Tác giả:

Bệnh viện Thân Ái. Trong bệnh viện lúc này là một mảnh hỗn độn, tất cả y tá bác sĩ đều hoảng sợ nhìn người đàn ông như kẻ điên trước mặt, có người đứng ra khuyên nhủ: " Vị này...ngài bĩnh tĩnh lại chút..." Ông ta gào lên, đôi mắt dữ tợn: " Kêu cô ta ra đây...kêu cô ta ra đây cho tôi..." Có vị y tá run giọng lên tiếng: " Trưởng khoa chỉ nhận những ca khó, hơn nữa con trai của ngài..." Y tá còn chưa nói xong liền bị ông ta quát: " Câm miệng! Cô thì biết cái gì? Kêu cô ta ra đây! Cô ta nhất định phải cứu con trai tôi! Nếu cô ta không ra thì..." " Thì sao?" Một giọng nói ôn hòa vang lên, nhưng bên trong ẩn chứa sự sắc bén cùng nghiêm túc đến đáng sợ. Tiếp đó là một chàng trai có khuôn mặt ấm áp, góc cạnh rõ ràng, đôi mắt hẹp dài dịu dàng như gió xuân, nhưng bây giờ lại ẩn hiện tia tức giận. Trên người anh ta khoác một chiếc áo blouse dài, hai tay đút vào hai bên túi, nhìn người đàn ông đó. " Viện trưởng." Ông ta bị hỏi đến ngớ người, sau đó hoàn hồn, hơi nheo mắt đánh giá người trước mắt…

Chương 5

Vạn Kiếp Yêu AnhTác giả: Bắc ĐìnhTruyện Ngôn TìnhBệnh viện Thân Ái. Trong bệnh viện lúc này là một mảnh hỗn độn, tất cả y tá bác sĩ đều hoảng sợ nhìn người đàn ông như kẻ điên trước mặt, có người đứng ra khuyên nhủ: " Vị này...ngài bĩnh tĩnh lại chút..." Ông ta gào lên, đôi mắt dữ tợn: " Kêu cô ta ra đây...kêu cô ta ra đây cho tôi..." Có vị y tá run giọng lên tiếng: " Trưởng khoa chỉ nhận những ca khó, hơn nữa con trai của ngài..." Y tá còn chưa nói xong liền bị ông ta quát: " Câm miệng! Cô thì biết cái gì? Kêu cô ta ra đây! Cô ta nhất định phải cứu con trai tôi! Nếu cô ta không ra thì..." " Thì sao?" Một giọng nói ôn hòa vang lên, nhưng bên trong ẩn chứa sự sắc bén cùng nghiêm túc đến đáng sợ. Tiếp đó là một chàng trai có khuôn mặt ấm áp, góc cạnh rõ ràng, đôi mắt hẹp dài dịu dàng như gió xuân, nhưng bây giờ lại ẩn hiện tia tức giận. Trên người anh ta khoác một chiếc áo blouse dài, hai tay đút vào hai bên túi, nhìn người đàn ông đó. " Viện trưởng." Ông ta bị hỏi đến ngớ người, sau đó hoàn hồn, hơi nheo mắt đánh giá người trước mắt… " Trưởng khoa, có người tìm chị."Cô nhíu mày, cúi đầu cố gắng nhớ xem hôm nay có hẹn ai không. Hình như là không mà?Đưa tay cầm áo blouse, sau đó bước ra khỏi phòng.Trước cửa bệnh viện, một chiếc Porsche màu đen lặng lẽ đỗ ở đó." Lão đại, cô ấy ra rồi." Trợ lí nói, sau đó liền đưa mắt quan sát cô gái đang đi đến.Cô mặc áo sơmi trắng, vạt áo bỏ vào quần đen, lịch sự nhưng tao nhã, trên tay vắt áo blouse, chậm rãi bước tới.Cô đưa mắt nhìn xung quanh, sau đó tập trung ánh mắt vào chiếc xe màu đen đang đỗ."Cộc, cộc" Cô gõ cửa xe.Cửa xe hạ xuống, lộ ra khuôn mặt nghiêng lạnh lùng, nhưng rất đẹp, hắn nhìn cô sau đó mở miệng:" Lên xe đi."Cô ngẩn người, là hắn! Nhưng sao hắn lại ở đây?Thấy cô không đáp lời, hắn cau mày, ánh mắt có chút mất kiên nhẫn. Trợ lí thấy vậy thì thở dài trong lòng, vội bước xuống." Chào Phương tiểu thư, tôi là Tần Liên, là trợ lí của Hàn tổng. Mấy hôm trước Hàn tổng gặp chuyện, được cô giúp đỡ nên ngài ấy muốn mời cô dùng cơm để cảm ơn, mong cô không chê cười."Cậu ta nói xong liền nhanh nhẹn bước đến, mở cửa xe sau.Cô lúc này mới hiểu ra, khẽ gật đầu. Lại nhìn người đàn ông trong xe, thở dài. Cô cũng không muốn dây dưa gì, nhanh chóng kết thúc mọi chuyện là tốt nhất." Được." Sau đó ngồi vào xe, chiếc xe nhanh chóng chạy đi.Không khí trong xe khá ngột ngạt, cậu trợ lí thì chăm chú lái xe, cô cũng không còn việc gì khác đành đưa mắt nhìn ra cửa xe." Cô làm gì trong bệnh viện?" Hắn đột nhiên lên tiếng, phá tan bầu không khí ngượng nghịu này.Cô nghe hỏi thì quay sang, sau đó đáp:" Trưởng khoa Khoa ngoại thần kinh."Đôi mắt hắn lóe lên tia kinh ngạc. Xem ra chức vụ không nhỏ. Phải biết rằng bệnh viện Thân Ái là nơi có nhiều nhân tài cỡ nào." Vậy có hứng thú làm bác sĩ riêng cho tôi không?" Hắn hỏi tiếp.Tần Liên nghe hắn hỏi thì thầm giật mình. Người bên cạnh lão đại chỉ toàn là nam nhân, còn bác sĩ riêng thì do bọn họ khuyên đến gãy lưỡi lão đại mới đồng ý, vậy mà bây giờ lại chủ động như vậy?Ánh mắt cậu ta không nhịn được nhìn cô thêm mấy lần.Cô gái này cũng không tệ, rất xứng với lão đại a.Cô nhíu mày, ánh mắt có tia cự tuyệt cùng bài xích không dễ phát hiện, lạnh nhạt nói:" Tôi còn chưa đủ năng lực để ở bên cạnh Hàn tổng đâu, xem ra phải từ chối ý tốt của ngài rồi."Hắn hơi nhếch môi, ánh mắt lại có chút vui vẻ. Tần Liên trố mắt nhìn, kinh ngạc không thôi.Lão đại cười kìa! Lần đầu tiên thấy lão đại cười đấy!Hắn nói:" Không cần phải trả lời liền như vậy, cho cô thời gian suy nghĩ."Cô không đáp, tiếp tục quay đầu nhìn ra cửa xe.Có cho cô trăm ngàn lần cơ hội cô cũng sẽ không đồng ý!Nhưng mà...sau đó cô lại có một quyết định khiến mình hối hận đến đau cả ruột gan, nhưng mà có hối hận thì mọi chuyện cũng đã xảy ra rồi._______

" Trưởng khoa, có người tìm chị."

Cô nhíu mày, cúi đầu cố gắng nhớ xem hôm nay có hẹn ai không. Hình như là không mà?

Đưa tay cầm áo blouse, sau đó bước ra khỏi phòng.

Trước cửa bệnh viện, một chiếc Porsche màu đen lặng lẽ đỗ ở đó.

" Lão đại, cô ấy ra rồi." Trợ lí nói, sau đó liền đưa mắt quan sát cô gái đang đi đến.

Cô mặc áo sơmi trắng, vạt áo bỏ vào quần đen, lịch sự nhưng tao nhã, trên tay vắt áo blouse, chậm rãi bước tới.

Cô đưa mắt nhìn xung quanh, sau đó tập trung ánh mắt vào chiếc xe màu đen đang đỗ.

"Cộc, cộc" Cô gõ cửa xe.

Cửa xe hạ xuống, lộ ra khuôn mặt nghiêng lạnh lùng, nhưng rất đẹp, hắn nhìn cô sau đó mở miệng:

" Lên xe đi."

Cô ngẩn người, là hắn! Nhưng sao hắn lại ở đây?

Thấy cô không đáp lời, hắn cau mày, ánh mắt có chút mất kiên nhẫn. Trợ lí thấy vậy thì thở dài trong lòng, vội bước xuống.

" Chào Phương tiểu thư, tôi là Tần Liên, là trợ lí của Hàn tổng. Mấy hôm trước Hàn tổng gặp chuyện, được cô giúp đỡ nên ngài ấy muốn mời cô dùng cơm để cảm ơn, mong cô không chê cười."

Cậu ta nói xong liền nhanh nhẹn bước đến, mở cửa xe sau.

Cô lúc này mới hiểu ra, khẽ gật đầu. Lại nhìn người đàn ông trong xe, thở dài. Cô cũng không muốn dây dưa gì, nhanh chóng kết thúc mọi chuyện là tốt nhất.

" Được." Sau đó ngồi vào xe, chiếc xe nhanh chóng chạy đi.

Không khí trong xe khá ngột ngạt, cậu trợ lí thì chăm chú lái xe, cô cũng không còn việc gì khác đành đưa mắt nhìn ra cửa xe.

" Cô làm gì trong bệnh viện?" Hắn đột nhiên lên tiếng, phá tan bầu không khí ngượng nghịu này.

Cô nghe hỏi thì quay sang, sau đó đáp:

" Trưởng khoa Khoa ngoại thần kinh."

Đôi mắt hắn lóe lên tia kinh ngạc. Xem ra chức vụ không nhỏ. Phải biết rằng bệnh viện Thân Ái là nơi có nhiều nhân tài cỡ nào.

" Vậy có hứng thú làm bác sĩ riêng cho tôi không?" Hắn hỏi tiếp.

Tần Liên nghe hắn hỏi thì thầm giật mình. Người bên cạnh lão đại chỉ toàn là nam nhân, còn bác sĩ riêng thì do bọn họ khuyên đến gãy lưỡi lão đại mới đồng ý, vậy mà bây giờ lại chủ động như vậy?

Ánh mắt cậu ta không nhịn được nhìn cô thêm mấy lần.

Cô gái này cũng không tệ, rất xứng với lão đại a.

Cô nhíu mày, ánh mắt có tia cự tuyệt cùng bài xích không dễ phát hiện, lạnh nhạt nói:

" Tôi còn chưa đủ năng lực để ở bên cạnh Hàn tổng đâu, xem ra phải từ chối ý tốt của ngài rồi."

Hắn hơi nhếch môi, ánh mắt lại có chút vui vẻ. Tần Liên trố mắt nhìn, kinh ngạc không thôi.

Lão đại cười kìa! Lần đầu tiên thấy lão đại cười đấy!

Hắn nói:

" Không cần phải trả lời liền như vậy, cho cô thời gian suy nghĩ."

Cô không đáp, tiếp tục quay đầu nhìn ra cửa xe.

Có cho cô trăm ngàn lần cơ hội cô cũng sẽ không đồng ý!

Nhưng mà...sau đó cô lại có một quyết định khiến mình hối hận đến đau cả ruột gan, nhưng mà có hối hận thì mọi chuyện cũng đã xảy ra rồi.

_______

Vạn Kiếp Yêu AnhTác giả: Bắc ĐìnhTruyện Ngôn TìnhBệnh viện Thân Ái. Trong bệnh viện lúc này là một mảnh hỗn độn, tất cả y tá bác sĩ đều hoảng sợ nhìn người đàn ông như kẻ điên trước mặt, có người đứng ra khuyên nhủ: " Vị này...ngài bĩnh tĩnh lại chút..." Ông ta gào lên, đôi mắt dữ tợn: " Kêu cô ta ra đây...kêu cô ta ra đây cho tôi..." Có vị y tá run giọng lên tiếng: " Trưởng khoa chỉ nhận những ca khó, hơn nữa con trai của ngài..." Y tá còn chưa nói xong liền bị ông ta quát: " Câm miệng! Cô thì biết cái gì? Kêu cô ta ra đây! Cô ta nhất định phải cứu con trai tôi! Nếu cô ta không ra thì..." " Thì sao?" Một giọng nói ôn hòa vang lên, nhưng bên trong ẩn chứa sự sắc bén cùng nghiêm túc đến đáng sợ. Tiếp đó là một chàng trai có khuôn mặt ấm áp, góc cạnh rõ ràng, đôi mắt hẹp dài dịu dàng như gió xuân, nhưng bây giờ lại ẩn hiện tia tức giận. Trên người anh ta khoác một chiếc áo blouse dài, hai tay đút vào hai bên túi, nhìn người đàn ông đó. " Viện trưởng." Ông ta bị hỏi đến ngớ người, sau đó hoàn hồn, hơi nheo mắt đánh giá người trước mắt… " Trưởng khoa, có người tìm chị."Cô nhíu mày, cúi đầu cố gắng nhớ xem hôm nay có hẹn ai không. Hình như là không mà?Đưa tay cầm áo blouse, sau đó bước ra khỏi phòng.Trước cửa bệnh viện, một chiếc Porsche màu đen lặng lẽ đỗ ở đó." Lão đại, cô ấy ra rồi." Trợ lí nói, sau đó liền đưa mắt quan sát cô gái đang đi đến.Cô mặc áo sơmi trắng, vạt áo bỏ vào quần đen, lịch sự nhưng tao nhã, trên tay vắt áo blouse, chậm rãi bước tới.Cô đưa mắt nhìn xung quanh, sau đó tập trung ánh mắt vào chiếc xe màu đen đang đỗ."Cộc, cộc" Cô gõ cửa xe.Cửa xe hạ xuống, lộ ra khuôn mặt nghiêng lạnh lùng, nhưng rất đẹp, hắn nhìn cô sau đó mở miệng:" Lên xe đi."Cô ngẩn người, là hắn! Nhưng sao hắn lại ở đây?Thấy cô không đáp lời, hắn cau mày, ánh mắt có chút mất kiên nhẫn. Trợ lí thấy vậy thì thở dài trong lòng, vội bước xuống." Chào Phương tiểu thư, tôi là Tần Liên, là trợ lí của Hàn tổng. Mấy hôm trước Hàn tổng gặp chuyện, được cô giúp đỡ nên ngài ấy muốn mời cô dùng cơm để cảm ơn, mong cô không chê cười."Cậu ta nói xong liền nhanh nhẹn bước đến, mở cửa xe sau.Cô lúc này mới hiểu ra, khẽ gật đầu. Lại nhìn người đàn ông trong xe, thở dài. Cô cũng không muốn dây dưa gì, nhanh chóng kết thúc mọi chuyện là tốt nhất." Được." Sau đó ngồi vào xe, chiếc xe nhanh chóng chạy đi.Không khí trong xe khá ngột ngạt, cậu trợ lí thì chăm chú lái xe, cô cũng không còn việc gì khác đành đưa mắt nhìn ra cửa xe." Cô làm gì trong bệnh viện?" Hắn đột nhiên lên tiếng, phá tan bầu không khí ngượng nghịu này.Cô nghe hỏi thì quay sang, sau đó đáp:" Trưởng khoa Khoa ngoại thần kinh."Đôi mắt hắn lóe lên tia kinh ngạc. Xem ra chức vụ không nhỏ. Phải biết rằng bệnh viện Thân Ái là nơi có nhiều nhân tài cỡ nào." Vậy có hứng thú làm bác sĩ riêng cho tôi không?" Hắn hỏi tiếp.Tần Liên nghe hắn hỏi thì thầm giật mình. Người bên cạnh lão đại chỉ toàn là nam nhân, còn bác sĩ riêng thì do bọn họ khuyên đến gãy lưỡi lão đại mới đồng ý, vậy mà bây giờ lại chủ động như vậy?Ánh mắt cậu ta không nhịn được nhìn cô thêm mấy lần.Cô gái này cũng không tệ, rất xứng với lão đại a.Cô nhíu mày, ánh mắt có tia cự tuyệt cùng bài xích không dễ phát hiện, lạnh nhạt nói:" Tôi còn chưa đủ năng lực để ở bên cạnh Hàn tổng đâu, xem ra phải từ chối ý tốt của ngài rồi."Hắn hơi nhếch môi, ánh mắt lại có chút vui vẻ. Tần Liên trố mắt nhìn, kinh ngạc không thôi.Lão đại cười kìa! Lần đầu tiên thấy lão đại cười đấy!Hắn nói:" Không cần phải trả lời liền như vậy, cho cô thời gian suy nghĩ."Cô không đáp, tiếp tục quay đầu nhìn ra cửa xe.Có cho cô trăm ngàn lần cơ hội cô cũng sẽ không đồng ý!Nhưng mà...sau đó cô lại có một quyết định khiến mình hối hận đến đau cả ruột gan, nhưng mà có hối hận thì mọi chuyện cũng đã xảy ra rồi._______

Chương 5