Bệnh viện Thân Ái. Trong bệnh viện lúc này là một mảnh hỗn độn, tất cả y tá bác sĩ đều hoảng sợ nhìn người đàn ông như kẻ điên trước mặt, có người đứng ra khuyên nhủ: " Vị này...ngài bĩnh tĩnh lại chút..." Ông ta gào lên, đôi mắt dữ tợn: " Kêu cô ta ra đây...kêu cô ta ra đây cho tôi..." Có vị y tá run giọng lên tiếng: " Trưởng khoa chỉ nhận những ca khó, hơn nữa con trai của ngài..." Y tá còn chưa nói xong liền bị ông ta quát: " Câm miệng! Cô thì biết cái gì? Kêu cô ta ra đây! Cô ta nhất định phải cứu con trai tôi! Nếu cô ta không ra thì..." " Thì sao?" Một giọng nói ôn hòa vang lên, nhưng bên trong ẩn chứa sự sắc bén cùng nghiêm túc đến đáng sợ. Tiếp đó là một chàng trai có khuôn mặt ấm áp, góc cạnh rõ ràng, đôi mắt hẹp dài dịu dàng như gió xuân, nhưng bây giờ lại ẩn hiện tia tức giận. Trên người anh ta khoác một chiếc áo blouse dài, hai tay đút vào hai bên túi, nhìn người đàn ông đó. " Viện trưởng." Ông ta bị hỏi đến ngớ người, sau đó hoàn hồn, hơi nheo mắt đánh giá người trước mắt…
Chương 4
Vạn Kiếp Yêu AnhTác giả: Bắc ĐìnhTruyện Ngôn TìnhBệnh viện Thân Ái. Trong bệnh viện lúc này là một mảnh hỗn độn, tất cả y tá bác sĩ đều hoảng sợ nhìn người đàn ông như kẻ điên trước mặt, có người đứng ra khuyên nhủ: " Vị này...ngài bĩnh tĩnh lại chút..." Ông ta gào lên, đôi mắt dữ tợn: " Kêu cô ta ra đây...kêu cô ta ra đây cho tôi..." Có vị y tá run giọng lên tiếng: " Trưởng khoa chỉ nhận những ca khó, hơn nữa con trai của ngài..." Y tá còn chưa nói xong liền bị ông ta quát: " Câm miệng! Cô thì biết cái gì? Kêu cô ta ra đây! Cô ta nhất định phải cứu con trai tôi! Nếu cô ta không ra thì..." " Thì sao?" Một giọng nói ôn hòa vang lên, nhưng bên trong ẩn chứa sự sắc bén cùng nghiêm túc đến đáng sợ. Tiếp đó là một chàng trai có khuôn mặt ấm áp, góc cạnh rõ ràng, đôi mắt hẹp dài dịu dàng như gió xuân, nhưng bây giờ lại ẩn hiện tia tức giận. Trên người anh ta khoác một chiếc áo blouse dài, hai tay đút vào hai bên túi, nhìn người đàn ông đó. " Viện trưởng." Ông ta bị hỏi đến ngớ người, sau đó hoàn hồn, hơi nheo mắt đánh giá người trước mắt… Trên đường về, cô ghé qua siêu thị mua thức ăn, theo thói quen mua nhiều hơn bình thường. Nhưng khi về đến nhà, cô mới sững sốt.Trong nhà không có một ai, căn phòng hắn ta ở cũng rỗng tuếch.Lúc này cô mới nhận ra. Hắn đi rồi!Cô cảm thấy hơi hụt hẫng vì hắn không nói lời nào liền bỏ đi. Lết thân thể mệt mỏi xuống nhà bếp làm cơm, dùng cơm, sau đó dọn dẹp, trở về phòng làm việc.Nhìn đống danh sách dày cộm trước mặt, cô đau đầu xoa xoa mi tâm, gọi một cuộc điện thoại.[Alo?]" Này! Em đã bảo là không cần gửi nữa rồi mà." Cô bất mãn lên tiếng.Bên kia nhẹ giọng cười, giọng nói ấm áp lại như đang trêu tức:[ Anh chỉ giúp ba em chuyển đến thôi.]Cô tức giận, hừ hừ:" Cố Vạn Tinh, em không ngờ anh tốt đến thế đấy. Một chồng này đủ cho em xem mắt đến năm sau đấy."Anh thở dài, nhẹ giọng:[ Tiểu Tĩnh à, chuyện đó qua lâu rồi, em cũng nên tìm kiếm một tình yêu mới chứ?]Cô nghe nói liền trầm mặc, sau đó nói:" Anh không nghe nói "một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng" à? Huống chi...vết cắn đó rất đau, mãi mãi không quên được."Bên kia im lặng hồi lâu, sau đó mới bật cười, nói:[ Được rồi, nếu em không muốn thì thôi, anh sẽ nói giúp với bác trai. À, em không muốn về nhà à?]Nghe đến đây, sắc mặt cô chuyển lạnh, ánh mắt hiện lên tia sắc bén:" Không cần đâu." Căn nhà đó, vốn không cần cô.[ Ừ. ] Bên kia rõ ràng đang thở dài.Cô kéo ngăn tủ ra, lấy ra một bức ảnh. Bức ảnh đó chụp một chàng trai và một cô gái. Chàng trai mỉm cười, hôn lên trán cô, cô vui vẻ ôm anh ta. Một cảnh tượng đẹp đẽ, ấm áp, cuối cùng lại kết thúc như vậy.Cô nhìn bức ảnh, buông ra một tiếng thở dài......Sáng hôm sau, ánh nắng dịu dàng, gió thổi làm tán cây vang lên âm thanh xào xạc. Một ngày mới tràn đầy năng lượng." Chào buổi sáng mọi người." Cô mỉm cười, chào hỏi." Chào buổi sáng, Trưởng khoa Phương." Một cô gái đáp." Chào buổi sáng, nữ thần." Đó là giọng của một chàng trai. Không khó nghe ra sự yêu thích.Mọi người nghe vậy liền cười đùa:" Sao thế? Cậu thích thầm nữ thần sao?"Ở bệnh viện, cô vẫn thường được mọi người gọi là nữ thần, chẳng biết cái danh xưng ấy từ đâu mà có.Cậu ta hừ mũi:" Nữ thần xinh đẹp lại tài giỏi, tại sao tôi không thể thích?"Đám người cười to, đùa:" Cậu nghĩ nữ thần sẽ nhìn tới cậu ư?"" Hừ, các người..."Cô nhìn mọi người cười giỡn, ánh mắt cũng trở nên sinh động.Thật tốt!Một cô gái từ ngoài cửa chạy vào, thở hồng hộc:" Trưởng...Trưởng khoa, bữa sáng của chị."Cô nhìn cô gái, nhíu mày:" Sao lại chạy như vậy?! Nguy hiểm lắm đấy."Cô gái cười ngượng ngùng:" Không sao đâu." Sau đó giơ bữa sáng lên.Cô đưa tay nhận lấy. " Phiền em rồi."Cô gái lắc đầu, khuôn mặt đỏ hồng:" Không...không phiền." Ôi, sao Trưởng khoa lại dịu dàng thế chứ?....Cô làm đến trưa, cũng không định về nhà, định đi xuống can-tin mua thức ăn thì nghe cô trợ lí nhỏ nói:" Trưởng khoa, có người tìm chị."________
Trên đường về, cô ghé qua siêu thị mua thức ăn, theo thói quen mua nhiều hơn bình thường. Nhưng khi về đến nhà, cô mới sững sốt.
Trong nhà không có một ai, căn phòng hắn ta ở cũng rỗng tuếch.
Lúc này cô mới nhận ra. Hắn đi rồi!
Cô cảm thấy hơi hụt hẫng vì hắn không nói lời nào liền bỏ đi. Lết thân thể mệt mỏi xuống nhà bếp làm cơm, dùng cơm, sau đó dọn dẹp, trở về phòng làm việc.
Nhìn đống danh sách dày cộm trước mặt, cô đau đầu xoa xoa mi tâm, gọi một cuộc điện thoại.
[Alo?]
" Này! Em đã bảo là không cần gửi nữa rồi mà." Cô bất mãn lên tiếng.
Bên kia nhẹ giọng cười, giọng nói ấm áp lại như đang trêu tức:
[ Anh chỉ giúp ba em chuyển đến thôi.]
Cô tức giận, hừ hừ:
" Cố Vạn Tinh, em không ngờ anh tốt đến thế đấy. Một chồng này đủ cho em xem mắt đến năm sau đấy."
Anh thở dài, nhẹ giọng:
[ Tiểu Tĩnh à, chuyện đó qua lâu rồi, em cũng nên tìm kiếm một tình yêu mới chứ?]
Cô nghe nói liền trầm mặc, sau đó nói:
" Anh không nghe nói "một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng" à? Huống chi...vết cắn đó rất đau, mãi mãi không quên được."
Bên kia im lặng hồi lâu, sau đó mới bật cười, nói:
[ Được rồi, nếu em không muốn thì thôi, anh sẽ nói giúp với bác trai. À, em không muốn về nhà à?]
Nghe đến đây, sắc mặt cô chuyển lạnh, ánh mắt hiện lên tia sắc bén:
" Không cần đâu." Căn nhà đó, vốn không cần cô.
[ Ừ. ] Bên kia rõ ràng đang thở dài.
Cô kéo ngăn tủ ra, lấy ra một bức ảnh. Bức ảnh đó chụp một chàng trai và một cô gái. Chàng trai mỉm cười, hôn lên trán cô, cô vui vẻ ôm anh ta. Một cảnh tượng đẹp đẽ, ấm áp, cuối cùng lại kết thúc như vậy.
Cô nhìn bức ảnh, buông ra một tiếng thở dài.
.....
Sáng hôm sau, ánh nắng dịu dàng, gió thổi làm tán cây vang lên âm thanh xào xạc. Một ngày mới tràn đầy năng lượng.
" Chào buổi sáng mọi người." Cô mỉm cười, chào hỏi.
" Chào buổi sáng, Trưởng khoa Phương." Một cô gái đáp.
" Chào buổi sáng, nữ thần." Đó là giọng của một chàng trai. Không khó nghe ra sự yêu thích.
Mọi người nghe vậy liền cười đùa:
" Sao thế? Cậu thích thầm nữ thần sao?"
Ở bệnh viện, cô vẫn thường được mọi người gọi là nữ thần, chẳng biết cái danh xưng ấy từ đâu mà có.
Cậu ta hừ mũi:
" Nữ thần xinh đẹp lại tài giỏi, tại sao tôi không thể thích?"
Đám người cười to, đùa:
" Cậu nghĩ nữ thần sẽ nhìn tới cậu ư?"
" Hừ, các người..."
Cô nhìn mọi người cười giỡn, ánh mắt cũng trở nên sinh động.
Thật tốt!
Một cô gái từ ngoài cửa chạy vào, thở hồng hộc:
" Trưởng...Trưởng khoa, bữa sáng của chị."
Cô nhìn cô gái, nhíu mày:
" Sao lại chạy như vậy?! Nguy hiểm lắm đấy."
Cô gái cười ngượng ngùng:
" Không sao đâu." Sau đó giơ bữa sáng lên.
Cô đưa tay nhận lấy. " Phiền em rồi."
Cô gái lắc đầu, khuôn mặt đỏ hồng:
" Không...không phiền." Ôi, sao Trưởng khoa lại dịu dàng thế chứ?
....
Cô làm đến trưa, cũng không định về nhà, định đi xuống can-tin mua thức ăn thì nghe cô trợ lí nhỏ nói:
" Trưởng khoa, có người tìm chị."
________
Vạn Kiếp Yêu AnhTác giả: Bắc ĐìnhTruyện Ngôn TìnhBệnh viện Thân Ái. Trong bệnh viện lúc này là một mảnh hỗn độn, tất cả y tá bác sĩ đều hoảng sợ nhìn người đàn ông như kẻ điên trước mặt, có người đứng ra khuyên nhủ: " Vị này...ngài bĩnh tĩnh lại chút..." Ông ta gào lên, đôi mắt dữ tợn: " Kêu cô ta ra đây...kêu cô ta ra đây cho tôi..." Có vị y tá run giọng lên tiếng: " Trưởng khoa chỉ nhận những ca khó, hơn nữa con trai của ngài..." Y tá còn chưa nói xong liền bị ông ta quát: " Câm miệng! Cô thì biết cái gì? Kêu cô ta ra đây! Cô ta nhất định phải cứu con trai tôi! Nếu cô ta không ra thì..." " Thì sao?" Một giọng nói ôn hòa vang lên, nhưng bên trong ẩn chứa sự sắc bén cùng nghiêm túc đến đáng sợ. Tiếp đó là một chàng trai có khuôn mặt ấm áp, góc cạnh rõ ràng, đôi mắt hẹp dài dịu dàng như gió xuân, nhưng bây giờ lại ẩn hiện tia tức giận. Trên người anh ta khoác một chiếc áo blouse dài, hai tay đút vào hai bên túi, nhìn người đàn ông đó. " Viện trưởng." Ông ta bị hỏi đến ngớ người, sau đó hoàn hồn, hơi nheo mắt đánh giá người trước mắt… Trên đường về, cô ghé qua siêu thị mua thức ăn, theo thói quen mua nhiều hơn bình thường. Nhưng khi về đến nhà, cô mới sững sốt.Trong nhà không có một ai, căn phòng hắn ta ở cũng rỗng tuếch.Lúc này cô mới nhận ra. Hắn đi rồi!Cô cảm thấy hơi hụt hẫng vì hắn không nói lời nào liền bỏ đi. Lết thân thể mệt mỏi xuống nhà bếp làm cơm, dùng cơm, sau đó dọn dẹp, trở về phòng làm việc.Nhìn đống danh sách dày cộm trước mặt, cô đau đầu xoa xoa mi tâm, gọi một cuộc điện thoại.[Alo?]" Này! Em đã bảo là không cần gửi nữa rồi mà." Cô bất mãn lên tiếng.Bên kia nhẹ giọng cười, giọng nói ấm áp lại như đang trêu tức:[ Anh chỉ giúp ba em chuyển đến thôi.]Cô tức giận, hừ hừ:" Cố Vạn Tinh, em không ngờ anh tốt đến thế đấy. Một chồng này đủ cho em xem mắt đến năm sau đấy."Anh thở dài, nhẹ giọng:[ Tiểu Tĩnh à, chuyện đó qua lâu rồi, em cũng nên tìm kiếm một tình yêu mới chứ?]Cô nghe nói liền trầm mặc, sau đó nói:" Anh không nghe nói "một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng" à? Huống chi...vết cắn đó rất đau, mãi mãi không quên được."Bên kia im lặng hồi lâu, sau đó mới bật cười, nói:[ Được rồi, nếu em không muốn thì thôi, anh sẽ nói giúp với bác trai. À, em không muốn về nhà à?]Nghe đến đây, sắc mặt cô chuyển lạnh, ánh mắt hiện lên tia sắc bén:" Không cần đâu." Căn nhà đó, vốn không cần cô.[ Ừ. ] Bên kia rõ ràng đang thở dài.Cô kéo ngăn tủ ra, lấy ra một bức ảnh. Bức ảnh đó chụp một chàng trai và một cô gái. Chàng trai mỉm cười, hôn lên trán cô, cô vui vẻ ôm anh ta. Một cảnh tượng đẹp đẽ, ấm áp, cuối cùng lại kết thúc như vậy.Cô nhìn bức ảnh, buông ra một tiếng thở dài......Sáng hôm sau, ánh nắng dịu dàng, gió thổi làm tán cây vang lên âm thanh xào xạc. Một ngày mới tràn đầy năng lượng." Chào buổi sáng mọi người." Cô mỉm cười, chào hỏi." Chào buổi sáng, Trưởng khoa Phương." Một cô gái đáp." Chào buổi sáng, nữ thần." Đó là giọng của một chàng trai. Không khó nghe ra sự yêu thích.Mọi người nghe vậy liền cười đùa:" Sao thế? Cậu thích thầm nữ thần sao?"Ở bệnh viện, cô vẫn thường được mọi người gọi là nữ thần, chẳng biết cái danh xưng ấy từ đâu mà có.Cậu ta hừ mũi:" Nữ thần xinh đẹp lại tài giỏi, tại sao tôi không thể thích?"Đám người cười to, đùa:" Cậu nghĩ nữ thần sẽ nhìn tới cậu ư?"" Hừ, các người..."Cô nhìn mọi người cười giỡn, ánh mắt cũng trở nên sinh động.Thật tốt!Một cô gái từ ngoài cửa chạy vào, thở hồng hộc:" Trưởng...Trưởng khoa, bữa sáng của chị."Cô nhìn cô gái, nhíu mày:" Sao lại chạy như vậy?! Nguy hiểm lắm đấy."Cô gái cười ngượng ngùng:" Không sao đâu." Sau đó giơ bữa sáng lên.Cô đưa tay nhận lấy. " Phiền em rồi."Cô gái lắc đầu, khuôn mặt đỏ hồng:" Không...không phiền." Ôi, sao Trưởng khoa lại dịu dàng thế chứ?....Cô làm đến trưa, cũng không định về nhà, định đi xuống can-tin mua thức ăn thì nghe cô trợ lí nhỏ nói:" Trưởng khoa, có người tìm chị."________