nguy hiểm, chúng ta phải rời khỏi đây trước đã..."    Phương Bất Phàm cố gắng đứng dậy khỏi mặt đất, chuẩn bị rời khỏi hiện trường!    Gã ta thật sự sợ rồi!    Ngay cả lúc trước bị đuổi khỏi phái Thục Sơn, suýt bị sư phụ Vô Cực Kiếm Thánh *****, gã ta cũng chưa từng sợ hãi như vậy...   Adv Vạn Kha do dự một lát, cũng đi theo sát phía sau!    Dù sao thì việc cần làm cũng đã làm!    Nếu cuối cùng Phi cương không phải là đối thủ của Phùng Mục Trần, bọn họ ở lại đây cũng chỉ là tự tìm đường chết mà thôi!    Mà ngay lúc này.    Lâm Phong từ bên ngoài nhanh chóng đi vào, đụng mặt hai người!    “Con mẹ nó là mày!"    Đồng tử Vạn Kha co lại.    Phương Bất Phàm càng thêm lạnh cả người, đôi mắt nhìn chằm chằm Lâm Phong, không nói nên lời!    "Sao thế? Thấy tao thì kinh ngạc dữ vậy sao?"    Trên mặt Lâm Phong lộ ra một nụ cười.    Nhưng nụ cười này rơi vào mắt hai người, quả thực còn đáng sợ hơn cả ác quỷ!    Đúng lúc nguy cấp.    Vạn Kha gấp gáp nghĩ ra cách, vội vàng nói:    "Lâm thiếu, lục sư huynh của cậu bị tà vật tấn công, hai chúng tôi đang chuẩn bị đi tìm người giúp đỡ! May mà cậu tới! Cậu mau đi phụ sư huynh đi, chúng tôi tiếp tục tìm ai đó tới cứu viện!”    Nói xong!    Vạn Kha đưa cho Phương Bất Phàm một ánh mắt, hai người bèn tính toán đi vòng qua Lâm Phong rời khỏi đây...    "Rắc!"    Lâm Phong đột nhiên đưa tay bóp nát cổ Vạn Kha.    Thấy cảnh này.    Phương Bất Phàm chỉ cảm thấy hai chân run rẩy, suýt nữa ngã nhào xuống đất!    Nếu nói đối với Phùng Mục Trần.    Gã ta còn có ý định chống cự, nghĩ rằng liều mạng, có lẽ còn có thể chạy thoát...    Vậy thì trước mặt Lâm Phong.    Gã ta hoàn toàn không nảy sinh một chút ý định phản kháng nào!    Người đàn ông này quá mạnh, mạnh đến mức chỉ cần nhìn hắn chút thôi, gã ta đã mềm nhũn cả người, tay chân mất hết sức lực...    "Lâm... Lâm thiếu! Tôi cái gì cũng không biết, tôi thật sự cái gì cũng không biết! Đều là Vạn Kha dẫn tôi đến đây..."    Phương Bất Phàm sắc mặt trắng bệch, khổ sở cầu xin.    Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Chương 814