Chương 1 “Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành…
Chương 216
Tiên Võ Đế VươngTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên HiệpChương 1 “Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành… Chương 216“Haiz, đều tại ta chiều nó hư quen rồi”.“Cái đó, Từ trưởng lão, lư luyện đan kia bình thường do ai dọn dẹp ạ?”, Diệp Thành chuyển chủ đề, muốn xác nhận xem Từ Phúc rốt cục có biết bên trong lư có mật pháp Hàng Long hay không.“Đó là bảo bối của ta, ngoài ngươi ra thì bình thường đều là ta và Nguyệt Nhi tự tay dọn dẹp”.“Vậy trưởng lão và cô ấy không phát hiện ra bên trong lư luyện đan có gì sao?”, Diệp Thành hỏi dò.“Thứ gì? Là thứ gì?”, Từ Phúc nhìn Diệp Thành với ánh mắt khó hiểu.Thấy biểu cảm này của Từ Phúc, Diệp Thành coi như đã có được đáp án mình cần, đó chính là Từ Phúc và Tề Nguyệt căn bản không biết đến mật pháp Hàng Long bên trong lư luyện đan, còn mật pháp kia rất có khả năng gặp được chân hoả mới hiện ra.“Ta hỏi ngươi đấy, là thứ gì?”, Từ Phúc nhìn Diệp Thành chăm chú.“Không có gì ạ, chỉ là một số tro tàn của Linh Thảo thôi ạ”, Diệp Thành đáp đại, rồi sải bước ra khỏi nội đường, “con đi luyện đan đây”.“Kỳ lạ”, Từ Phúc nói với giọng không mấy dễ chịu.Trước khi tới lư luyện đan, Diệp Thành hít vào một hơi thật sâu rồi triệu gọi chân hoả đẩy vào trong lư luyện đan.Từ Phúc dù nằm trên ghế nghỉ ngơi nhưng chốc chốc lại quan sát Diệp Thành.Chẳng mấy chốc, việc luyện đan của Diệp Thành xảy ra sự cố, những linh thảo được cho vào trong lư luyện đan đều bị đốt sạch sẽ.Diệp Thành lắc đầu bất lực nhưng vẫn tiếp tục. Luyện đan cả một ngày, hắn dùng toàn bộ số linh thảo còn lại nhưng chỉ luyện ra được ba viên Hồi Huyền Đan.“Tiểu tử này tiến bộ nhanh thật”, Từ Phúc nằm trên ghế, thầm nhủ.Năm xưa, lần đầu tiên luyện Hồi Huyền Đan, ông ta dùng hơn chín mươi phần linh thảo, nhiều hơn Diệp Thành gấp hai lần, còn lần thứ hai luyện Hồi Huyền Đan, ông ta dùng hơn tám mươi phần linh thảo, thế mà Diệp Thành chỉ dùng mười phần.“Khả năng luyện đan giỏi như vậy, kể cả là Đan Thần thấy cũng sẽ rất ngạc nhiên”, Từ Phúc mỉm cười.Mọi mệt mỏi toàn thân khiến Diệp Thành tê người th* d*c bên lư luyện đan.“Ba viên, hi hi”, Diệp Thành nắm trong tay ba viên Hồi Huyền Đan, hắn mừng rơn, hắn không hy vọng một bước lên trời nhưng yêu cầu mỗi ngày cần phải có sự tiến bộ.“Ngươi có cảm nhận được sự thay đổi của linh hồn lực không?”, Từ Phúc lên tiếng rồi chậm rãi đi tới.Diệp Thành vui mừng gật đầu: “Con phát hiện ra linh hồn lực của con dần mạnh lên, tâm cảnh cũng thư thái hơn rất nhiều”.“Xem ra tiểu tử nhà ngươi cũng không phải ngốc”.“Từ trưởng lão, chỗ người có đan dược bồi bổ linh hồn lực không?”, Diệp Thành xoa xoa tay cười xoà.“Ta có là của ta, ngươi muốn có thì tự đi luyện đi”.“Con không có đan phương”, mắt Diệp Thành sáng lên nhìn Từ Phúc.Từ Phúc liếc hắn chẳng mấy dễ chịu, lấy ra một bộ cổ quyển đưa cho hắn.Diệp Thành vội nhận lấy, lật mở xem một lượt. Hắn nhận ra linh đan của Linh Hồn Đan cũng là loại linh đan một vân, nhưng theo như miêu tả thì cao hơn so với Hồi Huyền Đan, phương pháp luyện chế cũng phức tạp hơn.
Chương 216
“Haiz, đều tại ta chiều nó hư quen rồi”.
“Cái đó, Từ trưởng lão, lư luyện đan kia bình thường do ai dọn dẹp ạ?”, Diệp Thành chuyển chủ đề, muốn xác nhận xem Từ Phúc rốt cục có biết bên trong lư có mật pháp Hàng Long hay không.
“Đó là bảo bối của ta, ngoài ngươi ra thì bình thường đều là ta và Nguyệt Nhi tự tay dọn dẹp”.
“Vậy trưởng lão và cô ấy không phát hiện ra bên trong lư luyện đan có gì sao?”, Diệp Thành hỏi dò.
“Thứ gì? Là thứ gì?”, Từ Phúc nhìn Diệp Thành với ánh mắt khó hiểu.
Thấy biểu cảm này của Từ Phúc, Diệp Thành coi như đã có được đáp án mình cần, đó chính là Từ Phúc và Tề Nguyệt căn bản không biết đến mật pháp Hàng Long bên trong lư luyện đan, còn mật pháp kia rất có khả năng gặp được chân hoả mới hiện ra.
“Ta hỏi ngươi đấy, là thứ gì?”, Từ Phúc nhìn Diệp Thành chăm chú.
“Không có gì ạ, chỉ là một số tro tàn của Linh Thảo thôi ạ”, Diệp Thành đáp đại, rồi sải bước ra khỏi nội đường, “con đi luyện đan đây”.
“Kỳ lạ”, Từ Phúc nói với giọng không mấy dễ chịu.
Trước khi tới lư luyện đan, Diệp Thành hít vào một hơi thật sâu rồi triệu gọi chân hoả đẩy vào trong lư luyện đan.
Từ Phúc dù nằm trên ghế nghỉ ngơi nhưng chốc chốc lại quan sát Diệp Thành.
Chẳng mấy chốc, việc luyện đan của Diệp Thành xảy ra sự cố, những linh thảo được cho vào trong lư luyện đan đều bị đốt sạch sẽ.
Diệp Thành lắc đầu bất lực nhưng vẫn tiếp tục. Luyện đan cả một ngày, hắn dùng toàn bộ số linh thảo còn lại nhưng chỉ luyện ra được ba viên Hồi Huyền Đan.
“Tiểu tử này tiến bộ nhanh thật”, Từ Phúc nằm trên ghế, thầm nhủ.
Năm xưa, lần đầu tiên luyện Hồi Huyền Đan, ông ta dùng hơn chín mươi phần linh thảo, nhiều hơn Diệp Thành gấp hai lần, còn lần thứ hai luyện Hồi Huyền Đan, ông ta dùng hơn tám mươi phần linh thảo, thế mà Diệp Thành chỉ dùng mười phần.
“Khả năng luyện đan giỏi như vậy, kể cả là Đan Thần thấy cũng sẽ rất ngạc nhiên”, Từ Phúc mỉm cười.
Mọi mệt mỏi toàn thân khiến Diệp Thành tê người th* d*c bên lư luyện đan.
“Ba viên, hi hi”, Diệp Thành nắm trong tay ba viên Hồi Huyền Đan, hắn mừng rơn, hắn không hy vọng một bước lên trời nhưng yêu cầu mỗi ngày cần phải có sự tiến bộ.
“Ngươi có cảm nhận được sự thay đổi của linh hồn lực không?”, Từ Phúc lên tiếng rồi chậm rãi đi tới.
Diệp Thành vui mừng gật đầu: “Con phát hiện ra linh hồn lực của con dần mạnh lên, tâm cảnh cũng thư thái hơn rất nhiều”.
“Xem ra tiểu tử nhà ngươi cũng không phải ngốc”.
“Từ trưởng lão, chỗ người có đan dược bồi bổ linh hồn lực không?”, Diệp Thành xoa xoa tay cười xoà.
“Ta có là của ta, ngươi muốn có thì tự đi luyện đi”.
“Con không có đan phương”, mắt Diệp Thành sáng lên nhìn Từ Phúc.
Từ Phúc liếc hắn chẳng mấy dễ chịu, lấy ra một bộ cổ quyển đưa cho hắn.
Diệp Thành vội nhận lấy, lật mở xem một lượt. Hắn nhận ra linh đan của Linh Hồn Đan cũng là loại linh đan một vân, nhưng theo như miêu tả thì cao hơn so với Hồi Huyền Đan, phương pháp luyện chế cũng phức tạp hơn.
Tiên Võ Đế VươngTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên HiệpChương 1 “Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành… Chương 216“Haiz, đều tại ta chiều nó hư quen rồi”.“Cái đó, Từ trưởng lão, lư luyện đan kia bình thường do ai dọn dẹp ạ?”, Diệp Thành chuyển chủ đề, muốn xác nhận xem Từ Phúc rốt cục có biết bên trong lư có mật pháp Hàng Long hay không.“Đó là bảo bối của ta, ngoài ngươi ra thì bình thường đều là ta và Nguyệt Nhi tự tay dọn dẹp”.“Vậy trưởng lão và cô ấy không phát hiện ra bên trong lư luyện đan có gì sao?”, Diệp Thành hỏi dò.“Thứ gì? Là thứ gì?”, Từ Phúc nhìn Diệp Thành với ánh mắt khó hiểu.Thấy biểu cảm này của Từ Phúc, Diệp Thành coi như đã có được đáp án mình cần, đó chính là Từ Phúc và Tề Nguyệt căn bản không biết đến mật pháp Hàng Long bên trong lư luyện đan, còn mật pháp kia rất có khả năng gặp được chân hoả mới hiện ra.“Ta hỏi ngươi đấy, là thứ gì?”, Từ Phúc nhìn Diệp Thành chăm chú.“Không có gì ạ, chỉ là một số tro tàn của Linh Thảo thôi ạ”, Diệp Thành đáp đại, rồi sải bước ra khỏi nội đường, “con đi luyện đan đây”.“Kỳ lạ”, Từ Phúc nói với giọng không mấy dễ chịu.Trước khi tới lư luyện đan, Diệp Thành hít vào một hơi thật sâu rồi triệu gọi chân hoả đẩy vào trong lư luyện đan.Từ Phúc dù nằm trên ghế nghỉ ngơi nhưng chốc chốc lại quan sát Diệp Thành.Chẳng mấy chốc, việc luyện đan của Diệp Thành xảy ra sự cố, những linh thảo được cho vào trong lư luyện đan đều bị đốt sạch sẽ.Diệp Thành lắc đầu bất lực nhưng vẫn tiếp tục. Luyện đan cả một ngày, hắn dùng toàn bộ số linh thảo còn lại nhưng chỉ luyện ra được ba viên Hồi Huyền Đan.“Tiểu tử này tiến bộ nhanh thật”, Từ Phúc nằm trên ghế, thầm nhủ.Năm xưa, lần đầu tiên luyện Hồi Huyền Đan, ông ta dùng hơn chín mươi phần linh thảo, nhiều hơn Diệp Thành gấp hai lần, còn lần thứ hai luyện Hồi Huyền Đan, ông ta dùng hơn tám mươi phần linh thảo, thế mà Diệp Thành chỉ dùng mười phần.“Khả năng luyện đan giỏi như vậy, kể cả là Đan Thần thấy cũng sẽ rất ngạc nhiên”, Từ Phúc mỉm cười.Mọi mệt mỏi toàn thân khiến Diệp Thành tê người th* d*c bên lư luyện đan.“Ba viên, hi hi”, Diệp Thành nắm trong tay ba viên Hồi Huyền Đan, hắn mừng rơn, hắn không hy vọng một bước lên trời nhưng yêu cầu mỗi ngày cần phải có sự tiến bộ.“Ngươi có cảm nhận được sự thay đổi của linh hồn lực không?”, Từ Phúc lên tiếng rồi chậm rãi đi tới.Diệp Thành vui mừng gật đầu: “Con phát hiện ra linh hồn lực của con dần mạnh lên, tâm cảnh cũng thư thái hơn rất nhiều”.“Xem ra tiểu tử nhà ngươi cũng không phải ngốc”.“Từ trưởng lão, chỗ người có đan dược bồi bổ linh hồn lực không?”, Diệp Thành xoa xoa tay cười xoà.“Ta có là của ta, ngươi muốn có thì tự đi luyện đi”.“Con không có đan phương”, mắt Diệp Thành sáng lên nhìn Từ Phúc.Từ Phúc liếc hắn chẳng mấy dễ chịu, lấy ra một bộ cổ quyển đưa cho hắn.Diệp Thành vội nhận lấy, lật mở xem một lượt. Hắn nhận ra linh đan của Linh Hồn Đan cũng là loại linh đan một vân, nhưng theo như miêu tả thì cao hơn so với Hồi Huyền Đan, phương pháp luyện chế cũng phức tạp hơn.